Tác giả:

Trong phòng phẫu thuật cao cấp nhất của Khoa Phụ sản, Bệnh viện số Một, thành phố Cẩm. Giang Tiêu Tiêu chịu đựng từng cơn đau quẫn quại ở bụng, cả người cô đẫm mồ hôi lạnh, hai tay nắm chặt lấy tay vịn của bàn sinh, khớp xương trở nên trắng bệch. Bác sĩ đỡ đẻ đứng bên cạnh thấy thế bèn nhẹ nhàng trấn an cô: “Đừng sợ, đứa bé sẽ bình an ra đời ngay thôi, gắng chịu một chút là xong rồi” Giang Tiêu Tiêu gật đầu, nhưng mắt cô vẫn đỏ hoe, lòng không nỡ. Đứa bé sinh ra là sẽ bị mang đi ngay. Mang thai suốt mười tháng ròng, cô nhìn đứa bé nhỏ xíu trong bụng lớn lên từng ngày, dù đã cố gắng không vương vấn tình cảm gì với nó, nhưng giờ phút này lòng cô vẫn thấy quặn đau. Xin lỗi, xin lỗi con… Mắt Giang Tiêu Tiêu đỏ hoe. Không phải là cô không cần đứa bé này, mà là cô không thể. Cô chỉ là người mang thai hộ. Sinh đứa bé này xong rồi nhận tiền, sau đó không thể có bất kỳ mối liên hệ gì với nó nữa. Lúc này một cơn đau lại ập đến, mắt Giang Tiêu Tiêu tối sầm lại, sự hối hận dâng đầy lồng ngực cô.…

