“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!…
Chương 115: Mờ ám
Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… Nghe được lời của Vương Nhị, Tần Lâm không nóiđược gì.Một thạc sĩ chuyên ngành, trụ cột công ty, vậy màkhông bằng người có quan hệ?“Cô yên tâm, tôi sẽ không bắt nạt cô, mà cũng sẽkhông giao việc của tôi cho cô làm đâu”.Vương Nhị gật đầu: “Không sao, mỗi ngày tôicũng chỉ có photo với chỉnh sửa tài liệu mà thôi. Nếuanh cần thì gọi tôi lúc nào cũng được”.Tần Lâm chau mày: “Công việc của phòng kiểmtra chất lượng đơn giản vậy sao?”“Dĩ nhiên là không, phòng kiểm tra chất lượngphải kiểm nghiệm thuốc mới, làm thí nghiệm, sau đólàm báo cáo, quyết định có thích hợp hay không. Nếukhông thì nhóm thuốc đó không được phép đưa ra thịtrường”.Nói tới đây, Vương Nhị thở dài.“Nhưng công việc ở đây hiện giờ lại không phảivậy. Thuốc đưa tới có thích hợp hay không thì phảixem họ đưa tới bao nhiêu tiền”Tần Lâm lạnh lùng hừ một tiếng: “Xem ra kiểm trachất lượng đúng là một công việc béo bở nhỉ".Tập đoàn Hiên Viên có quy mô lớn như vậy nên sẽủy thác cho rất nhiều nhà máy sản xuất thuốc. Sảnphẩm của những nhà máy này đương nhiên sẽ có tốtcó xấu. Chất lượng mà không đủ thì sẽ không đượccho qua, phải trỡ về sản xuất lại, nếu không đưa ra thịtrường thì sẽ gây nguy hiểm tính mạng của bệnhnhân.Nhưng hiện giờ, ở cái phòng ban quan trọng nhấtcông ty này, đến bước cơ bản nhất cũng không làm.Thuốc men các nhà máy đem đến có hợp lệ haykhông cũng chỉ dựa vào một câu nói của họ.Cho nên, nhà máy sản xuất thuốc nhất định phảiđưa tiền thì bọn họ mới đồng ý.Nếu không, cho dù thuốc của nhà máy đó có hợplệ thì một câu “chất lượng không tốt" của bọn họcũng sẽ đầy bọn họ về.Tần Lâm cười lạnh lùng, chẳng trách vào đây phảitốn nhiều tiền như vậy, vì người trong này kẻ nàocũng muốn ăn chăn tiền.Người làm việc chăm chỉ thì lại không được đãingộ tốt.Một lát sau, có người đưa đến một thùng thuốc.“Tần Lâm, giám đốc Cát nói chỗ thuốc này sẽ doanh kiểm tra".Đây coi như là lợi ích mà Cát Phong đem đến choTần Lâm. Đám đi cửa sau trong phòng này chỉ có TầnLâm là sang tiền nhanh nhất, cho nên anh ta cũngtặng lại cho Tần Lâm chút phúc lợi.Vương Nhị nhìn nhà máy này, nhất thời thờ dài.Nhà máy thuốc Phúc Long trước đây chuyên mônsản xuất thuốc giả, bây giờ tẩy trắng như vậy đều lànhờ có các thủ đoạn giấu kín.Làm ra những hàng giả, hàng nhái y như thật đềlừa bịp người dân.Nhà máy thuốc này đáng ra không bao gið đượctập đoàn Hiên Viên chọn, nhưng cũnng vì Cát Phongcó quan hệ với nhà máy này, nên mới cho bọn họ mấydự án.Giờ còn làm bộ đến kiểm tra?Theo Vương Nhị thì thuốc này không cần kiểm tracũng biết không hợp lệ.Sau khi nhận lấy thuốc, mấy người trong vănphòng đều nhìn anh với vẻ hâm mộ. Người mới này lạikiếm được một khoản rồi.Tần Lâm mỡ hộp ra, bên trong có mấy mẫu phẩmthuốc dạ dày, và một danh thiếp.Ai cũng biết danh thiếp này chính là nơi để bọn họhái ra tiền. Liên lạc với người trên danh thiếp thì sẽnhận được tiền trả trước từ năm mươi đến một trămnghìn, miễn là bọn họ làm một báo cáo hợp lệ.Đối với cái trò mèo này, Tần Lâm liếc mắt là hiểurõ. Anh cầm danh thiếp lên rồi ném thẳng vào thùngrác.Nhất thời, đám người trong văn phòng trở nênsửng sốt, Tôn Vĩnh Tuyết thì nhỏ giọng nói.“Ngưỡi mới, sao anh lại ném danh thiếp đi? Vậyanh liên lạc với giám đốc sản phẩm của bọn họ kiểugì?”Tần Lâm đáp: “Sao tôi phải liên lạc với họ?”Tôn Vĩnh Tuyết ngần ra rồi nhíu mày: “Đồ điên”.
