Trong phòng phẫu thuật cao cấp nhất của Khoa Phụ sản, Bệnh viện số Một, thành phố Cẩm. Giang Tiêu Tiêu chịu đựng từng cơn đau quẫn quại ở bụng, cả người cô đẫm mồ hôi lạnh, hai tay nắm chặt lấy tay vịn của bàn sinh, khớp xương trở nên trắng bệch. Bác sĩ đỡ đẻ đứng bên cạnh thấy thế bèn nhẹ nhàng trấn an cô: “Đừng sợ, đứa bé sẽ bình an ra đời ngay thôi, gắng chịu một chút là xong rồi” Giang Tiêu Tiêu gật đầu, nhưng mắt cô vẫn đỏ hoe, lòng không nỡ. Đứa bé sinh ra là sẽ bị mang đi ngay. Mang thai suốt mười tháng ròng, cô nhìn đứa bé nhỏ xíu trong bụng lớn lên từng ngày, dù đã cố gắng không vương vấn tình cảm gì với nó, nhưng giờ phút này lòng cô vẫn thấy quặn đau. Xin lỗi, xin lỗi con… Mắt Giang Tiêu Tiêu đỏ hoe. Không phải là cô không cần đứa bé này, mà là cô không thể. Cô chỉ là người mang thai hộ. Sinh đứa bé này xong rồi nhận tiền, sau đó không thể có bất kỳ mối liên hệ gì với nó nữa. Lúc này một cơn đau lại ập đến, mắt Giang Tiêu Tiêu tối sầm lại, sự hối hận dâng đầy lồng ngực cô.…
Chương 339: Cảm thấy vui mừng
Bé Cưng Tinh Quái - Mami Của Tui, Tự Tui Sẽ GiànhTác giả: Giang Tiêu TiêuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong phòng phẫu thuật cao cấp nhất của Khoa Phụ sản, Bệnh viện số Một, thành phố Cẩm. Giang Tiêu Tiêu chịu đựng từng cơn đau quẫn quại ở bụng, cả người cô đẫm mồ hôi lạnh, hai tay nắm chặt lấy tay vịn của bàn sinh, khớp xương trở nên trắng bệch. Bác sĩ đỡ đẻ đứng bên cạnh thấy thế bèn nhẹ nhàng trấn an cô: “Đừng sợ, đứa bé sẽ bình an ra đời ngay thôi, gắng chịu một chút là xong rồi” Giang Tiêu Tiêu gật đầu, nhưng mắt cô vẫn đỏ hoe, lòng không nỡ. Đứa bé sinh ra là sẽ bị mang đi ngay. Mang thai suốt mười tháng ròng, cô nhìn đứa bé nhỏ xíu trong bụng lớn lên từng ngày, dù đã cố gắng không vương vấn tình cảm gì với nó, nhưng giờ phút này lòng cô vẫn thấy quặn đau. Xin lỗi, xin lỗi con… Mắt Giang Tiêu Tiêu đỏ hoe. Không phải là cô không cần đứa bé này, mà là cô không thể. Cô chỉ là người mang thai hộ. Sinh đứa bé này xong rồi nhận tiền, sau đó không thể có bất kỳ mối liên hệ gì với nó nữa. Lúc này một cơn đau lại ập đến, mắt Giang Tiêu Tiêu tối sầm lại, sự hối hận dâng đầy lồng ngực cô.… Ông Cận dội một gáo nước lạnh kịp thời làm bà Cận không nói được gì.Lúc này bà mới nhớ ra mình còn đứa con trai út đang nằm viện, cần người chăm sóc. Mặc dù lo lắng cho Tiểu Bảo song bà không thể không từ bỏ ý định."Được rồi mẹ, mẹ cứ yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Bảo vàTiêu Tiêu."Cận Tri Thận biết bà Cận lo lắng điều gì, cho nên trước khi đi anh lại đảm bảo với bà.Bà Cận lưu luyến tiến một nhà ba người, sau đó trở lại phòng bếp với tâm trạng sa sút,Ông Cận cảm nhận được tâm trạng của vợ, cũng vào phòng bếp theo. Thấy bà Cận lo lắng không yên, ông bèn an ủi: "Giờ tụi trẻ đã lớn cả rồi, tự có chính kiến của mình, bà nên mặc kệ chúng nó thôi.""Nhưng vết thương của Tiểu Bảo vừa mới lành, tôi lo lắm. Tất cả là tại Tri Dực hại tôi không