Trong phòng phẫu thuật cao cấp nhất của Khoa Phụ sản, Bệnh viện số Một, thành phố Cẩm. Giang Tiêu Tiêu chịu đựng từng cơn đau quẫn quại ở bụng, cả người cô đẫm mồ hôi lạnh, hai tay nắm chặt lấy tay vịn của bàn sinh, khớp xương trở nên trắng bệch. Bác sĩ đỡ đẻ đứng bên cạnh thấy thế bèn nhẹ nhàng trấn an cô: “Đừng sợ, đứa bé sẽ bình an ra đời ngay thôi, gắng chịu một chút là xong rồi” Giang Tiêu Tiêu gật đầu, nhưng mắt cô vẫn đỏ hoe, lòng không nỡ. Đứa bé sinh ra là sẽ bị mang đi ngay. Mang thai suốt mười tháng ròng, cô nhìn đứa bé nhỏ xíu trong bụng lớn lên từng ngày, dù đã cố gắng không vương vấn tình cảm gì với nó, nhưng giờ phút này lòng cô vẫn thấy quặn đau. Xin lỗi, xin lỗi con… Mắt Giang Tiêu Tiêu đỏ hoe. Không phải là cô không cần đứa bé này, mà là cô không thể. Cô chỉ là người mang thai hộ. Sinh đứa bé này xong rồi nhận tiền, sau đó không thể có bất kỳ mối liên hệ gì với nó nữa. Lúc này một cơn đau lại ập đến, mắt Giang Tiêu Tiêu tối sầm lại, sự hối hận dâng đầy lồng ngực cô.…
Chương 305: Cô ấy sảy thai rồi
Bé Cưng Tinh Quái - Mami Của Tui, Tự Tui Sẽ GiànhTác giả: Giang Tiêu TiêuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong phòng phẫu thuật cao cấp nhất của Khoa Phụ sản, Bệnh viện số Một, thành phố Cẩm. Giang Tiêu Tiêu chịu đựng từng cơn đau quẫn quại ở bụng, cả người cô đẫm mồ hôi lạnh, hai tay nắm chặt lấy tay vịn của bàn sinh, khớp xương trở nên trắng bệch. Bác sĩ đỡ đẻ đứng bên cạnh thấy thế bèn nhẹ nhàng trấn an cô: “Đừng sợ, đứa bé sẽ bình an ra đời ngay thôi, gắng chịu một chút là xong rồi” Giang Tiêu Tiêu gật đầu, nhưng mắt cô vẫn đỏ hoe, lòng không nỡ. Đứa bé sinh ra là sẽ bị mang đi ngay. Mang thai suốt mười tháng ròng, cô nhìn đứa bé nhỏ xíu trong bụng lớn lên từng ngày, dù đã cố gắng không vương vấn tình cảm gì với nó, nhưng giờ phút này lòng cô vẫn thấy quặn đau. Xin lỗi, xin lỗi con… Mắt Giang Tiêu Tiêu đỏ hoe. Không phải là cô không cần đứa bé này, mà là cô không thể. Cô chỉ là người mang thai hộ. Sinh đứa bé này xong rồi nhận tiền, sau đó không thể có bất kỳ mối liên hệ gì với nó nữa. Lúc này một cơn đau lại ập đến, mắt Giang Tiêu Tiêu tối sầm lại, sự hối hận dâng đầy lồng ngực cô.… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chiếc xe Land Rover màu đen lao như bay trên đường, liên tục vượt mấy đèn đỏ, cảnh sát giao thông đuổi theo phía sau."Yêu cầu xe phía trước mau chóng đỗ vào lê đường" Ngoài xe vang lên yêu cầu từ cảnh sát giao thông nhưng Cận Tri Dực mắt tiếc tai ngơ.Anh ta nghiêm mặt nhìn chằm chằm con đường phía trước."Chết tiệt!" Anh ta tháo tai nghe bluetooth ra, vứt mạnh lên ghế lái phụ.Không gọi được cho anh, cũng không gọi cho Cổ Niệm được.Rốt cuộc anh ấy đang bận việc gì? Bàn tay nắm vô lăng bất giác siết chặt lại, sắc mặt càng thêm khó coi.Két! Xe dừng trước cổng bệnh viện, Cận Tri Dực mở cửa xuống xe, đang định đi vào bệnh viện.Xe cảnh sát theo sau cũng dừng lại, hai cảnh sát giao thông bước từ trên xe xuống, chạy tới cản đường anh ta."Thưa anh...Đối phương vừa lên tiếng, Cận Tri Dực lập tức ngắt lời: "Tôi có việc gấp, không rảnh nghe các anh nói chuyện.