Tác giả:

“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!…

Chương 114: Tiểu mỹ nữ Vương Nhị

Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cát Phong này nếu từ chối Tần Lâm thì có khi còncó kết cục tốt.Nhưng anh ta lại há mõm hơi rộng, nên đã hoàntoàn chọc giận Tần Lâm.“Năm trăm nghìn chứ gì? Được! Nhưng làm saotôi đảm bảo được là anh sẽ có thể cho tôi nhận chứcđược đây?”Sắc mặt Cát Phong vui mừng, không ngờ tên TầnLâm này lại thật sự có tiền.Là năm trăm nghìn đó!Nhưng nhìn người trước mặt đây mặc bộ đồ cũngkhông hề rẻ, chắc hẳn là cũng có tiền đi.Xem ra là nghĩ thông thật rồi. Vừa nãy đòi nămmưới nghìn thì không chịu, bây giờ nói năm trămnghìn mà cũng đồng ý luôn.“Vậy là tốt, đến phòng kiểm tra chất lượng, nămtrăm nghìn, nửa năm là thu hồi vốn rồi”.“Yên tâm đi, giờ cậu đưa một trăm nghìn tiền cọcđã. Tôi giúp cậu nhận chức rồi sau đó đưa thêm tiềncho tôi là được”.Năm trăm nghìn này cũng không chỉ có một mìnhCát Phong hưởng. Phòng kiểm tra chất lượng làphòng ban quan trọng, một phó giám đốc nhân sựnhư anh ta đâu có tiếng nói gì, còn phải đưa tiền lêncấp trên. Anh ta cùng lắm chỉ là liu riu thôi.Tần Lâm sòng phẳng trả tiền, Cát Phong vui vẻđưa Tần Lâm đi lên tầng trên.“Vào đây, tôi sắp xếp cho cậu nhận chức đã. Cậulàm quen môi trường chút đi. Sau này có việc gì thìtìm tôi, nếu có người muốn vào đây làm thì cứ bảo tôi,tôi cũng sẽ cho cậu tiền hoa hồng”.Tần Lâm cười nhạt, làm ăn trắng trợn thật.Tới phòng kiểm tra chất lượng làm việc, CátPhong dẫn Tần Lâm vào trong rồi nói.“Nào, để tôi giới thiệu đồng nghiệp mới cho mọingười. Đây là Tần Lâm, mọi người làm quen nhé”.Trong phòng có năm sáu người, ai cũng mangdáng vẻ lười biếng nhìn Tần Lâm một cái rồi gật đầucoi như chào hỏi.Chỉ có một cô gái đeo kính, nhiệt tình tới, có vẻhơi ngại ngùng.“Chào anh Tần Lâm, tôi là Vương Nhị, để tôi giúpanh tìm một vị trí nhé”.Vương Nhị đầy mắt kính, rất giống một cô gáingoan ngoãn.“Được, cảm ơn”.- ---

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cát Phong này nếu từ chối Tần Lâm thì có khi còn

có kết cục tốt.

Nhưng anh ta lại há mõm hơi rộng, nên đã hoàn

toàn chọc giận Tần Lâm.

“Năm trăm nghìn chứ gì? Được! Nhưng làm sao

tôi đảm bảo được là anh sẽ có thể cho tôi nhận chức

được đây?”

Sắc mặt Cát Phong vui mừng, không ngờ tên Tần

Lâm này lại thật sự có tiền.

Là năm trăm nghìn đó!

Nhưng nhìn người trước mặt đây mặc bộ đồ cũng

không hề rẻ, chắc hẳn là cũng có tiền đi.

Xem ra là nghĩ thông thật rồi. Vừa nãy đòi năm

mưới nghìn thì không chịu, bây giờ nói năm trăm

nghìn mà cũng đồng ý luôn.

“Vậy là tốt, đến phòng kiểm tra chất lượng, năm

trăm nghìn, nửa năm là thu hồi vốn rồi”.

“Yên tâm đi, giờ cậu đưa một trăm nghìn tiền cọc

đã. Tôi giúp cậu nhận chức rồi sau đó đưa thêm tiền

cho tôi là được”.

Năm trăm nghìn này cũng không chỉ có một mình

Cát Phong hưởng. Phòng kiểm tra chất lượng là

phòng ban quan trọng, một phó giám đốc nhân sự

như anh ta đâu có tiếng nói gì, còn phải đưa tiền lên

cấp trên. Anh ta cùng lắm chỉ là liu riu thôi.