thể đi cùng Tiểu Bảo." Bà Cận dừng tay, không kìm được than vãn."Hắt xì!"Lúc này, Cận Tri Dực đang nằm trên giường bệnh bỗng hắt hơi. Anh ta xoa mũi lẩm bẩm: "Có người đang nhớ mình."Cận Tri Dực buồn chán lướt điện thoại, thật sự là Cận Tri Dực không thể ngồi yên một chỗ. Mấy hôm nay anh ta vẫn luôn lủi thủi một mình, ngay cả y tá cũng ítgặp. Đối với Cận Tri Dực, tình trạng này còn khó chịu hơn là giết anh ta đi cho rồi.Nhưng mà như thế cũng tốt, y tá không đến thì anh ta có thể tự chống gây ra ngoài hóng gió.Cận Tri Dực nhìn mọi người bận rộn trong sân, hầu hết đều là những người cố gắng làm việc VÌ kế sinh nhai. Đối với một người quen công to việc lớn như anh ta, hình ảnh này vô cùng k*ch th*ch thị giác.Để anh ta được nghỉ ngơi trong hoàn cảnh tốt nhất, viện trưởng đã nghiêm cấm các y tá tự ý tới quấy rầy. Tuy nhiên, cậu hai nhà chúng ta quá hấp dẫn, vẫn có rất nhiều cô nàng mê trai bất chấp nguy cơ bị viện trưởng phạt cũng muốn ghé vào cửa sổ ngắm anh ta.Hôm nay Cận Tri Dực cũng đi dạo trong sân như thường lệ. Mới ngồi chưa được bao lâu thì anh ta nghe thấy tiếng cãi nhau ở gần đó. Đây là một trải nghiệm rất mới mẻ đối với anh ta.Cận Tri Dực vểnh tai nghe ngóng, phát hiện có ba giọng nói khác nhau, trong đó có một giọng quen tại. Là cô y tá nhỏ.Anh ta đang định đi qua đó thì nghe thấy cô y tá nhỏ tức giận trách cứ: "Lâm Thâm, tại sao anh có thể đối xử với tôi như vậy!"Cận Tri Dực hơi khó hiểu, bình thường cô y tá nhỏ có vẻ hiền lành, chuyện gì khiến cô ấy tức giận đến thế?Trong lúc anh ta nghi hoặc, giọng nói the thẻ tràn đầy đắc ý của một cô gái khác vang lên: "Cô không biết ngại hay sao mà còn hỏi người khác, chẳng xem lại coi mình là cái thá gì. Gia thế bình thường, xuất thân bình thường, vừa cổ hủ vừa nhạt nhẽo. Thằng nào thích cô mới lạ!"Cận Tri Dực bĩu môi, cô ả này nói chuyện tổn thương người ta quá, không biết cô y tá nhỏ sẽ phản bác thế nào. Nghĩ đến đây, anh ta không nén được lòng hiếu kỳ.Lúc này, Tống Thanh Uyển quát to: "Cô im đi! Ở đây không đến lượt cô nói chuyện!""Tống Thanh Uyển, người nên im là cô đó. Hiện tại người tôi yêu là Tề Nhiễm, cô không có quyền mắng cô ấy. Hơn nữa, cô ấy đangmang thai đứa con của tôi. Tôi nói cho cô biết, chúng ta hoàn toàn kết thúc rồi."Giọng nam vang lên gần như cùng lúc. Cận Tri Dực kiễng chân nhìn thử thì thấy gã đã dẫn cô ả đắc ý kia đi mất, chỉ còn lại cô y tá nhỏ đứng sững tại chỗ.Bấy giờ anh ta mới hiểu, thì ra Tống Thanh Uyển bị cặp tra nam tiện nữ kia bắt nạt. Anh ta nghĩ hình như bây giờ mình xuất hiện ở đây không đúng lúc, đang định rời đi thì thấy Tống Thanh Uyển cúi đầu đi tới.Cận Tri Dực thầm than thở trong lòng, mình bị bắt tại trận rồi! Anh ta lúng túng giải thích: "Ừm... tôi không cố ý nghe lén đầu, tôi chỉ ra ngoài hóng gió thôi. Không ngờ lại bắt gặp...Lúc nói chuyện anh ta không dámnhìn thẳng vào Tống Thanh Uyển,trông như một đứa trẻ mắc sailầm.Tống Thanh Uyển thấy vậy thì bậtcười: Không sao, nghe thì nghe.'Nói xong cô ấy liên ngôi xuống.Lúc này Cận Tri Dực đi cũngkhông được mà ở lại cũng chẳngxong. Nhưng nhìn dáng vẻ mấthôn mất vía của Tống ThanhUyển, anh ta rời đi bây giờ thìkhông ổn lắm, vì vậy anh ta lạingồi xuống chỗ cũ.Bâu không khí cực kỳ yên tĩnh.Cận Tri Dực dè dặt nhìn TốngThanh Uyển, muốn an ủi màkhông biết nên nói gì, buồn ơi làsầu.Anh ta tự nhận là bản thân hiểu rõphụ nữ, nhưng lúc này lại bó tayhết cách.