Đây là danh thiếp của tôi, tối nay hãy liên lạc với tôi sau."Anh ta lấy một tấm danh tiếp trong ví ra dúi vào tay đối phương, sau đó vòng qua bọn họ đi vào trong.Hai cảnh sát giao thông nhìn danh thiếp rồi lại nhìn nhau, tiếp tục đuổi theo."Thưa anhl" Cận Tri Dực đành phải dừng lại lần nữa, quay đầu quát bọn họ: "Chị dâu tôi đang cấp cứu kia kìa, các người không thể châm chước được sao?" Hai cảnh sát giao thông sững sờ.Cận Tri Dực mặc kệ bọn họ, chạy thẳng vào bệnh viện.Anh ta đi tới trước cửa phòng phẫu thuật theo sự chỉ dẫn của y tá."Cô ấy ngã từ trên câu thang xuống, đập đầu vào tường ngất xỉu”" Y tá tóm tắt tình hình cho Cận Tri Dực.Sau khi nghe xong, anh ta nhíu mày: "Có nặng lắm không?" "Chấn động não, nhưng không nặng.Hiện tại điều khá phiền toái là không thể giữ được đứa bé trong bụng.Ban đầu nghe y tá nói chị dâu bị thương không nặng lắm, Cận Tri Dực thoáng thở phào.Thế nhưng câu nói tiếp theo lại làm cho trái tim anh ta bỗng vọt lên tận cổ họng."Đợi chút, cô...cô nói là chị dâu tôi có thai ư?" "Vâng, chắc là mới hơn một tháng.Bác sĩ đang tiến hành phẫu thuật nạo thai cho cô ấy”Tại sao lại như thế? Cận Tri Dực vừa sốc vừa không dám tin tưởng, đột nhiên anh ta không biết phải thông báo với anh trai chuyện này như thế nào.Đêm khuya.Cận Tri Thận gặp một cơn ác mộng rồi giật- -------------------
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chiếc xe Land Rover màu đen lao như bay trên đường, liên tục vượt mấy đèn đỏ, cảnh sát giao thông đuổi theo phía sau.
"Yêu cầu xe phía trước mau chóng đỗ vào lê đường" Ngoài xe vang lên yêu cầu từ cảnh sát giao thông nhưng Cận Tri Dực mắt tiếc tai ngơ.
Anh ta nghiêm mặt nhìn chằm chằm con đường phía trước.
"Chết tiệt!" Anh ta tháo tai nghe bluetooth ra, vứt mạnh lên ghế lái phụ.
Không gọi được cho anh, cũng không gọi cho Cổ Niệm được.
Rốt cuộc anh ấy đang bận việc gì? Bàn tay nắm vô lăng bất giác siết chặt lại, sắc mặt càng thêm khó coi.
Két! Xe dừng trước cổng bệnh viện, Cận Tri Dực mở cửa xuống xe, đang định đi vào bệnh viện.
Xe cảnh sát theo sau cũng dừng lại, hai cảnh sát giao thông bước từ trên xe xuống, chạy tới cản đường anh ta.
"Thưa anh...
Đối phương vừa lên tiếng, Cận Tri Dực lập tức ngắt lời: "Tôi có việc gấp, không rảnh nghe các anh nói chuyện.
Đây là danh thiếp của tôi, tối nay hãy liên lạc với tôi sau."
Anh ta lấy một tấm danh tiếp trong ví ra dúi vào tay đối phương, sau đó vòng qua bọn họ đi vào trong.
Hai cảnh sát giao thông nhìn danh thiếp rồi lại nhìn nhau, tiếp tục đuổi theo.
"Thưa anhl" Cận Tri Dực đành phải dừng lại lần nữa, quay đầu quát bọn họ: "Chị dâu tôi đang cấp cứu kia kìa, các người không thể châm chước được sao?" Hai cảnh sát giao thông sững sờ.
Cận Tri Dực mặc kệ bọn họ, chạy thẳng vào bệnh viện.
Anh ta đi tới trước cửa phòng phẫu thuật theo sự chỉ dẫn của y tá.
"Cô ấy ngã từ trên câu thang xuống, đập đầu vào tường ngất xỉu”
" Y tá tóm tắt tình hình cho Cận Tri Dực.
Sau khi nghe xong, anh ta nhíu mày: "Có nặng lắm không?" "Chấn động não, nhưng không nặng.
Hiện tại điều khá phiền toái là không thể giữ được đứa bé trong bụng.
Ban đầu nghe y tá nói chị dâu bị thương không nặng lắm, Cận Tri Dực thoáng thở phào.
Thế nhưng câu nói tiếp theo lại làm cho trái tim anh ta bỗng vọt lên tận cổ họng.
"Đợi chút, cô...
cô nói là chị dâu tôi có thai ư?" "Vâng, chắc là mới hơn một tháng.
Bác sĩ đang tiến hành phẫu thuật nạo thai cho cô ấy”
Tại sao lại như thế? Cận Tri Dực vừa sốc vừa không dám tin tưởng, đột nhiên anh ta không biết phải thông báo với anh trai chuyện này như thế nào.
Đêm khuya.