Chương 296

Bé Cưng Tinh Quái - Mami Của Tui, Tự Tui Sẽ GiànhTác giả: Giang Tiêu TiêuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong phòng phẫu thuật cao cấp nhất của Khoa Phụ sản, Bệnh viện số Một, thành phố Cẩm. Giang Tiêu Tiêu chịu đựng từng cơn đau quẫn quại ở bụng, cả người cô đẫm mồ hôi lạnh, hai tay nắm chặt lấy tay vịn của bàn sinh, khớp xương trở nên trắng bệch. Bác sĩ đỡ đẻ đứng bên cạnh thấy thế bèn nhẹ nhàng trấn an cô: “Đừng sợ, đứa bé sẽ bình an ra đời ngay thôi, gắng chịu một chút là xong rồi” Giang Tiêu Tiêu gật đầu, nhưng mắt cô vẫn đỏ hoe, lòng không nỡ. Đứa bé sinh ra là sẽ bị mang đi ngay. Mang thai suốt mười tháng ròng, cô nhìn đứa bé nhỏ xíu trong bụng lớn lên từng ngày, dù đã cố gắng không vương vấn tình cảm gì với nó, nhưng giờ phút này lòng cô vẫn thấy quặn đau. Xin lỗi, xin lỗi con… Mắt Giang Tiêu Tiêu đỏ hoe. Không phải là cô không cần đứa bé này, mà là cô không thể. Cô chỉ là người mang thai hộ. Sinh đứa bé này xong rồi nhận tiền, sau đó không thể có bất kỳ mối liên hệ gì với nó nữa. Lúc này một cơn đau lại ập đến, mắt Giang Tiêu Tiêu tối sầm lại, sự hối hận dâng đầy lồng ngực cô.… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sau gần ba tháng mới lại đi đến biệt thự của Cận Tri Thận lần nữa, mọi cảm giác tràn vào trong lòng.Giang Tiêu Tiêu đứng trong phòng khách, nhìn khắp xung quanh, hết thảy vẫn không thay đổi, nhưng giống như lại có gì đó khác trước.Một cảm giác không nói thành lời.“Cô chủ”Quản gia đi đến.Nghe được cách gọi “cô chủ”này, lông mi của Giang Tiêu Tiêu khẽ lay động, cô xoay đầu sang nhìn quản gia: “Sao thế?”Cô không yêu cân quản gia đổi cách xưng hô mà chấp nhận một cách tự nhiên.“Cậu chủ dặn dò, bảo cô phải nghỉ ngơi cho khỏe, có chuyện gì cứ bảo thẳng chúng tôi đi làm là được”“Tôi biết rồi”Giang Tiêu Tiêu mỉm cười, gật đầu.Thật ra, về cơ bản cơ thể của cô đã khôi phục rồi, chẳng qua Cận Tri Thận đau lòng cho cô, luôn sợ cô không khôi phục tốt.Cô cảm thấy nếu mình cứ tiếp tục nghỉ ngơi như thế này nữa thì sẽ biến thành heo mất! Buổi chiều, chưa đến lúc tan tâm nhưng Cận Tri Thận đã bắt đầu thu dọn tài liệu trong tay.Cận Tri Dực trốn việc làm biếng trong văn phòng anh thấy thế thì cười nhạo: “Anh à, lại phải vê nhà sớm với chị dâu à?”Cận Tri Thận không thèm để ý đến anh ta.Vì vậy anh ta đi đến trước bàn làm việc, tựa nửa người vào bán một cách ngả ngớn, nghiêng thân vê trước, nhìn Cận Tri Thận và híp mắt cười.“Anh, từ khi anh quen biết chị dâu, hình như anh đang liên tục phá vỡ nguyên tắc của mình đấy, như thế không tốt chút nào”“Anh là chủ tịch của tập đoàn, sao lại cầm đầu về sớm thế chứ?”“Bộp!”Cận Tri Thận khép tài liệu lại một cái thật mạnh, anh ngước mắt lên, nhìn anh ta với ánh mắt không chút độ ấm, nói: “Chú đang dạy bảo anh đấy à?”“Dĩ nhiên là không rồi”Cận Tri Dực mỉm cười một cách đáng khinh: “Em chỉ đang hâm mộ anh thôi, à không, là ước ao ghen ty.Anh có chị dâu, được đi trễ vê sớm, thăng em đây lẻ loi một mình chỉ có thể khốn khổ tăng ca, lén lút lười biếng lại còn phải chạy chỗ anh nữa”Anh ta nói với vẻ thảm thương.Cận Tri Thận cười khẩy: “Chỗ mẹ có một đống phụ nữ cho chú chọn đấy, nếu chú hâm mộ thì chọn một người đi.”“Em mới không cần đâu”Anh ta chỉ nói đùa thôi, hiện tại chưa muốn trói buộc bản thân sớm vậy.Hơn nữa, anh ta muốn tìm nửa kia của mình thì sẽ tự tìm, xem mắt của giới nhà giàu không đáng tin chút nào.Cận Tri Thận mỉm cười bất đắc đ* nhìn dáng vẻ trốn tránh như tránh rắn rết của em trai mình.Miệng thì nói ước ao ghen ty, trong lòng vẫn còn muốn độc thân, đúng là ngoại trừ đối phương ra không còn ai khác.“Đúng rồi anh này, Tô San biết chị dâu trở lại nên muốn hỏi là có muốn cho chị dâu về lại Cẩm Sắt đi làm không”- -------------------

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau gần ba tháng mới lại đi đến biệt thự của Cận Tri Thận lần nữa, mọi cảm giác tràn vào trong lòng.

Giang Tiêu Tiêu đứng trong phòng khách, nhìn khắp xung quanh, hết thảy vẫn không thay đổi, nhưng giống như lại có gì đó khác trước.

Một cảm giác không nói thành lời.

“Cô chủ”

Quản gia đi đến.

Nghe được cách gọi “cô chủ”

này, lông mi của Giang Tiêu Tiêu khẽ lay động, cô xoay đầu sang nhìn quản gia: “Sao thế?”

Cô không yêu cân quản gia đổi cách xưng hô mà chấp nhận một cách tự nhiên.

“Cậu chủ dặn dò, bảo cô phải nghỉ ngơi cho khỏe, có chuyện gì cứ bảo thẳng chúng tôi đi làm là được”

“Tôi biết rồi”

Giang Tiêu Tiêu mỉm cười, gật đầu.

Thật ra, về cơ bản cơ thể của cô đã khôi phục rồi, chẳng qua Cận Tri Thận đau lòng cho cô, luôn sợ cô không khôi phục tốt.