Đúng lúc anh ta sắp phát điên,Tống Thanh Uyển mỉm cười lêntiếng: "Mất mặt nhi!"Cận Tri Dực không biết nên trả lờithế nào."Đàn ông thời nay đêu nông cạnnhư vậy sao? Bởi vì bạn gái khôngtrao thân nên cảm thấy đốiphương cổ hủ nhạt nhẽo. Tự giữmình thì có gi sai? Hạng ngườinhư anh ta chỉ biết dùng nửa thândưới thôi. Chỉ có động vật suynghĩ bằng nửa th*n d*** mới nhạtnhẽo.Tống Thanh Uyển cười mỉa, tựanhư đang lẩm bẩm lại giống nhưđang kể lể với Cận Tri Dực.Cận Tri Dực rất ngạc nhiên khinghe đối phương nói như vậy.Không ngờ cô ấy lại nghĩ thoángđược như thế, anh ta còn tưởngcô ấy sẽ buôn muốn chết cơ.Anh ta định khuyên nhủ vài câu,khi quay đầu sang anh ta nhìnthấy nước mắt vương trên khóemắt Tống Thanh Uyển. Cận TriDực đành phải nuốt lại những lờiđịnh nói ra.Nhưng anh ta không muốn cô ấyđau khổ quá, cho nên cố tỏ rathoải mái: "Thật ra cô không nênbuồn mà nên vui mới phải. Ít nhấtlà bây giờ cô đã thoát khỏi một gãđểu. Cô làm tốt lắm, tôi ủng hộcô.Nói xong anh ta còn giơ ngón taylên. Tống Thanh Uyển thấy thế thìlườm anh ta, tức giận nói: "Chẳngphải bình thường anh rất khéomiệng sao? làm gì có ai an ủingười khác như anh chứ!Cận Tri Dực phản bác: "An ủi giảtạo chỉ xoa dịu cảm xúc của cômà thôi, đương nhiên là ăn ngaynói thật vẫn tốt hơn."Nghe anh ta nói vậy, Tổng ThanhUyển gục đầu vùi trong cánh tay,ấm ức lên tiếng: "Nhưng tôi vẫnbuôn lắm. Hễ nghĩ tới hai năm naymình qua lại với một tên đếu là tôilại thấy không đáng..."Cận Tri Dực khẽ xoa đầu cô ấy anủi: "Buôn thì cứ khóc đi, xả giận làcách tốt nhất để xoa dịu tâmtrạng, nếu được thì uống rượucàng tốt."Vừa nghe thấy chữ "rượu", TổngThanh Uyển lập tức lườm anh ta:"Bây giờ tôi vẫn đang trực đấy,đâu thể uống rượu được."Cận Tri Dực nhìn đồng hồ: "Sắpđến giờ cô tan ca rôi, sớm tí thôimà. Nếu cô muốn uống rượu thìtôi có thể uống cùng cô.Tống Thanh Uyển thấy anh ta đòiuống cùng mình thì vội vàng từchối: "Anh điên à, bản thân đangbị thương đấy, uống rượu ảnhhưởng xấu tới vết thương củaanh.Cận Tri Dực có phân vui vẻ khithấy cô lo lắng cho mình. Anh tanhìn vết thương trên đùi, hờ hữngnói: "Vết thương bé tí này chẳnghê hấn gì đối với một người đànông cả. Nói dứt khoát đi, cô cóuống không?”Tống Thanh Uyển bị anh ta kích,cũng không kiêng ky gì nữa màdứt khoát nói: "Anh đã không để ýthì tôi cân gì phải bận tâm. Anhchờ đó.'Dứt lời cô ấy đứng dậy đi ra ngoài.Cận Tri Dực nhìn theo bóng lưngđối phương rời đi, không hiểu saobỗng cảm thấy vui mừng.- -------------------
Ông Cận dội một gáo nước lạnh kịp thời làm bà Cận không nói được gì.