Cận Tri Thận gặp một cơn ác mộng rồi giật
- -------------------
Bé Cưng Tinh Quái - Mami Của Tui, Tự Tui Sẽ GiànhTác giả: Giang Tiêu TiêuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong phòng phẫu thuật cao cấp nhất của Khoa Phụ sản, Bệnh viện số Một, thành phố Cẩm. Giang Tiêu Tiêu chịu đựng từng cơn đau quẫn quại ở bụng, cả người cô đẫm mồ hôi lạnh, hai tay nắm chặt lấy tay vịn của bàn sinh, khớp xương trở nên trắng bệch. Bác sĩ đỡ đẻ đứng bên cạnh thấy thế bèn nhẹ nhàng trấn an cô: “Đừng sợ, đứa bé sẽ bình an ra đời ngay thôi, gắng chịu một chút là xong rồi” Giang Tiêu Tiêu gật đầu, nhưng mắt cô vẫn đỏ hoe, lòng không nỡ. Đứa bé sinh ra là sẽ bị mang đi ngay. Mang thai suốt mười tháng ròng, cô nhìn đứa bé nhỏ xíu trong bụng lớn lên từng ngày, dù đã cố gắng không vương vấn tình cảm gì với nó, nhưng giờ phút này lòng cô vẫn thấy quặn đau. Xin lỗi, xin lỗi con… Mắt Giang Tiêu Tiêu đỏ hoe. Không phải là cô không cần đứa bé này, mà là cô không thể. Cô chỉ là người mang thai hộ. Sinh đứa bé này xong rồi nhận tiền, sau đó không thể có bất kỳ mối liên hệ gì với nó nữa. Lúc này một cơn đau lại ập đến, mắt Giang Tiêu Tiêu tối sầm lại, sự hối hận dâng đầy lồng ngực cô.… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chiếc xe Land Rover màu đen lao như bay trên đường, liên tục vượt mấy đèn đỏ, cảnh sát giao thông đuổi theo phía sau."Yêu cầu xe phía trước mau chóng đỗ vào lê đường" Ngoài xe vang lên yêu cầu từ cảnh sát giao thông nhưng Cận Tri Dực mắt tiếc tai ngơ.Anh ta nghiêm mặt nhìn chằm chằm con đường phía trước."Chết tiệt!" Anh ta tháo tai nghe bluetooth ra, vứt mạnh lên ghế lái phụ.Không gọi được cho anh, cũng không gọi cho Cổ Niệm được.Rốt cuộc anh ấy đang bận việc gì? Bàn tay nắm vô lăng bất giác siết chặt lại, sắc mặt càng thêm khó coi.Két! Xe dừng trước cổng bệnh viện, Cận Tri Dực mở cửa xuống xe, đang định đi vào bệnh viện.Xe cảnh sát theo sau cũng dừng lại, hai cảnh sát giao thông bước từ trên xe xuống, chạy tới cản đường anh ta."Thưa anh...Đối phương vừa lên tiếng, Cận Tri Dực lập tức ngắt lời: "Tôi có việc gấp, không rảnh nghe các anh nói chuyện.Đây là danh thiếp của tôi, tối nay hãy liên lạc với tôi sau."Anh ta lấy một tấm danh tiếp trong ví ra dúi vào tay đối phương, sau đó vòng qua bọn họ đi vào trong.Hai cảnh sát giao thông nhìn danh thiếp rồi lại nhìn nhau, tiếp tục đuổi theo."Thưa anhl" Cận Tri Dực đành phải dừng lại lần nữa, quay đầu quát bọn họ: "Chị dâu tôi đang cấp cứu kia kìa, các người không thể châm chước được sao?" Hai cảnh sát giao thông sững sờ.Cận Tri Dực mặc kệ bọn họ, chạy thẳng vào bệnh viện.Anh ta đi tới trước cửa phòng phẫu thuật theo sự chỉ dẫn của y tá."Cô ấy ngã từ trên câu thang xuống, đập đầu vào tường ngất xỉu”" Y tá tóm tắt tình hình cho Cận Tri Dực.Sau khi nghe xong, anh ta nhíu mày: "Có nặng lắm không?" "Chấn động não, nhưng không nặng.Hiện tại điều khá phiền toái là không thể giữ được đứa bé trong bụng.Ban đầu nghe y tá nói chị dâu bị thương không nặng lắm, Cận Tri Dực thoáng thở phào.Thế nhưng câu nói tiếp theo lại làm cho trái tim anh ta bỗng vọt lên tận cổ họng."Đợi chút, cô...cô nói là chị dâu tôi có thai ư?" "Vâng, chắc là mới hơn một tháng.Bác sĩ đang tiến hành phẫu thuật nạo thai cho cô ấy”Tại sao lại như thế? Cận Tri Dực vừa sốc vừa không dám tin tưởng, đột nhiên anh ta không biết phải thông báo với anh trai chuyện này như thế nào.Đêm khuya.Cận Tri Thận gặp một cơn ác mộng rồi giật- -------------------