Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…
Chương 324
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Đều biết, Trần Tư Khải là một người che giấu bản thân rất tốt, thực ra trong lòng anh ta nghĩ cái gì, không ai hay biết.*** Lưu Diệc Hàn ngẫm nghĩ rồi nói: “Hả? Không phải trước kia cậu nói, tương lai cậu cưới ai cũng không quan trọng sao? Nếu ba cậu đã nhắm trúng công chúa băng đảng, vậy tại sao cậu không nghe lời ông ấy, lập tức lấy cô ta? Băng đảng… Bối cảnh của cô gái này quả thực lớn mạnh. Nếu như lấy cô ta, ước chừng công ty chúng ta sẽ sẽ thành công ty tích hợp đa quốc gia lớn nhất thế giới.”Trần Tư Khải híp mắt lại, trong ánh mắt xẹt qua chút sầu muộn: ““Nếu như là trước đây… tôi không quá quan tâm sẽ lấy ai …”“Hử?” Lưu Diệc Hàn ngạc nhiên nhìn Trần Tư Khải.Những lời này của Tư Khải là có ý gì?Trước đây? Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!Trước đây không quan tâm, vậy bây giờ quan tâm rồi ư?Tại sao lại quan tâm?Lẽ nào là vì… Trần Tư Khải khẽ thở dài, cầm một khẩu súng lục tinh xảo trên bàn lên, nhanh chóng chơi đùa trong lòng bàn tay, cuối cùng nhắm vào một nơi xa xăm ngoài cửa sổ, khẽ nói: “Bây giờ… tôi không muốn cưới một người phụ nữ vừa nhìn đã thấy chán ghét.”Lưu Diệc Hàn cố nhịn, nhưng cuối cũng không chịu được, nhìn vào bóng lưng cường tráng của Trần Tư Khải, hỏi dò: “Là vì Tiêu Mộng sao?”Xoạt! Trần Tư Khải lập tức quay đầu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lưu Diệc Hàn, đầu súng cũng tự nhiên nhắm vào Lưu Diệc Hàn.Ô… Lưu Diệc Hàn vô thức giơ hai tay lên, mắt trợn tròn.Mẹ ơi, khẩu súng này rất dễ ra đạn đó!“Diệc Hàn, lời này, cậu giữ trong lòng, kệ nó ở đó!” Trần Tư Khải lạnh lùng nói, vẻ mặt âm trầm: “Truyền ra ngoài, nếu như đến tai người phụ nữ Anna kia, cậu chắn đầu súng cho tôi trước!”Vẻ mặt Lưu Diệc Hàn tái nhợt, gật mạnh đầu: “Tư Khải, cậu yên tâm! Những lời này, cũng chỉ nói lúc có có hai ta thôi, chắc chắn sẽ giữ chặt trong lòng!”“Ừ, vậy thì tốt.”Trần Tư Khải khịt mũi, quay người lại, đặt khẩu súng xuống.Lưu Diệc Hàn thầm vỗ ngực, thở phào.Chết tiệt, Tiêu Mộng, đã nói cô là đồ phiền phức mà, chỉ cần là việc liên quan đến cô, tôi liền gặp đen rủi.Vừa mới nhắc đến cô, tôi suýt chút nữa bị Tư Khải bắn một phát!Thế nhưng, nhìn phản ứng thái quá của tư Khải, Tư Khải thật sự là vì Tiêu Mộng mà bài xích chuyện kết hôn này.*** Khi nhận được cuộc gọi của Trần Tư Khải, Anna vui mừng khôn xiết.Biết ngay tên này không trái lời cô ta, cô ta là ai? Trên đời này, có mấy người lên mặt với cô ta chứ?“Tư Khải, haha, tiệc tối sao? Được, tôi muốn anh đích thân tới đón tôi.” Anna cười đắc ý.“Được.” Trần Tư Khải mặt không biểu cảm ngắt điện thoại.Bên dưới khách sạn 5 sao đỗ rất nhiều xe sang, nhìn rất bắt mắt.Trần Tư Khải ngồi trong một chiếc xe dáng dài, cau mày hút thuốc.Nếu Tiêu Mộng ở bên cạnh, anh ta hút thuốc sẽ rất cẩn thận, thế nhưng người anh ta đang đợi là Anna, anh ta không quan tâm trên người có mùi khói thuốc hay không.200m xung quanh khách sạn đã bị cách ly hoàn toàn.Có thể thấy được rất nhiều người của Chính Hổ Đường đang cầm súng đứng ở bên ngoài.Khang Tử cầm bộ đàm, thỉnh thoảng lại hỏi người phụ trách các vị trí.