Nghe được lời của Vương Nhị, Tần Lâm không nóiđược gì.
Một thạc sĩ chuyên ngành, trụ cột công ty, vậy mà
không bằng người có quan hệ?
“Cô yên tâm, tôi sẽ không bắt nạt cô, mà cũng sẽ
không giao việc của tôi cho cô làm đâu”.
Vương Nhị gật đầu: “Không sao, mỗi ngày tôi
cũng chỉ có photo với chỉnh sửa tài liệu mà thôi. Nếu
anh cần thì gọi tôi lúc nào cũng được”.
Tần Lâm chau mày: “Công việc của phòng kiểm
tra chất lượng đơn giản vậy sao?”
“Dĩ nhiên là không, phòng kiểm tra chất lượng
phải kiểm nghiệm thuốc mới, làm thí nghiệm, sau đó
làm báo cáo, quyết định có thích hợp hay không. Nếu
không thì nhóm thuốc đó không được phép đưa ra thị
trường”.
Nói tới đây, Vương Nhị thở dài.
“Nhưng công việc ở đây hiện giờ lại không phải
vậy. Thuốc đưa tới có thích hợp hay không thì phải
xem họ đưa tới bao nhiêu tiền”
Tần Lâm lạnh lùng hừ một tiếng: “Xem ra kiểm tra
chất lượng đúng là một công việc béo bở nhỉ".
Tập đoàn Hiên Viên có quy mô lớn như vậy nên sẽ
ủy thác cho rất nhiều nhà máy sản xuất thuốc. Sản
phẩm của những nhà máy này đương nhiên sẽ có tốt
có xấu. Chất lượng mà không đủ thì sẽ không được
cho qua, phải trỡ về sản xuất lại, nếu không đưa ra thị
trường thì sẽ gây nguy hiểm tính mạng của bệnh
nhân.
Nhưng hiện giờ, ở cái phòng ban quan trọng nhất
công ty này, đến bước cơ bản nhất cũng không làm.
Thuốc men các nhà máy đem đến có hợp lệ hay
không cũng chỉ dựa vào một câu nói của họ.
Cho nên, nhà máy sản xuất thuốc nhất định phải
đưa tiền thì bọn họ mới đồng ý.
Nếu không, cho dù thuốc của nhà máy đó có hợp
lệ thì một câu “chất lượng không tốt" của bọn họ
cũng sẽ đầy bọn họ về.
Tần Lâm cười lạnh lùng, chẳng trách vào đây phải
tốn nhiều tiền như vậy, vì người trong này kẻ nào
cũng muốn ăn chăn tiền.
Người làm việc chăm chỉ thì lại không được đãi
ngộ tốt.
Một lát sau, có người đưa đến một thùng thuốc.
“Tần Lâm, giám đốc Cát nói chỗ thuốc này sẽ do
anh kiểm tra".
Đây coi như là lợi ích mà Cát Phong đem đến cho
Tần Lâm. Đám đi cửa sau trong phòng này chỉ có Tần
Lâm là sang tiền nhanh nhất, cho nên anh ta cũng
tặng lại cho Tần Lâm chút phúc lợi.
Vương Nhị nhìn nhà máy này, nhất thời thờ dài.
Nhà máy thuốc Phúc Long trước đây chuyên môn
sản xuất thuốc giả, bây giờ tẩy trắng như vậy đều là
nhờ có các thủ đoạn giấu kín.
Làm ra những hàng giả, hàng nhái y như thật đề
lừa bịp người dân.
Nhà máy thuốc này đáng ra không bao gið được
tập đoàn Hiên Viên chọn, nhưng cũnng vì Cát Phong
có quan hệ với nhà máy này, nên mới cho bọn họ mấy
dự án.
Giờ còn làm bộ đến kiểm tra?
Theo Vương Nhị thì thuốc này không cần kiểm tra
cũng biết không hợp lệ.
Sau khi nhận lấy thuốc, mấy người trong văn
phòng đều nhìn anh với vẻ hâm mộ. Người mới này lại
kiếm được một khoản rồi.
Tần Lâm mỡ hộp ra, bên trong có mấy mẫu phẩm
thuốc dạ dày, và một danh thiếp.
Ai cũng biết danh thiếp này chính là nơi để bọn họ
hái ra tiền. Liên lạc với người trên danh thiếp thì sẽ
nhận được tiền trả trước từ năm mươi đến một trăm
nghìn, miễn là bọn họ làm một báo cáo hợp lệ.
Đối với cái trò mèo này, Tần Lâm liếc mắt là hiểu
rõ. Anh cầm danh thiếp lên rồi ném thẳng vào thùng
rác.
Nhất thời, đám người trong văn phòng trở nên
sửng sốt, Tôn Vĩnh Tuyết thì nhỏ giọng nói.
“Ngưỡi mới, sao anh lại ném danh thiếp đi? Vậy
anh liên lạc với giám đốc sản phẩm của bọn họ kiểu
gì?”
Tần Lâm đáp: “Sao tôi phải liên lạc với họ?”
