Tác giả:

Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…

Chương 352

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… “Đi đi! Đừng có tới phiền tôi! Đi đi!”“Vâng, vâng…”Bác Thái sợ tới nhe răng, nhanh chóng đóng cửa lại.Kim Lân lại quay sang nhìn Tiêu Mộng lần nữa, không nhịn được mà nhíu chặt mày.“Bé con, xin em đó, xin em nhất định đừng bỏ rơi tôi… Tư Khải không cần em, nhưng tôi cần! Tư Khải không có em, cậu ấy vẫn có thể sống như thường, nhưng tôi không thể, không có em tôi không thể sống được, xin em đó…”Kim Lân nhăn mặt lại, khuôn mặt đẹp trai nhíu chặt, anh ta chầm chậm ngồi xuống, hai tay ôm lấy mặt.*** Hồi lâu, tận 5 phút, anh ta mới từ từ tìm lại lý trí.Kim Lân mệt mỏi đi ra khỏi phòng ngủ, bác Thái ở phòng khách giật mình, ông ta đã tắt đèn chính ở phòng khách rồi.“Cậu chủ?”“Ừ, bác Thái, vừa rồi… xin lỗi… Bác bảo thím Lưu dẫn vài nữ giúp việc vào tắm rửa giúp Mộng đi.”“Á? Haha, cậu chủ, không sao, giờ tôi bảo thím Lưu qua đó.”Mộng? Đây là tên của cô gái mà cậu chủ dẫn về sao?Mấy nữ giúp việc lần lượt đi vào trong phòng ngủ của Kim Lân.Còn Kim Lân thì lại ngồi dưới ánh đèn ấm áp trong phòng khách, ngây người.Phải làm sao với người phụ nữ trên tầng đây?Kim Lân không ngừng tự hỏi.Khi cô không còn tỉnh táo, ăn sạch cô sao?Có phải… như thế có chút không có tính người không?Sau đó, có khi nào Mộng sẽ căm hận anh ta không?Kim Lân không khỏi lắc đầu.Vậy… Anh ta cứ ngoan ngoãn ôm cô, làm Liễu Hạ Huệ sao?Trời ạ, suy nghĩ này… hơi buồn cười, anh ta là một người đàn ông bình thường thành thục chuyện tình cảm, kỹ thuật về mặt này còn siêu như thế, anh ta nào có thể làm Liễu Hạ Huệ chứ? Đùa sao?Vậy thì… Hai người bọn họ mỗi người một phòng?Kim Lân lại méo mặt… Như thế, không phải quá ác với chính bản thân mình sao?“Ôi, phiền chết đi được, rốt cuộc là phải làm thế nào?” Kim Lân tay chống cằm, thở dài thườn thượt.Quản gia im lặng nhìn cậu chủ như này, cũng không nhịn được mà thở dài theo.Nửa đêm nửa hôm, vậy mà còn thấy cậu chủ buồn bực ở đây.“Cậu chủ, cô gái kia đã tắm xong rồi.” Thím Lưu cười hihi lau tay, đứng ở cầu thang báo cáo.“Á? À! Tắm xong rồi à, vậy được, mọi người đều nghỉ đi, đi ngủ đi.”“Vâng, cậu chủ.”Thím Lưu dẫn mẫy nữ giúp việc đi ra khỏi căn nhà này, đi tới một tòa nhà khác.Ánh mắt Kim Lân mang theo vẻ hoảng hốt không biết làm sao.Anh ta thật sự muốn tát cho mình vài cái!Quá kém cỏi!

“Đi đi! Đừng có tới phiền tôi! Đi đi!”

“Vâng, vâng…”

Bác Thái sợ tới nhe răng, nhanh chóng đóng cửa lại.

Kim Lân lại quay sang nhìn Tiêu Mộng lần nữa, không nhịn được mà nhíu chặt mày.

“Bé con, xin em đó, xin em nhất định đừng bỏ rơi tôi… Tư Khải không cần em, nhưng tôi cần! Tư Khải không có em, cậu ấy vẫn có thể sống như thường, nhưng tôi không thể, không có em tôi không thể sống được, xin em đó…”

Kim Lân nhăn mặt lại, khuôn mặt đẹp trai nhíu chặt, anh ta chầm chậm ngồi xuống, hai tay ôm lấy mặt.

*** Hồi lâu, tận 5 phút, anh ta mới từ từ tìm lại lý trí.

Kim Lân mệt mỏi đi ra khỏi phòng ngủ, bác Thái ở phòng khách giật mình, ông ta đã tắt đèn chính ở phòng khách rồi.

“Cậu chủ?”

“Ừ, bác Thái, vừa rồi… xin lỗi… Bác bảo thím Lưu dẫn vài nữ giúp việc vào tắm rửa giúp Mộng đi.”

“Á? Haha, cậu chủ, không sao, giờ tôi bảo thím Lưu qua đó.”

Mộng? Đây là tên của cô gái mà cậu chủ dẫn về sao?

Mấy nữ giúp việc lần lượt đi vào trong phòng ngủ của Kim Lân.

Còn Kim Lân thì lại ngồi dưới ánh đèn ấm áp trong phòng khách, ngây người.

Phải làm sao với người phụ nữ trên tầng đây?

Kim Lân không ngừng tự hỏi.

