Tác giả:

Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…

Chương 351

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… “Bé con, tới nhà rồi, tới nhà chúng ta rồi…” Kim Lân khẽ cười haha, trực tiếp bước lên cầu thang xoắn ốc đi lên tầng.(⊙_⊙) Bác Thái quản gia chớp chớp mắt, lúc này mới giật mình hiểu ra, nhanh chóng đi lên theo, đang không biết nên mở cửa phòng nào, Kim Lân đã hơi sốt ruột gọi: “Mau mở cửa phòng ngủ! Mau lên! Tôi sợ cô ấy tỉnh mất.”Kim Lân dừng trước cửa phòng anh ta!Quản gia không dám chậm trễ, mở cửa phòng của anh ta, còn mình thì đứng ở ngoài, hơi ngây ngốc.Ông ta còn chưa thể thích ứng với việc trong nhà có thêm một người phụ nữ xa lạ.Rầm!Kim Lân trực tiếp đá một cái, dùng chân đóng cửa lại.Nhốt quản gia còn đang ngây ngốc ở bên ngoài.“Bé con, tới nhà rồi, tới nhà chúng ta rồi, giờ tới giường rồi, haha…” Có lẽ là vì căng thẳng, hưng phấn, khi đặt Tiêu Mộng lên giường, trán Kim Lân đổ đầy mồ hồi.Thân người mềm mại của Tiêu Mộng nằm trên chiếc giường siêu lớn của Kim Lân, ga giường màu lam càng làm nổi bật sự non nớt, nhỏ xinh của Tiêu Mộng trắng nõn nà.Kim Lân hơi ngây ngốc, th* d*c, không nhịn được mà duỗi tay ra, nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt cô.“Em thật đẹp… Thật sự, thật sự rất đẹp…”Mồm miệng khô khốc, cực kỳ sốt ruột, tim đập loạn nhịp, bụng dưới căng cứng… *** Một loạt phản ứng xảy ra.Kim Lân cứ thế hạ người xuống, chống tay bên người Tiêu Mộng, đè lên thân người cô gái.th* d*c nóng rực.Cúi đầu, đang định bắt lấy đôi môi đỏ mọng kia, lúc này, Tiêu Mộng nhăn mặt lại, hơi nghiêng đầu sang một bên, môi khẽ động, lẩm bẩm: “Trần gấu xấu xa… tôi hận anh muốn chết… chán ghét anh…”(⊙_⊙) Cả người Kim Lân sững lại ở đó!Vừa rồi… cô nói cái gì?Trần gấu xấu xa?Là Tư Khải sao?Kim Lân híp mắt lại.Một suy nghĩ chẳng lành nhanh chóng xuất hiện trong đầu anh ta!Cô gái mà tôi yêu mến… lẽ nào… trong lòng em đã có một người đàn ông khác? Lẽ nào… em thật sự thích… Tư Khải? Không! Không thể! Tôi không cho phép em đối xử tàn nhẫn với tôi như này! Tôi làm sao đây? Em lựa chọn như này, khiến người đáng thương như tôi phỉa xử lý như nào đây?Kim Lân lập tức thẳng người dậy, ôm ngực, khó chịu đi đi lại lại trong phòng.Trong đôi mắt xinh đẹp là sự đau đớn và khổ sở… Cốc cốc cốc… Có người gõ cửa.Kim Lân phản ứng cực mạnh, quay phắt người lại, giọng nói không nhịn được mà vút cao: “Ai?”Cửa hơi hé ra một khe hở, quản gia sợ hãi nói: “Cậu chủ, có cần nữ giúp việc giúp đỡ không?”Lập tức Kim Lân nổi giận.Nữ giúp việc?Bây giờ là chuyện giữa một người đàn ông đói khát và một người phụ nữ khỏe mạnh, cần nữ giúp việc làm gì?

“Bé con, tới nhà rồi, tới nhà chúng ta rồi…” Kim Lân khẽ cười haha, trực tiếp bước lên cầu thang xoắn ốc đi lên tầng.

(⊙_⊙) Bác Thái quản gia chớp chớp mắt, lúc này mới giật mình hiểu ra, nhanh chóng đi lên theo, đang không biết nên mở cửa phòng nào, Kim Lân đã hơi sốt ruột gọi: “Mau mở cửa phòng ngủ! Mau lên! Tôi sợ cô ấy tỉnh mất.”

Kim Lân dừng trước cửa phòng anh ta!

Quản gia không dám chậm trễ, mở cửa phòng của anh ta, còn mình thì đứng ở ngoài, hơi ngây ngốc.

Ông ta còn chưa thể thích ứng với việc trong nhà có thêm một người phụ nữ xa lạ.

Rầm!

Kim Lân trực tiếp đá một cái, dùng chân đóng cửa lại.

Nhốt quản gia còn đang ngây ngốc ở bên ngoài.

“Bé con, tới nhà rồi, tới nhà chúng ta rồi, giờ tới giường rồi, haha…” Có lẽ là vì căng thẳng, hưng phấn, khi đặt Tiêu Mộng lên giường, trán Kim Lân đổ đầy mồ hồi.

Thân người mềm mại của Tiêu Mộng nằm trên chiếc giường siêu lớn của Kim Lân, ga giường màu lam càng làm nổi bật sự non nớt, nhỏ xinh của Tiêu Mộng trắng nõn nà.

Kim Lân hơi ngây ngốc, th* d*c, không nhịn được mà duỗi tay ra, nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt cô.

“Em thật đẹp… Thật sự, thật sự rất đẹp…”

Mồm miệng khô khốc, cực kỳ sốt ruột, tim đập loạn nhịp, bụng dưới căng cứng… *** Một loạt phản ứng xảy ra.