Tần Lâm sòng phẳng trả tiền, Cát Phong vui vẻ

đưa Tần Lâm đi lên tầng trên.

“Vào đây, tôi sắp xếp cho cậu nhận chức đã. Cậu

làm quen môi trường chút đi. Sau này có việc gì thì

tìm tôi, nếu có người muốn vào đây làm thì cứ bảo tôi,

tôi cũng sẽ cho cậu tiền hoa hồng”.

Tần Lâm cười nhạt, làm ăn trắng trợn thật.

Tới phòng kiểm tra chất lượng làm việc, Cát

Phong dẫn Tần Lâm vào trong rồi nói.

“Nào, để tôi giới thiệu đồng nghiệp mới cho mọi

người. Đây là Tần Lâm, mọi người làm quen nhé”.

Trong phòng có năm sáu người, ai cũng mang

dáng vẻ lười biếng nhìn Tần Lâm một cái rồi gật đầu

coi như chào hỏi.

Chỉ có một cô gái đeo kính, nhiệt tình tới, có vẻ

hơi ngại ngùng.

“Chào anh Tần Lâm, tôi là Vương Nhị, để tôi giúp

anh tìm một vị trí nhé”.

Vương Nhị đầy mắt kính, rất giống một cô gái

ngoan ngoãn.

“Được, cảm ơn”.

Image removed.

Image removed.

- ---

Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cát Phong này nếu từ chối Tần Lâm thì có khi còncó kết cục tốt.Nhưng anh ta lại há mõm hơi rộng, nên đã hoàntoàn chọc giận Tần Lâm.“Năm trăm nghìn chứ gì? Được! Nhưng làm saotôi đảm bảo được là anh sẽ có thể cho tôi nhận chứcđược đây?”Sắc mặt Cát Phong vui mừng, không ngờ tên TầnLâm này lại thật sự có tiền.Là năm trăm nghìn đó!Nhưng nhìn người trước mặt đây mặc bộ đồ cũngkhông hề rẻ, chắc hẳn là cũng có tiền đi.Xem ra là nghĩ thông thật rồi. Vừa nãy đòi nămmưới nghìn thì không chịu, bây giờ nói năm trămnghìn mà cũng đồng ý luôn.“Vậy là tốt, đến phòng kiểm tra chất lượng, nămtrăm nghìn, nửa năm là thu hồi vốn rồi”.“Yên tâm đi, giờ cậu đưa một trăm nghìn tiền cọcđã. Tôi giúp cậu nhận chức rồi sau đó đưa thêm tiềncho tôi là được”.Năm trăm nghìn này cũng không chỉ có một mìnhCát Phong hưởng. Phòng kiểm tra chất lượng làphòng ban quan trọng, một phó giám đốc nhân sựnhư anh ta đâu có tiếng nói gì, còn phải đưa tiền lêncấp trên. Anh ta cùng lắm chỉ là liu riu thôi.Tần Lâm sòng phẳng trả tiền, Cát Phong vui vẻđưa Tần Lâm đi lên tầng trên.“Vào đây, tôi sắp xếp cho cậu nhận chức đã. Cậulàm quen môi trường chút đi. Sau này có việc gì thìtìm tôi, nếu có người muốn vào đây làm thì cứ bảo tôi,tôi cũng sẽ cho cậu tiền hoa hồng”.Tần Lâm cười nhạt, làm ăn trắng trợn thật.Tới phòng kiểm tra chất lượng làm việc, CátPhong dẫn Tần Lâm vào trong rồi nói.“Nào, để tôi giới thiệu đồng nghiệp mới cho mọingười. Đây là Tần Lâm, mọi người làm quen nhé”.Trong phòng có năm sáu người, ai cũng mangdáng vẻ lười biếng nhìn Tần Lâm một cái rồi gật đầucoi như chào hỏi.Chỉ có một cô gái đeo kính, nhiệt tình tới, có vẻhơi ngại ngùng.“Chào anh Tần Lâm, tôi là Vương Nhị, để tôi giúpanh tìm một vị trí nhé”.Vương Nhị đầy mắt kính, rất giống một cô gáingoan ngoãn.“Được, cảm ơn”.- ---

Chương 114: Tiểu mỹ nữ Vương Nhị