Cô cảm thấy nếu mình cứ tiếp tục nghỉ ngơi như thế này nữa thì sẽ biến thành heo mất! Buổi chiều, chưa đến lúc tan tâm nhưng Cận Tri Thận đã bắt đầu thu dọn tài liệu trong tay.

Cận Tri Dực trốn việc làm biếng trong văn phòng anh thấy thế thì cười nhạo: “Anh à, lại phải vê nhà sớm với chị dâu à?”

Cận Tri Thận không thèm để ý đến anh ta.

Vì vậy anh ta đi đến trước bàn làm việc, tựa nửa người vào bán một cách ngả ngớn, nghiêng thân vê trước, nhìn Cận Tri Thận và híp mắt cười.

“Anh, từ khi anh quen biết chị dâu, hình như anh đang liên tục phá vỡ nguyên tắc của mình đấy, như thế không tốt chút nào”

“Anh là chủ tịch của tập đoàn, sao lại cầm đầu về sớm thế chứ?”

“Bộp!”

Cận Tri Thận khép tài liệu lại một cái thật mạnh, anh ngước mắt lên, nhìn anh ta với ánh mắt không chút độ ấm, nói: “Chú đang dạy bảo anh đấy à?”

“Dĩ nhiên là không rồi”

Cận Tri Dực mỉm cười một cách đáng khinh: “Em chỉ đang hâm mộ anh thôi, à không, là ước ao ghen ty.

Anh có chị dâu, được đi trễ vê sớm, thăng em đây lẻ loi một mình chỉ có thể khốn khổ tăng ca, lén lút lười biếng lại còn phải chạy chỗ anh nữa”

Anh ta nói với vẻ thảm thương.

Cận Tri Thận cười khẩy: “Chỗ mẹ có một đống phụ nữ cho chú chọn đấy, nếu chú hâm mộ thì chọn một người đi.”

“Em mới không cần đâu”

Anh ta chỉ nói đùa thôi, hiện tại chưa muốn trói buộc bản thân sớm vậy.

Hơn nữa, anh ta muốn tìm nửa kia của mình thì sẽ tự tìm, xem mắt của giới nhà giàu không đáng tin chút nào.

Cận Tri Thận mỉm cười bất đắc đ* nhìn dáng vẻ trốn tránh như tránh rắn rết của em trai mình.

Miệng thì nói ước ao ghen ty, trong lòng vẫn còn muốn độc thân, đúng là ngoại trừ đối phương ra không còn ai khác.

“Đúng rồi anh này, Tô San biết chị dâu trở lại nên muốn hỏi là có muốn cho chị dâu về lại Cẩm Sắt đi làm không”