Đều biết, Trần Tư Khải là một người che giấu bản thân rất tốt, thực ra trong lòng anh ta nghĩ cái gì, không ai hay biết.
*** Lưu Diệc Hàn ngẫm nghĩ rồi nói: “Hả? Không phải trước kia cậu nói, tương lai cậu cưới ai cũng không quan trọng sao? Nếu ba cậu đã nhắm trúng công chúa băng đảng, vậy tại sao cậu không nghe lời ông ấy, lập tức lấy cô ta? Băng đảng… Bối cảnh của cô gái này quả thực lớn mạnh. Nếu như lấy cô ta, ước chừng công ty chúng ta sẽ sẽ thành công ty tích hợp đa quốc gia lớn nhất thế giới.”
Trần Tư Khải híp mắt lại, trong ánh mắt xẹt qua chút sầu muộn: “
“Nếu như là trước đây… tôi không quá quan tâm sẽ lấy ai …”
“Hử?” Lưu Diệc Hàn ngạc nhiên nhìn Trần Tư Khải.
Những lời này của Tư Khải là có ý gì?
Trước đây? Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!
Trước đây không quan tâm, vậy bây giờ quan tâm rồi ư?
Tại sao lại quan tâm?
Lẽ nào là vì… Trần Tư Khải khẽ thở dài, cầm một khẩu súng lục tinh xảo trên bàn lên, nhanh chóng chơi đùa trong lòng bàn tay, cuối cùng nhắm vào một nơi xa xăm ngoài cửa sổ, khẽ nói: “Bây giờ… tôi không muốn cưới một người phụ nữ vừa nhìn đã thấy chán ghét.”
Lưu Diệc Hàn cố nhịn, nhưng cuối cũng không chịu được, nhìn vào bóng lưng cường tráng của Trần Tư Khải, hỏi dò: “Là vì Tiêu Mộng sao?”
Xoạt! Trần Tư Khải lập tức quay đầu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lưu Diệc Hàn, đầu súng cũng tự nhiên nhắm vào Lưu Diệc Hàn.
Ô… Lưu Diệc Hàn vô thức giơ hai tay lên, mắt trợn tròn.
Mẹ ơi, khẩu súng này rất dễ ra đạn đó!
“Diệc Hàn, lời này, cậu giữ trong lòng, kệ nó ở đó!” Trần Tư Khải lạnh lùng nói, vẻ mặt âm trầm: “Truyền ra ngoài, nếu như đến tai người phụ nữ Anna kia, cậu chắn đầu súng cho tôi trước!”
Vẻ mặt Lưu Diệc Hàn tái nhợt, gật mạnh đầu: “Tư Khải, cậu yên tâm! Những lời này, cũng chỉ nói lúc có có hai ta thôi, chắc chắn sẽ giữ chặt trong lòng!”
“Ừ, vậy thì tốt.”
Trần Tư Khải khịt mũi, quay người lại, đặt khẩu súng xuống.
Lưu Diệc Hàn thầm vỗ ngực, thở phào.
Chết tiệt, Tiêu Mộng, đã nói cô là đồ phiền phức mà, chỉ cần là việc liên quan đến cô, tôi liền gặp đen rủi.
Vừa mới nhắc đến cô, tôi suýt chút nữa bị Tư Khải bắn một phát!
Thế nhưng, nhìn phản ứng thái quá của tư Khải, Tư Khải thật sự là vì Tiêu Mộng mà bài xích chuyện kết hôn này.
*** Khi nhận được cuộc gọi của Trần Tư Khải, Anna vui mừng khôn xiết.
Biết ngay tên này không trái lời cô ta, cô ta là ai? Trên đời này, có mấy người lên mặt với cô ta chứ?
“Tư Khải, haha, tiệc tối sao? Được, tôi muốn anh đích thân tới đón tôi.” Anna cười đắc ý.
“Được.” Trần Tư Khải mặt không biểu cảm ngắt điện thoại.
Bên dưới khách sạn 5 sao đỗ rất nhiều xe sang, nhìn rất bắt mắt.
Trần Tư Khải ngồi trong một chiếc xe dáng dài, cau mày hút thuốc.
Nếu Tiêu Mộng ở bên cạnh, anh ta hút thuốc sẽ rất cẩn thận, thế nhưng người anh ta đang đợi là Anna, anh ta không quan tâm trên người có mùi khói thuốc hay không.
200m xung quanh khách sạn đã bị cách ly hoàn toàn.
Có thể thấy được rất nhiều người của Chính Hổ Đường đang cầm súng đứng ở bên ngoài.
Khang Tử cầm bộ đàm, thỉnh thoảng lại hỏi người phụ trách các vị trí.
