Tác giả:

“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!…

Chương 113: Về đưa tiền cho anh

Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lâm Nguyệt Dao cũng chau mày.“Chỉ năm mươi nghìn thôi? Không thể nào, bộ âuphục đó của anh ta rất đắt đỏ và thời thượng. Con đãlên mạng tra rồi, rẻ nhất cũng phải sáu bảy mươinghìn. Năm mươi nghìn mua sao nổi?”Đường Mẫn sửng sốt: “Con gái, trong thẻ này củamẹ chỉ có năm mướỡi nghìn mà thôi. Hơn nữa, máy mẹcó tin nhắn nhắc nhở mà. Nếu có tiêu tiền ở thẻ thìmẹ cũng sẽ nhận được thông báo”.Vừa nói, Đường Mẫn vừa quay ra nhìn cửa thìnhận ra tấm thẻ kia được đặt trên tủ giày!“Con xem kìa! Tần Lâm còn không cả cầm thẻ,thằng bé này..."Lâm Nguyệt Dao bối rối, không cầm thẻ theo?Cũng không tiêu tiền? Vậy tiền kia là ở đâu ra?Của anh ta ư?Có đánh chết Lâm Nguyệt Dao cũng không tin.Tần Lâm là một kẻ không có việc làm, lấy đâu ranhiều tiền vậy chứ?Cô ấy suy nghĩ một hồi thì mới tìm ra được một lờigiải thích coi như có lý.Đó chính là Tần Lâm đã chuẩn bị âu phục từ lâu,rồi mua hàng fake ở trên shopee!Hừ, phường dối trá.Lâm Nguyệt Dao tức đến trợn trắng mắt. Nhưngmà nói đến thì hàng fake bây giờ nhìn như thật vậy.Sau khi Lâm Nguyệt Dao rời đi, Tần Lâm đứngtrước cửa tập đoàn Hiên Viên gọi điện cho Mạnh VănCương.“Tiểu sư huynh, tôi Mạnh Văn Cương đây!"Tần Lâm hỏi: “Tập đoàn Hiên Viên này là do sư đệquản lý hả?”Mạnh Văn Cương đáp: “Cũng tính là vậy. Một mìnhtôi quản hai bên hơi vất, nên bên dưới có hai phó tổnggiám đốc nữa”Tần Lâm gật đầu. Anh cũng không có ý trách tộiMạnh Văn Cương, dẫu sao một xí nghiệp lớn như vậythì cũng khó tránh khỏi con sâu làm rầu nồi canh.“Tiểu sư huynh là tổng giám đốc của tập đoànHiên Viên nhưng vẫn chưa lộ mặt, có cần tìm cơ hộigặp mặt mọi người không?”Tần Lâm suy nghĩ rồi nói: “Vậy để sáng mai đi"“Được, tôi sẽ sắp xếp ngay”.Sau khi cúp máy, Tần Lâm quay người đi vào.- -

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Nguyệt Dao cũng chau mày.

“Chỉ năm mươi nghìn thôi? Không thể nào, bộ âu

phục đó của anh ta rất đắt đỏ và thời thượng. Con đã

lên mạng tra rồi, rẻ nhất cũng phải sáu bảy mươi

nghìn. Năm mươi nghìn mua sao nổi?”

Đường Mẫn sửng sốt: “Con gái, trong thẻ này của

mẹ chỉ có năm mướỡi nghìn mà thôi. Hơn nữa, máy mẹ

có tin nhắn nhắc nhở mà. Nếu có tiêu tiền ở thẻ thì

mẹ cũng sẽ nhận được thông báo”.

Vừa nói, Đường Mẫn vừa quay ra nhìn cửa thì

nhận ra tấm thẻ kia được đặt trên tủ giày!

“Con xem kìa! Tần Lâm còn không cả cầm thẻ,

thằng bé này..."

Lâm Nguyệt Dao bối rối, không cầm thẻ theo?

Cũng không tiêu tiền? Vậy tiền kia là ở đâu ra?

Của anh ta ư?

Có đánh chết Lâm Nguyệt Dao cũng không tin.

Tần Lâm là một kẻ không có việc làm, lấy đâu ra

nhiều tiền vậy chứ?

Cô ấy suy nghĩ một hồi thì mới tìm ra được một lời

giải thích coi như có lý.

Đó chính là Tần Lâm đã chuẩn bị âu phục từ lâu,

rồi mua hàng fake ở trên shopee!