Lúc này bà mới nhớ ra mình còn đứa con trai út đang nằm viện, cần người chăm sóc. Mặc dù lo lắng cho Tiểu Bảo song bà không thể không từ bỏ ý định.
"Được rồi mẹ, mẹ cứ yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Bảo và
Tiêu Tiêu."
Cận Tri Thận biết bà Cận lo lắng điều gì, cho nên trước khi đi anh lại đảm bảo với bà.
Bà Cận lưu luyến tiến một nhà ba người, sau đó trở lại phòng bếp với tâm trạng sa sút,
Ông Cận cảm nhận được tâm trạng của vợ, cũng vào phòng bếp theo. Thấy bà Cận lo lắng không yên, ông bèn an ủi: "Giờ tụi trẻ đã lớn cả rồi, tự có chính kiến của mình, bà nên mặc kệ chúng nó thôi."
"Nhưng vết thương của Tiểu Bảo vừa mới lành, tôi lo lắm. Tất cả là tại Tri Dực hại tôi không thể đi cùng Tiểu Bảo." Bà Cận dừng tay, không kìm được than vãn.
"Hắt xì!"
Lúc này, Cận Tri Dực đang nằm trên giường bệnh bỗng hắt hơi. Anh ta xoa mũi lẩm bẩm: "Có người đang nhớ mình."
Cận Tri Dực buồn chán lướt điện thoại, thật sự là Cận Tri Dực không thể ngồi yên một chỗ. Mấy hôm nay anh ta vẫn luôn lủi thủi một mình, ngay cả y tá cũng ít
gặp. Đối với Cận Tri Dực, tình trạng này còn khó chịu hơn là giết anh ta đi cho rồi.
Nhưng mà như thế cũng tốt, y tá không đến thì anh ta có thể tự chống gây ra ngoài hóng gió.
Cận Tri Dực nhìn mọi người bận rộn trong sân, hầu hết đều là những người cố gắng làm việc VÌ kế sinh nhai. Đối với một người quen công to việc lớn như anh ta, hình ảnh này vô cùng k*ch th*ch thị giác.
Để anh ta được nghỉ ngơi trong hoàn cảnh tốt nhất, viện trưởng đã nghiêm cấm các y tá tự ý tới quấy rầy. Tuy nhiên, cậu hai nhà chúng ta quá hấp dẫn, vẫn có rất nhiều cô nàng mê trai bất chấp nguy cơ bị viện trưởng phạt cũng muốn ghé vào cửa sổ ngắm anh ta.
Hôm nay Cận Tri Dực cũng đi dạo trong sân như thường lệ. Mới ngồi chưa được bao lâu thì anh ta nghe thấy tiếng cãi nhau ở gần đó. Đây là một trải nghiệm rất mới mẻ đối với anh ta.
Cận Tri Dực vểnh tai nghe ngóng, phát hiện có ba giọng nói khác nhau, trong đó có một giọng quen tại. Là cô y tá nhỏ.
Anh ta đang định đi qua đó thì nghe thấy cô y tá nhỏ tức giận trách cứ: "Lâm Thâm, tại sao anh có thể đối xử với tôi như vậy!"
Cận Tri Dực hơi khó hiểu, bình thường cô y tá nhỏ có vẻ hiền lành, chuyện gì khiến cô ấy tức giận đến thế?
Trong lúc anh ta nghi hoặc, giọng nói the thẻ tràn đầy đắc ý của một cô gái khác vang lên: "Cô không biết ngại hay sao mà còn hỏi người khác, chẳng xem lại coi mình là cái thá gì. Gia thế bình thường, xuất thân bình thường, vừa cổ hủ vừa nhạt nhẽo. Thằng nào thích cô mới lạ!"
Cận Tri Dực bĩu môi, cô ả này nói chuyện tổn thương người ta quá, không biết cô y tá nhỏ sẽ phản bác thế nào. Nghĩ đến đây, anh ta không nén được lòng hiếu kỳ.
Lúc này, Tống Thanh Uyển quát to: "Cô im đi! Ở đây không đến lượt cô nói chuyện!"
"Tống Thanh Uyển, người nên im là cô đó. Hiện tại người tôi yêu là Tề Nhiễm, cô không có quyền mắng cô ấy. Hơn nữa, cô ấy đang
mang thai đứa con của tôi. Tôi nói cho cô biết, chúng ta hoàn toàn kết thúc rồi."