Khi cô không còn tỉnh táo, ăn sạch cô sao?

Có phải… như thế có chút không có tính người không?

Sau đó, có khi nào Mộng sẽ căm hận anh ta không?

Kim Lân không khỏi lắc đầu.

Vậy… Anh ta cứ ngoan ngoãn ôm cô, làm Liễu Hạ Huệ sao?

Trời ạ, suy nghĩ này… hơi buồn cười, anh ta là một người đàn ông bình thường thành thục chuyện tình cảm, kỹ thuật về mặt này còn siêu như thế, anh ta nào có thể làm Liễu Hạ Huệ chứ? Đùa sao?

Vậy thì… Hai người bọn họ mỗi người một phòng?

Kim Lân lại méo mặt… Như thế, không phải quá ác với chính bản thân mình sao?

“Ôi, phiền chết đi được, rốt cuộc là phải làm thế nào?” Kim Lân tay chống cằm, thở dài thườn thượt.

Quản gia im lặng nhìn cậu chủ như này, cũng không nhịn được mà thở dài theo.

Nửa đêm nửa hôm, vậy mà còn thấy cậu chủ buồn bực ở đây.

“Cậu chủ, cô gái kia đã tắm xong rồi.” Thím Lưu cười hihi lau tay, đứng ở cầu thang báo cáo.

“Á? À! Tắm xong rồi à, vậy được, mọi người đều nghỉ đi, đi ngủ đi.”

“Vâng, cậu chủ.”

Thím Lưu dẫn mẫy nữ giúp việc đi ra khỏi căn nhà này, đi tới một tòa nhà khác.

Ánh mắt Kim Lân mang theo vẻ hoảng hốt không biết làm sao.

Anh ta thật sự muốn tát cho mình vài cái!

Quá kém cỏi!

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… “Đi đi! Đừng có tới phiền tôi! Đi đi!”“Vâng, vâng…”Bác Thái sợ tới nhe răng, nhanh chóng đóng cửa lại.Kim Lân lại quay sang nhìn Tiêu Mộng lần nữa, không nhịn được mà nhíu chặt mày.“Bé con, xin em đó, xin em nhất định đừng bỏ rơi tôi… Tư Khải không cần em, nhưng tôi cần! Tư Khải không có em, cậu ấy vẫn có thể sống như thường, nhưng tôi không thể, không có em tôi không thể sống được, xin em đó…”Kim Lân nhăn mặt lại, khuôn mặt đẹp trai nhíu chặt, anh ta chầm chậm ngồi xuống, hai tay ôm lấy mặt.*** Hồi lâu, tận 5 phút, anh ta mới từ từ tìm lại lý trí.Kim Lân mệt mỏi đi ra khỏi phòng ngủ, bác Thái ở phòng khách giật mình, ông ta đã tắt đèn chính ở phòng khách rồi.“Cậu chủ?”“Ừ, bác Thái, vừa rồi… xin lỗi… Bác bảo thím Lưu dẫn vài nữ giúp việc vào tắm rửa giúp Mộng đi.”“Á? Haha, cậu chủ, không sao, giờ tôi bảo thím Lưu qua đó.”Mộng? Đây là tên của cô gái mà cậu chủ dẫn về sao?Mấy nữ giúp việc lần lượt đi vào trong phòng ngủ của Kim Lân.Còn Kim Lân thì lại ngồi dưới ánh đèn ấm áp trong phòng khách, ngây người.Phải làm sao với người phụ nữ trên tầng đây?Kim Lân không ngừng tự hỏi.Khi cô không còn tỉnh táo, ăn sạch cô sao?Có phải… như thế có chút không có tính người không?Sau đó, có khi nào Mộng sẽ căm hận anh ta không?Kim Lân không khỏi lắc đầu.Vậy… Anh ta cứ ngoan ngoãn ôm cô, làm Liễu Hạ Huệ sao?Trời ạ, suy nghĩ này… hơi buồn cười, anh ta là một người đàn ông bình thường thành thục chuyện tình cảm, kỹ thuật về mặt này còn siêu như thế, anh ta nào có thể làm Liễu Hạ Huệ chứ? Đùa sao?Vậy thì… Hai người bọn họ mỗi người một phòng?Kim Lân lại méo mặt… Như thế, không phải quá ác với chính bản thân mình sao?“Ôi, phiền chết đi được, rốt cuộc là phải làm thế nào?” Kim Lân tay chống cằm, thở dài thườn thượt.Quản gia im lặng nhìn cậu chủ như này, cũng không nhịn được mà thở dài theo.Nửa đêm nửa hôm, vậy mà còn thấy cậu chủ buồn bực ở đây.“Cậu chủ, cô gái kia đã tắm xong rồi.” Thím Lưu cười hihi lau tay, đứng ở cầu thang báo cáo.“Á? À! Tắm xong rồi à, vậy được, mọi người đều nghỉ đi, đi ngủ đi.”“Vâng, cậu chủ.”Thím Lưu dẫn mẫy nữ giúp việc đi ra khỏi căn nhà này, đi tới một tòa nhà khác.Ánh mắt Kim Lân mang theo vẻ hoảng hốt không biết làm sao.Anh ta thật sự muốn tát cho mình vài cái!Quá kém cỏi!

Chương 352