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

- -------------------

Bé Cưng Tinh Quái - Mami Của Tui, Tự Tui Sẽ GiànhTác giả: Giang Tiêu TiêuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong phòng phẫu thuật cao cấp nhất của Khoa Phụ sản, Bệnh viện số Một, thành phố Cẩm. Giang Tiêu Tiêu chịu đựng từng cơn đau quẫn quại ở bụng, cả người cô đẫm mồ hôi lạnh, hai tay nắm chặt lấy tay vịn của bàn sinh, khớp xương trở nên trắng bệch. Bác sĩ đỡ đẻ đứng bên cạnh thấy thế bèn nhẹ nhàng trấn an cô: “Đừng sợ, đứa bé sẽ bình an ra đời ngay thôi, gắng chịu một chút là xong rồi” Giang Tiêu Tiêu gật đầu, nhưng mắt cô vẫn đỏ hoe, lòng không nỡ. Đứa bé sinh ra là sẽ bị mang đi ngay. Mang thai suốt mười tháng ròng, cô nhìn đứa bé nhỏ xíu trong bụng lớn lên từng ngày, dù đã cố gắng không vương vấn tình cảm gì với nó, nhưng giờ phút này lòng cô vẫn thấy quặn đau. Xin lỗi, xin lỗi con… Mắt Giang Tiêu Tiêu đỏ hoe. Không phải là cô không cần đứa bé này, mà là cô không thể. Cô chỉ là người mang thai hộ. Sinh đứa bé này xong rồi nhận tiền, sau đó không thể có bất kỳ mối liên hệ gì với nó nữa. Lúc này một cơn đau lại ập đến, mắt Giang Tiêu Tiêu tối sầm lại, sự hối hận dâng đầy lồng ngực cô.… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sau gần ba tháng mới lại đi đến biệt thự của Cận Tri Thận lần nữa, mọi cảm giác tràn vào trong lòng.Giang Tiêu Tiêu đứng trong phòng khách, nhìn khắp xung quanh, hết thảy vẫn không thay đổi, nhưng giống như lại có gì đó khác trước.Một cảm giác không nói thành lời.“Cô chủ”Quản gia đi đến.Nghe được cách gọi “cô chủ”này, lông mi của Giang Tiêu Tiêu khẽ lay động, cô xoay đầu sang nhìn quản gia: “Sao thế?”Cô không yêu cân quản gia đổi cách xưng hô mà chấp nhận một cách tự nhiên.“Cậu chủ dặn dò, bảo cô phải nghỉ ngơi cho khỏe, có chuyện gì cứ bảo thẳng chúng tôi đi làm là được”“Tôi biết rồi”Giang Tiêu Tiêu mỉm cười, gật đầu.Thật ra, về cơ bản cơ thể của cô đã khôi phục rồi, chẳng qua Cận Tri Thận đau lòng cho cô, luôn sợ cô không khôi phục tốt.Cô cảm thấy nếu mình cứ tiếp tục nghỉ ngơi như thế này nữa thì sẽ biến thành heo mất! Buổi chiều, chưa đến lúc tan tâm nhưng Cận Tri Thận đã bắt đầu thu dọn tài liệu trong tay.Cận Tri Dực trốn việc làm biếng trong văn phòng anh thấy thế thì cười nhạo: “Anh à, lại phải vê nhà sớm với chị dâu à?”Cận Tri Thận không thèm để ý đến anh ta.Vì vậy anh ta đi đến trước bàn làm việc, tựa nửa người vào bán một cách ngả ngớn, nghiêng thân vê trước, nhìn Cận Tri Thận và híp mắt cười.“Anh, từ khi anh quen biết chị dâu, hình như anh đang liên tục phá vỡ nguyên tắc của mình đấy, như thế không tốt chút nào”“Anh là chủ tịch của tập đoàn, sao lại cầm đầu về sớm thế chứ?”“Bộp!”Cận Tri Thận khép tài liệu lại một cái thật mạnh, anh ngước mắt lên, nhìn anh ta với ánh mắt không chút độ ấm, nói: “Chú đang dạy bảo anh đấy à?”“Dĩ nhiên là không rồi”Cận Tri Dực mỉm cười một cách đáng khinh: “Em chỉ đang hâm mộ anh thôi, à không, là ước ao ghen ty.Anh có chị dâu, được đi trễ vê sớm, thăng em đây lẻ loi một mình chỉ có thể khốn khổ tăng ca, lén lút lười biếng lại còn phải chạy chỗ anh nữa”Anh ta nói với vẻ thảm thương.Cận Tri Thận cười khẩy: “Chỗ mẹ có một đống phụ nữ cho chú chọn đấy, nếu chú hâm mộ thì chọn một người đi.”“Em mới không cần đâu”Anh ta chỉ nói đùa thôi, hiện tại chưa muốn trói buộc bản thân sớm vậy.Hơn nữa, anh ta muốn tìm nửa kia của mình thì sẽ tự tìm, xem mắt của giới nhà giàu không đáng tin chút nào.Cận Tri Thận mỉm cười bất đắc đ* nhìn dáng vẻ trốn tránh như tránh rắn rết của em trai mình.Miệng thì nói ước ao ghen ty, trong lòng vẫn còn muốn độc thân, đúng là ngoại trừ đối phương ra không còn ai khác.“Đúng rồi anh này, Tô San biết chị dâu trở lại nên muốn hỏi là có muốn cho chị dâu về lại Cẩm Sắt đi làm không”- -------------------

Chương 296