Giọng nam vang lên gần như cùng lúc. Cận Tri Dực kiễng chân nhìn thử thì thấy gã đã dẫn cô ả đắc ý kia đi mất, chỉ còn lại cô y tá nhỏ đứng sững tại chỗ.
Bấy giờ anh ta mới hiểu, thì ra Tống Thanh Uyển bị cặp tra nam tiện nữ kia bắt nạt. Anh ta nghĩ hình như bây giờ mình xuất hiện ở đây không đúng lúc, đang định rời đi thì thấy Tống Thanh Uyển cúi đầu đi tới.
Cận Tri Dực thầm than thở trong lòng, mình bị bắt tại trận rồi! Anh ta lúng túng giải thích: "Ừm... tôi không cố ý nghe lén đầu, tôi chỉ ra ngoài hóng gió thôi. Không ngờ lại bắt gặp...
Lúc nói chuyện anh ta không dám
nhìn thẳng vào Tống Thanh Uyển,
trông như một đứa trẻ mắc sai
lầm.
Tống Thanh Uyển thấy vậy thì bật
cười: Không sao, nghe thì nghe.'
Nói xong cô ấy liên ngôi xuống.
Lúc này Cận Tri Dực đi cũng
không được mà ở lại cũng chẳng
xong. Nhưng nhìn dáng vẻ mất
hôn mất vía của Tống Thanh
Uyển, anh ta rời đi bây giờ thì
không ổn lắm, vì vậy anh ta lại
ngồi xuống chỗ cũ.
Bâu không khí cực kỳ yên tĩnh.
Cận Tri Dực dè dặt nhìn Tống
Thanh Uyển, muốn an ủi mà
không biết nên nói gì, buồn ơi là
sầu.
Anh ta tự nhận là bản thân hiểu rõ
phụ nữ, nhưng lúc này lại bó tay
hết cách.
Đúng lúc anh ta sắp phát điên,
Tống Thanh Uyển mỉm cười lên
tiếng: "Mất mặt nhi!"
Cận Tri Dực không biết nên trả lời
thế nào.
"Đàn ông thời nay đêu nông cạn
như vậy sao? Bởi vì bạn gái không
trao thân nên cảm thấy đối
phương cổ hủ nhạt nhẽo. Tự giữ
mình thì có gi sai? Hạng người
như anh ta chỉ biết dùng nửa thân
dưới thôi. Chỉ có động vật suy
nghĩ bằng nửa th*n d*** mới nhạt
nhẽo.
Tống Thanh Uyển cười mỉa, tựa
như đang lẩm bẩm lại giống như
đang kể lể với Cận Tri Dực.
Cận Tri Dực rất ngạc nhiên khi
nghe đối phương nói như vậy.
Không ngờ cô ấy lại nghĩ thoáng
được như thế, anh ta còn tưởng
cô ấy sẽ buôn muốn chết cơ.
Anh ta định khuyên nhủ vài câu,
khi quay đầu sang anh ta nhìn
thấy nước mắt vương trên khóe
mắt Tống Thanh Uyển. Cận Tri
Dực đành phải nuốt lại những lời
định nói ra.
Nhưng anh ta không muốn cô ấy
đau khổ quá, cho nên cố tỏ ra
thoải mái: "Thật ra cô không nên
buồn mà nên vui mới phải. Ít nhất
là bây giờ cô đã thoát khỏi một gã
đểu. Cô làm tốt lắm, tôi ủng hộ
cô.
Nói xong anh ta còn giơ ngón tay
lên. Tống Thanh Uyển thấy thế thì
lườm anh ta, tức giận nói: "Chẳng
phải bình thường anh rất khéo
miệng sao? làm gì có ai an ủi
người khác như anh chứ!
Cận Tri Dực phản bác: "An ủi giả
tạo chỉ xoa dịu cảm xúc của cô
mà thôi, đương nhiên là ăn ngay
nói thật vẫn tốt hơn."
Nghe anh ta nói vậy, Tổng Thanh
Uyển gục đầu vùi trong cánh tay,
ấm ức lên tiếng: "Nhưng tôi vẫn
buôn lắm. Hễ nghĩ tới hai năm nay
mình qua lại với một tên đếu là tôi
lại thấy không đáng..."