Hừ, phường dối trá.

Lâm Nguyệt Dao tức đến trợn trắng mắt. Nhưng

mà nói đến thì hàng fake bây giờ nhìn như thật vậy.

Sau khi Lâm Nguyệt Dao rời đi, Tần Lâm đứng

trước cửa tập đoàn Hiên Viên gọi điện cho Mạnh Văn

Cương.

“Tiểu sư huynh, tôi Mạnh Văn Cương đây!"

Tần Lâm hỏi: “Tập đoàn Hiên Viên này là do sư đệ

quản lý hả?”

Mạnh Văn Cương đáp: “Cũng tính là vậy. Một mình

tôi quản hai bên hơi vất, nên bên dưới có hai phó tổng

giám đốc nữa”

Tần Lâm gật đầu. Anh cũng không có ý trách tội

Mạnh Văn Cương, dẫu sao một xí nghiệp lớn như vậy

thì cũng khó tránh khỏi con sâu làm rầu nồi canh.

“Tiểu sư huynh là tổng giám đốc của tập đoàn

Hiên Viên nhưng vẫn chưa lộ mặt, có cần tìm cơ hội

gặp mặt mọi người không?”

Tần Lâm suy nghĩ rồi nói: “Vậy để sáng mai đi"

“Được, tôi sẽ sắp xếp ngay”.

Sau khi cúp máy, Tần Lâm quay người đi vào.

Image removed.

Image removed.

- -

Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lâm Nguyệt Dao cũng chau mày.“Chỉ năm mươi nghìn thôi? Không thể nào, bộ âuphục đó của anh ta rất đắt đỏ và thời thượng. Con đãlên mạng tra rồi, rẻ nhất cũng phải sáu bảy mươinghìn. Năm mươi nghìn mua sao nổi?”Đường Mẫn sửng sốt: “Con gái, trong thẻ này củamẹ chỉ có năm mướỡi nghìn mà thôi. Hơn nữa, máy mẹcó tin nhắn nhắc nhở mà. Nếu có tiêu tiền ở thẻ thìmẹ cũng sẽ nhận được thông báo”.Vừa nói, Đường Mẫn vừa quay ra nhìn cửa thìnhận ra tấm thẻ kia được đặt trên tủ giày!“Con xem kìa! Tần Lâm còn không cả cầm thẻ,thằng bé này..."Lâm Nguyệt Dao bối rối, không cầm thẻ theo?Cũng không tiêu tiền? Vậy tiền kia là ở đâu ra?Của anh ta ư?Có đánh chết Lâm Nguyệt Dao cũng không tin.Tần Lâm là một kẻ không có việc làm, lấy đâu ranhiều tiền vậy chứ?Cô ấy suy nghĩ một hồi thì mới tìm ra được một lờigiải thích coi như có lý.Đó chính là Tần Lâm đã chuẩn bị âu phục từ lâu,rồi mua hàng fake ở trên shopee!Hừ, phường dối trá.Lâm Nguyệt Dao tức đến trợn trắng mắt. Nhưngmà nói đến thì hàng fake bây giờ nhìn như thật vậy.Sau khi Lâm Nguyệt Dao rời đi, Tần Lâm đứngtrước cửa tập đoàn Hiên Viên gọi điện cho Mạnh VănCương.“Tiểu sư huynh, tôi Mạnh Văn Cương đây!"Tần Lâm hỏi: “Tập đoàn Hiên Viên này là do sư đệquản lý hả?”Mạnh Văn Cương đáp: “Cũng tính là vậy. Một mìnhtôi quản hai bên hơi vất, nên bên dưới có hai phó tổnggiám đốc nữa”Tần Lâm gật đầu. Anh cũng không có ý trách tộiMạnh Văn Cương, dẫu sao một xí nghiệp lớn như vậythì cũng khó tránh khỏi con sâu làm rầu nồi canh.“Tiểu sư huynh là tổng giám đốc của tập đoànHiên Viên nhưng vẫn chưa lộ mặt, có cần tìm cơ hộigặp mặt mọi người không?”Tần Lâm suy nghĩ rồi nói: “Vậy để sáng mai đi"“Được, tôi sẽ sắp xếp ngay”.Sau khi cúp máy, Tần Lâm quay người đi vào.- -

Chương 113: Về đưa tiền cho anh