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… Đều biết, Trần Tư Khải là một người che giấu bản thân rất tốt, thực ra trong lòng anh ta nghĩ cái gì, không ai hay biết.*** Lưu Diệc Hàn ngẫm nghĩ rồi nói: “Hả? Không phải trước kia cậu nói, tương lai cậu cưới ai cũng không quan trọng sao? Nếu ba cậu đã nhắm trúng công chúa băng đảng, vậy tại sao cậu không nghe lời ông ấy, lập tức lấy cô ta? Băng đảng… Bối cảnh của cô gái này quả thực lớn mạnh. Nếu như lấy cô ta, ước chừng công ty chúng ta sẽ sẽ thành công ty tích hợp đa quốc gia lớn nhất thế giới.”Trần Tư Khải híp mắt lại, trong ánh mắt xẹt qua chút sầu muộn: ““Nếu như là trước đây… tôi không quá quan tâm sẽ lấy ai …”“Hử?” Lưu Diệc Hàn ngạc nhiên nhìn Trần Tư Khải.Những lời này của Tư Khải là có ý gì?Trước đây? Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!Trước đây không quan tâm, vậy bây giờ quan tâm rồi ư?Tại sao lại quan tâm?Lẽ nào là vì… Trần Tư Khải khẽ thở dài, cầm một khẩu súng lục tinh xảo trên bàn lên, nhanh chóng chơi đùa trong lòng bàn tay, cuối cùng nhắm vào một nơi xa xăm ngoài cửa sổ, khẽ nói: “Bây giờ… tôi không muốn cưới một người phụ nữ vừa nhìn đã thấy chán ghét.”Lưu Diệc Hàn cố nhịn, nhưng cuối cũng không chịu được, nhìn vào bóng lưng cường tráng của Trần Tư Khải, hỏi dò: “Là vì Tiêu Mộng sao?”Xoạt! Trần Tư Khải lập tức quay đầu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lưu Diệc Hàn, đầu súng cũng tự nhiên nhắm vào Lưu Diệc Hàn.Ô… Lưu Diệc Hàn vô thức giơ hai tay lên, mắt trợn tròn.Mẹ ơi, khẩu súng này rất dễ ra đạn đó!“Diệc Hàn, lời này, cậu giữ trong lòng, kệ nó ở đó!” Trần Tư Khải lạnh lùng nói, vẻ mặt âm trầm: “Truyền ra ngoài, nếu như đến tai người phụ nữ Anna kia, cậu chắn đầu súng cho tôi trước!”Vẻ mặt Lưu Diệc Hàn tái nhợt, gật mạnh đầu: “Tư Khải, cậu yên tâm! Những lời này, cũng chỉ nói lúc có có hai ta thôi, chắc chắn sẽ giữ chặt trong lòng!”“Ừ, vậy thì tốt.”Trần Tư Khải khịt mũi, quay người lại, đặt khẩu súng xuống.Lưu Diệc Hàn thầm vỗ ngực, thở phào.Chết tiệt, Tiêu Mộng, đã nói cô là đồ phiền phức mà, chỉ cần là việc liên quan đến cô, tôi liền gặp đen rủi.Vừa mới nhắc đến cô, tôi suýt chút nữa bị Tư Khải bắn một phát!Thế nhưng, nhìn phản ứng thái quá của tư Khải, Tư Khải thật sự là vì Tiêu Mộng mà bài xích chuyện kết hôn này.*** Khi nhận được cuộc gọi của Trần Tư Khải, Anna vui mừng khôn xiết.Biết ngay tên này không trái lời cô ta, cô ta là ai? Trên đời này, có mấy người lên mặt với cô ta chứ?“Tư Khải, haha, tiệc tối sao? Được, tôi muốn anh đích thân tới đón tôi.” Anna cười đắc ý.“Được.” Trần Tư Khải mặt không biểu cảm ngắt điện thoại.Bên dưới khách sạn 5 sao đỗ rất nhiều xe sang, nhìn rất bắt mắt.Trần Tư Khải ngồi trong một chiếc xe dáng dài, cau mày hút thuốc.Nếu Tiêu Mộng ở bên cạnh, anh ta hút thuốc sẽ rất cẩn thận, thế nhưng người anh ta đang đợi là Anna, anh ta không quan tâm trên người có mùi khói thuốc hay không.200m xung quanh khách sạn đã bị cách ly hoàn toàn.Có thể thấy được rất nhiều người của Chính Hổ Đường đang cầm súng đứng ở bên ngoài.Khang Tử cầm bộ đàm, thỉnh thoảng lại hỏi người phụ trách các vị trí.