Cận Tri Dực khẽ xoa đầu cô ấy an
ủi: "Buôn thì cứ khóc đi, xả giận là
cách tốt nhất để xoa dịu tâm
trạng, nếu được thì uống rượu
càng tốt."
Vừa nghe thấy chữ "rượu", Tổng
Thanh Uyển lập tức lườm anh ta:
"Bây giờ tôi vẫn đang trực đấy,
đâu thể uống rượu được."
Cận Tri Dực nhìn đồng hồ: "Sắp
đến giờ cô tan ca rôi, sớm tí thôi
mà. Nếu cô muốn uống rượu thì
tôi có thể uống cùng cô.
Tống Thanh Uyển thấy anh ta đòi
uống cùng mình thì vội vàng từ
chối: "Anh điên à, bản thân đang
bị thương đấy, uống rượu ảnh
hưởng xấu tới vết thương của
anh.
Cận Tri Dực có phân vui vẻ khi
thấy cô lo lắng cho mình. Anh ta
nhìn vết thương trên đùi, hờ hững
nói: "Vết thương bé tí này chẳng
hê hấn gì đối với một người đàn
ông cả. Nói dứt khoát đi, cô có
uống không?”
Tống Thanh Uyển bị anh ta kích,
cũng không kiêng ky gì nữa mà
dứt khoát nói: "Anh đã không để ý
thì tôi cân gì phải bận tâm. Anh
chờ đó.'
Dứt lời cô ấy đứng dậy đi ra ngoài.
Cận Tri Dực nhìn theo bóng lưng
đối phương rời đi, không hiểu sao
bỗng cảm thấy vui mừng.
- -------------------
Bé Cưng Tinh Quái - Mami Của Tui, Tự Tui Sẽ GiànhTác giả: Giang Tiêu TiêuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong phòng phẫu thuật cao cấp nhất của Khoa Phụ sản, Bệnh viện số Một, thành phố Cẩm. Giang Tiêu Tiêu chịu đựng từng cơn đau quẫn quại ở bụng, cả người cô đẫm mồ hôi lạnh, hai tay nắm chặt lấy tay vịn của bàn sinh, khớp xương trở nên trắng bệch. Bác sĩ đỡ đẻ đứng bên cạnh thấy thế bèn nhẹ nhàng trấn an cô: “Đừng sợ, đứa bé sẽ bình an ra đời ngay thôi, gắng chịu một chút là xong rồi” Giang Tiêu Tiêu gật đầu, nhưng mắt cô vẫn đỏ hoe, lòng không nỡ. Đứa bé sinh ra là sẽ bị mang đi ngay. Mang thai suốt mười tháng ròng, cô nhìn đứa bé nhỏ xíu trong bụng lớn lên từng ngày, dù đã cố gắng không vương vấn tình cảm gì với nó, nhưng giờ phút này lòng cô vẫn thấy quặn đau. Xin lỗi, xin lỗi con… Mắt Giang Tiêu Tiêu đỏ hoe. Không phải là cô không cần đứa bé này, mà là cô không thể. Cô chỉ là người mang thai hộ. Sinh đứa bé này xong rồi nhận tiền, sau đó không thể có bất kỳ mối liên hệ gì với nó nữa. Lúc này một cơn đau lại ập đến, mắt Giang Tiêu Tiêu tối sầm lại, sự hối hận dâng đầy lồng ngực cô.… Ông Cận dội một gáo nước lạnh kịp thời làm bà Cận không nói được gì.Lúc này bà mới nhớ ra mình còn đứa con trai út đang nằm viện, cần người chăm sóc. Mặc dù lo lắng cho Tiểu Bảo song bà không thể không từ bỏ ý định."Được rồi mẹ, mẹ cứ yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Bảo vàTiêu Tiêu."Cận Tri Thận biết bà Cận lo lắng điều gì, cho nên trước khi đi anh lại đảm bảo với bà.Bà Cận lưu luyến tiến một nhà ba người, sau đó trở lại phòng bếp với tâm trạng sa sút,Ông Cận cảm nhận được tâm trạng của vợ, cũng vào phòng bếp theo. Thấy bà Cận lo lắng không yên, ông bèn an ủi: "Giờ tụi trẻ đã lớn cả rồi, tự có chính kiến của mình, bà nên mặc kệ chúng nó thôi.""Nhưng vết thương của Tiểu Bảo vừa mới lành, tôi lo lắm. Tất cả là