Tôn Vĩnh Tuyết ngần ra rồi nhíu mày: “Đồ điên”.
Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… Nghe được lời của Vương Nhị, Tần Lâm không nóiđược gì.Một thạc sĩ chuyên ngành, trụ cột công ty, vậy màkhông bằng người có quan hệ?“Cô yên tâm, tôi sẽ không bắt nạt cô, mà cũng sẽkhông giao việc của tôi cho cô làm đâu”.Vương Nhị gật đầu: “Không sao, mỗi ngày tôicũng chỉ có photo với chỉnh sửa tài liệu mà thôi. Nếuanh cần thì gọi tôi lúc nào cũng được”.Tần Lâm chau mày: “Công việc của phòng kiểmtra chất lượng đơn giản vậy sao?”“Dĩ nhiên là không, phòng kiểm tra chất lượngphải kiểm nghiệm thuốc mới, làm thí nghiệm, sau đólàm báo cáo, quyết định có thích hợp hay không. Nếukhông thì nhóm thuốc đó không được phép đưa ra thịtrường”.Nói tới đây, Vương Nhị thở dài.“Nhưng công việc ở đây hiện giờ lại không phảivậy. Thuốc đưa tới có thích hợp hay không thì phảixem họ đưa tới bao nhiêu tiền”Tần Lâm lạnh lùng hừ một tiếng: “Xem ra kiểm trachất lượng đúng là một công việc béo bở nhỉ".Tập đoàn Hiên Viên có quy mô lớn như vậy nên sẽủy thác cho rất nhiều nhà máy sản xuất thuốc. Sảnphẩm của những nhà máy này đương nhiên sẽ có tốtcó xấu. Chất lượng mà không đủ thì sẽ không đượccho qua, phải trỡ về sản xuất lại, nếu không đưa ra thịtrường thì sẽ gây nguy hiểm tính mạng của bệnhnhân.Nhưng hiện giờ, ở cái phòng ban quan trọng nhấtcông ty này, đến bước cơ bản nhất cũng không làm.Thuốc men các nhà máy đem đến có hợp lệ haykhông cũng chỉ dựa vào một câu nói của họ.Cho nên, nhà máy sản xuất thuốc nhất định phảiđưa tiền thì bọn họ mới đồng ý.Nếu không, cho dù thuốc của nhà máy đó có hợplệ thì một câu “chất lượng không tốt" của bọn họcũng sẽ đầy bọn họ về.Tần Lâm cười lạnh lùng, chẳng trách vào đây phảitốn nhiều tiền như vậy, vì người trong này kẻ nàocũng muốn ăn chăn tiền.Người làm việc chăm chỉ thì lại không được đãingộ tốt.Một lát sau, có người đưa đến một thùng thuốc.“Tần Lâm, giám đốc Cát nói chỗ thuốc này sẽ doanh kiểm tra".Đây coi như là lợi ích mà Cát Phong đem đến choTần Lâm. Đám đi cửa sau trong phòng này chỉ có TầnLâm là sang tiền nhanh nhất, cho nên anh ta cũngtặng lại cho Tần Lâm chút phúc lợi.Vương Nhị nhìn nhà máy này, nhất thời thờ dài.Nhà máy thuốc Phúc Long trước đây chuyên mônsản xuất thuốc giả, bây giờ tẩy trắng như vậy đều lànhờ có các thủ đoạn giấu kín.Làm ra những hàng giả, hàng nhái y như thật đềlừa bịp người dân.Nhà máy thuốc này đáng ra không bao gið đượctập đoàn Hiên Viên chọn, nhưng cũnng vì Cát Phongcó quan hệ với nhà máy này, nên mới cho bọn họ mấydự án.Giờ còn làm bộ đến kiểm tra?Theo Vương Nhị thì thuốc này không cần kiểm tracũng biết không hợp lệ.Sau khi nhận lấy thuốc, mấy người trong vănphòng đều nhìn anh với vẻ hâm mộ. Người mới này lạikiếm được một khoản rồi.Tần Lâm mỡ hộp ra, bên trong có mấy mẫu phẩmthuốc dạ dày, và một danh thiếp.Ai cũng biết danh thiếp này chính là nơi để bọn họhái ra tiền. Liên lạc với người trên danh thiếp thì sẽnhận được tiền trả trước từ năm mươi đến một trămnghìn, miễn là bọn họ làm một báo cáo hợp lệ.Đối với cái trò mèo này, Tần Lâm liếc mắt là hiểurõ. Anh cầm danh thiếp lên rồi ném thẳng vào thùngrác.Nhất thời, đám người trong văn phòng trở nênsửng sốt, Tôn Vĩnh Tuyết thì nhỏ giọng nói.“Ngưỡi mới, sao anh lại ném danh thiếp đi? Vậyanh liên lạc với giám đốc sản phẩm của bọn họ kiểugì?”Tần Lâm đáp: “Sao tôi phải liên lạc với họ?”Tôn Vĩnh Tuyết ngần ra rồi nhíu mày: “Đồ điên”.