Kim Lân cứ thế hạ người xuống, chống tay bên người Tiêu Mộng, đè lên thân người cô gái.

th* d*c nóng rực.

Cúi đầu, đang định bắt lấy đôi môi đỏ mọng kia, lúc này, Tiêu Mộng nhăn mặt lại, hơi nghiêng đầu sang một bên, môi khẽ động, lẩm bẩm: “Trần gấu xấu xa… tôi hận anh muốn chết… chán ghét anh…”

(⊙_⊙) Cả người Kim Lân sững lại ở đó!

Vừa rồi… cô nói cái gì?

Trần gấu xấu xa?

Là Tư Khải sao?

Kim Lân híp mắt lại.

Một suy nghĩ chẳng lành nhanh chóng xuất hiện trong đầu anh ta!

Cô gái mà tôi yêu mến… lẽ nào… trong lòng em đã có một người đàn ông khác? Lẽ nào… em thật sự thích… Tư Khải? Không! Không thể! Tôi không cho phép em đối xử tàn nhẫn với tôi như này! Tôi làm sao đây? Em lựa chọn như này, khiến người đáng thương như tôi phỉa xử lý như nào đây?

Kim Lân lập tức thẳng người dậy, ôm ngực, khó chịu đi đi lại lại trong phòng.

Trong đôi mắt xinh đẹp là sự đau đớn và khổ sở… Cốc cốc cốc… Có người gõ cửa.

Kim Lân phản ứng cực mạnh, quay phắt người lại, giọng nói không nhịn được mà vút cao: “Ai?”

Cửa hơi hé ra một khe hở, quản gia sợ hãi nói: “Cậu chủ, có cần nữ giúp việc giúp đỡ không?”

Lập tức Kim Lân nổi giận.

Nữ giúp việc?

Bây giờ là chuyện giữa một người đàn ông đói khát và một người phụ nữ khỏe mạnh, cần nữ giúp việc làm gì?

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… “Bé con, tới nhà rồi, tới nhà chúng ta rồi…” Kim Lân khẽ cười haha, trực tiếp bước lên cầu thang xoắn ốc đi lên tầng.(⊙_⊙) Bác Thái quản gia chớp chớp mắt, lúc này mới giật mình hiểu ra, nhanh chóng đi lên theo, đang không biết nên mở cửa phòng nào, Kim Lân đã hơi sốt ruột gọi: “Mau mở cửa phòng ngủ! Mau lên! Tôi sợ cô ấy tỉnh mất.”Kim Lân dừng trước cửa phòng anh ta!Quản gia không dám chậm trễ, mở cửa phòng của anh ta, còn mình thì đứng ở ngoài, hơi ngây ngốc.Ông ta còn chưa thể thích ứng với việc trong nhà có thêm một người phụ nữ xa lạ.Rầm!Kim Lân trực tiếp đá một cái, dùng chân đóng cửa lại.Nhốt quản gia còn đang ngây ngốc ở bên ngoài.“Bé con, tới nhà rồi, tới nhà chúng ta rồi, giờ tới giường rồi, haha…” Có lẽ là vì căng thẳng, hưng phấn, khi đặt Tiêu Mộng lên giường, trán Kim Lân đổ đầy mồ hồi.Thân người mềm mại của Tiêu Mộng nằm trên chiếc giường siêu lớn của Kim Lân, ga giường màu lam càng làm nổi bật sự non nớt, nhỏ xinh của Tiêu Mộng trắng nõn nà.Kim Lân hơi ngây ngốc, th* d*c, không nhịn được mà duỗi tay ra, nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt cô.“Em thật đẹp… Thật sự, thật sự rất đẹp…”Mồm miệng khô khốc, cực kỳ sốt ruột, tim đập loạn nhịp, bụng dưới căng cứng… *** Một loạt phản ứng xảy ra.Kim Lân cứ thế hạ người xuống, chống tay bên người Tiêu Mộng, đè lên thân người cô gái.th* d*c nóng rực.Cúi đầu, đang định bắt lấy đôi môi đỏ mọng kia, lúc này, Tiêu Mộng nhăn mặt lại, hơi nghiêng đầu sang một bên, môi khẽ động, lẩm bẩm: “Trần gấu xấu xa… tôi hận anh muốn chết… chán ghét anh…”(⊙_⊙) Cả người Kim Lân sững lại ở đó!Vừa rồi… cô nói cái gì?Trần gấu xấu xa?Là Tư Khải sao?Kim Lân híp mắt lại.Một suy nghĩ chẳng lành nhanh chóng xuất hiện trong đầu anh ta!Cô gái mà tôi yêu mến… lẽ nào… trong lòng em đã có một người đàn ông khác? Lẽ nào… em thật sự thích… Tư Khải? Không! Không thể! Tôi không cho phép em đối xử tàn nhẫn với tôi như này! Tôi làm sao đây? Em lựa chọn như này, khiến người đáng thương như tôi phỉa xử lý như nào đây?Kim Lân lập tức thẳng người dậy, ôm ngực, khó chịu đi đi lại lại trong phòng.Trong đôi mắt xinh đẹp là sự đau đớn và khổ sở… Cốc cốc cốc… Có người gõ cửa.Kim Lân phản ứng cực mạnh, quay phắt người lại, giọng nói không nhịn được mà vút cao: “Ai?”Cửa hơi hé ra một khe hở, quản gia sợ hãi nói: “Cậu chủ, có cần nữ giúp việc giúp đỡ không?”Lập tức Kim Lân nổi giận.Nữ giúp việc?Bây giờ là chuyện giữa một người đàn ông đói khát và một người phụ nữ khỏe mạnh, cần nữ giúp việc làm gì?

Chương 351