tại Tri Dực hại tôi không thể đi cùng Tiểu Bảo." Bà Cận dừng tay, không kìm được than vãn."Hắt xì!"Lúc này, Cận Tri Dực đang nằm trên giường bệnh bỗng hắt hơi. Anh ta xoa mũi lẩm bẩm: "Có người đang nhớ mình."Cận Tri Dực buồn chán lướt điện thoại, thật sự là Cận Tri Dực không thể ngồi yên một chỗ. Mấy hôm nay anh ta vẫn luôn lủi thủi một mình, ngay cả y tá cũng ítgặp. Đối với Cận Tri Dực, tình trạng này còn khó chịu hơn là giết anh ta đi cho rồi.Nhưng mà như thế cũng tốt, y tá không đến thì anh ta có thể tự chống gây ra ngoài hóng gió.Cận Tri Dực nhìn mọi người bận rộn trong sân, hầu hết đều là những người cố gắng làm việc VÌ kế sinh nhai. Đối với một người quen công to việc lớn như anh ta, hình ảnh này vô cùng k*ch th*ch thị giác.Để anh ta được nghỉ ngơi trong hoàn cảnh tốt nhất, viện trưởng đã nghiêm cấm các y tá tự ý tới quấy rầy. Tuy nhiên, cậu hai nhà chúng ta quá hấp dẫn, vẫn có rất nhiều cô nàng mê trai bất chấp nguy cơ bị viện trưởng phạt cũng muốn ghé vào cửa sổ ngắm anh ta.Hôm nay Cận Tri Dực cũng đi dạo trong sân như thường lệ. Mới ngồi chưa được bao lâu thì anh ta nghe thấy tiếng cãi nhau ở gần đó. Đây là một trải nghiệm rất mới mẻ đối với anh ta.Cận Tri Dực vểnh tai nghe ngóng, phát hiện có ba giọng nói khác nhau, trong đó có một giọng quen tại. Là cô y tá nhỏ.Anh ta đang định đi qua đó thì nghe thấy cô y tá nhỏ tức giận trách cứ: "Lâm Thâm, tại sao anh có thể đối xử với tôi như vậy!"Cận Tri Dực hơi khó hiểu, bình thường cô y tá nhỏ có vẻ hiền lành, chuyện gì khiến cô ấy tức giận đến thế?Trong lúc anh ta nghi hoặc, giọng nói the thẻ tràn đầy đắc ý của một cô gái khác vang lên: "Cô không biết ngại hay sao mà còn hỏi người khác, chẳng xem lại coi mình là cái thá gì. Gia thế bình thường, xuất thân bình thường, vừa cổ hủ vừa nhạt nhẽo. Thằng nào thích cô mới lạ!"Cận Tri Dực bĩu môi, cô ả này nói chuyện tổn thương người ta quá, không biết cô y tá nhỏ sẽ phản bác thế nào. Nghĩ đến đây, anh ta không nén được lòng hiếu kỳ.Lúc này, Tống Thanh Uyển quát to: "Cô im đi! Ở đây không đến lượt cô nói chuyện!""Tống Thanh Uyển, người nên im là cô đó. Hiện tại người tôi yêu là Tề Nhiễm, cô không có quyền mắng cô ấy. Hơn nữa, cô ấy đangmang thai đứa con của tôi. Tôi nói cho cô biết, chúng ta hoàn toàn kết thúc rồi."Giọng nam vang lên gần như cùng lúc. Cận Tri Dực kiễng chân nhìn thử thì thấy gã đã dẫn cô ả đắc ý kia đi mất, chỉ còn lại cô y tá nhỏ đứng sững tại chỗ.Bấy giờ anh ta mới hiểu, thì ra Tống Thanh Uyển bị cặp tra nam tiện nữ kia bắt nạt. Anh ta nghĩ hình như bây giờ mình xuất hiện ở đây không đúng lúc, đang định rời đi thì thấy Tống Thanh Uyển cúi đầu đi tới.Cận Tri Dực thầm than thở trong lòng, mình bị bắt tại trận rồi! Anh ta lúng túng giải thích: "Ừm... tôi không cố ý nghe lén đầu, tôi chỉ ra ngoài hóng gió thôi. Không ngờ lại bắt gặp...Lúc nói chuyện anh ta không dámnhìn thẳng vào Tống Thanh Uyển,trông như một đứa trẻ mắc sailầm.Tống Thanh Uyển thấy vậy thì bậtcười: Không sao, nghe thì nghe.'Nói xong cô ấy liên ngôi xuống.Lúc này Cận Tri Dực đi cũngkhông được mà ở lại cũng chẳngxong. Nhưng nhìn dáng vẻ mấthôn mất vía của Tống ThanhUyển, anh ta rời đi bây giờ thìkhông ổn lắm, vì vậy anh ta lạingồi xuống chỗ cũ.Bâu không khí cực kỳ yên tĩnh.Cận Tri Dực dè dặt nhìn TốngThanh Uyển, muốn an ủi màkhông biết nên nói gì, buồn ơi làsầu.Anh ta tự nhận là bản thân hiểu rõphụ nữ, nhưng lúc này lại bó tayhết cách.Đúng lúc anh ta sắp phát điên,Tống Thanh Uyển mỉm cười lêntiếng: "Mất mặt nhi!"Cận Tri Dực không biết nên trả lờithế nào."Đàn ông thời nay đêu nông cạnnhư vậy sao? Bởi vì bạn gái khôngtrao thân nên cảm thấy đốiphương cổ hủ nhạt nhẽo. Tự giữmình thì có gi sai? Hạng ngườinhư anh ta chỉ biết dùng nửa thândưới thôi. Chỉ có động vật suynghĩ bằng nửa th*n d*** mới nhạtnhẽo.Tống Thanh Uyển cười mỉa, tựanhư đang lẩm bẩm lại giống nhưđang kể lể với Cận Tri Dực.Cận Tri Dực rất ngạc nhiên khinghe đối phương nói như vậy.Không ngờ cô ấy lại nghĩ thoángđược như thế, anh ta còn tưởngcô ấy sẽ buôn muốn chết cơ.Anh ta định khuyên nhủ vài câu,khi quay đầu sang anh ta nhìnthấy nước mắt vương trên khóemắt Tống Thanh Uyển. Cận TriDực đành phải nuốt lại những lờiđịnh nói ra.Nhưng anh ta không muốn cô ấyđau khổ quá, cho nên cố tỏ rathoải mái: "Thật ra cô không nênbuồn mà nên vui mới phải. Ít nhấtlà bây giờ cô đã thoát khỏi một gãđểu. Cô làm tốt lắm, tôi ủng hộcô.Nói xong anh ta còn giơ ngón taylên. Tống Thanh Uyển thấy thế thìlườm anh ta, tức giận nói: "Chẳngphải bình thường anh rất khéomiệng sao? làm gì có ai an ủingười khác như anh chứ!Cận Tri Dực phản bác: "An ủi giảtạo chỉ xoa dịu cảm xúc của cômà thôi, đương nhiên là ăn ngaynói thật vẫn tốt hơn."Nghe anh ta nói vậy, Tổng ThanhUyển gục đầu vùi trong cánh tay,ấm ức lên tiếng: "Nhưng tôi vẫnbuôn lắm. Hễ nghĩ tới hai năm naymình qua lại với một tên đếu là tôilại thấy không đáng..."Cận Tri Dực khẽ xoa đầu cô ấy anủi: "Buôn thì cứ khóc đi, xả giận làcách tốt nhất để xoa dịu tâmtrạng, nếu được thì uống rượucàng tốt."Vừa nghe thấy chữ "rượu", TổngThanh Uyển lập tức lườm anh ta:"Bây giờ tôi vẫn đang trực đấy,đâu thể uống rượu được."Cận Tri Dực nhìn đồng hồ: "Sắpđến giờ cô tan ca rôi, sớm tí thôimà. Nếu cô muốn uống rượu thìtôi có thể uống cùng cô.Tống Thanh Uyển thấy anh ta đòiuống cùng mình thì vội vàng từchối: "Anh điên à, bản thân đangbị thương đấy, uống rượu ảnhhưởng xấu tới vết thương củaanh.Cận Tri Dực có phân vui vẻ khithấy cô lo lắng cho mình. Anh tanhìn vết thương trên đùi, hờ hữngnói: "Vết thương bé tí này chẳnghê hấn gì đối với một người đànông cả. Nói dứt khoát đi, cô cóuống không?”Tống Thanh Uyển bị anh ta kích,cũng không kiêng ky gì nữa màdứt khoát nói: "Anh đã không để ýthì tôi cân gì phải bận tâm. Anhchờ đó.'Dứt lời cô ấy đứng dậy đi ra ngoài.Cận Tri Dực nhìn theo bóng lưngđối phương rời đi, không hiểu saobỗng cảm thấy vui mừng.- -------------------