“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!…
Chương 234: Tầng lớp thấp nhất
Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Điền Tuấn Khải vừa gọi, mọi người liền đi theo, khinhìn thấy Tần Lâm ngồi bên trong, mọi người lập tứctỏ vẻ cười cợt."Tần thiếu gia phô trương quá rồi đấy, chúng tôivừa rồi chỉ có thể ð sảnh phụ, vậy mà anh lại có thểngồi ð sảnh chính, hơn nữa còn ngồi ở vị trí chủ tọa,đấy là vị trí của anh sao?""Nếu là Tần thiếu gia trước đây thì đương nhiên sẽngồi ở vị trí chủ tọa, nhưng bây giờ tôi thấy vị trí đónên là của Điền thiếu gia"."Được rồi, Tần Lâm, anh mau tránh ra đi, đi ănchực đừng có sĩ diện".Thấy Tần Lâm ngồi ở vị trí chính giữa, trong lòngmọi người đều bất mãn, nói về thực lực hay địa vị,Điền thiếu gia cũng là người chiếm thế thượng phong,tên Tần Lâm này còn tưởng giống như mười nămtrước sao?Chúc Linh Linh chau mày: "Ngồi đâu chả thế?"Nói rồi, Chúc Linh Linh ngồi xuống bên cạnh TầnLâm.Nhìn thấy hai người thân thiết như vậy, Điền TuấnKhải chau mày lại, nhưng cũng không nói gì nhiều."Được rồi, anh ta muốn ngồi đâu thì cứ ngồi, mọingười gọi món trước đi".Quản lý nghe thấy tiếng động vốn muốn đuổi bọnhọ ra ngoài nhưng vừa nhìn thấy Tần Lâm ở đó, quảnlý cũng không nói gì, cứ để bọn họ gọi món.Trên bàn ăn, Ngô Na Na nói."Tần thiếu gia, nghe nói bây giờ anh đang làm bácsĩ? Học nghề ở đâu thể?"Tần Lâm thản nhiên đáp: "Học với sư phụ ở trênnúi"."Ha ha ha!"Rõ ràng là một câu nói rất bình thường, nhưng lạimang tới một tràng cười, gần giống với tưởng tượngcủa mọi người, năm đó sau khi Tần Lâm rời khỏi ĐôngHải thảm thương như một con chó chết chủ, chắcchắn cuộc sống vô cùng cơ cực.Hoặc là đến vùng nông thôn, hoặc là vào trongnúi sâu.Bây giờ nghe Tần Lâm nói như vậy đúng là giốngvới suy đoán của mọi người, ð ần trong rừng sâumười năm, chắc là được lão thầy thuốc Đông y nàođó thu nhận, hầu hạ người ta mười năm mới học đượcchút y thuật.Nhớ lại năm đó là đại thiếu gia như mặt trời giữabuổi ban trưa, vậy mà bây giờ lăn lộn nên nông nỗinày, đúng thật là trớ trêu.Thật ra đám người này đoán cũng không sai, TầnLâm đúng thực được một vị thần y thu nhận, ở trênnúi học nghệ mười năm.Chỉ có điều bọn họ không thể nào tường tượngđược, có thề hầu hạ vị thần y già đó là một vinh dự vôcùng lớn.Cho dù là đại tướng năm sao Vương Kim Hải,người giàu nhất cả nước Hà Niệm Anh, những nhânvật lớn như vậy còn chẳng có tư cách đề hầu hạ DiệpHiên Viên.Nhưng câu nói lên núi học nghệ của Tần Lâm lạikhiến mọi người bắt đầu bàn tán.Ngô Na Na cười nói: "Đúng là không dễ dàng gìmà, bây giờ làm bác sĩ cũng khó làm ăn, nếu anh cókhó khăn gì cứ nói, cần giúp đỡ chúng tôi có thể giúpanh nghĩ cách"."Mặc dù không thể khiến anh lấy lại cuộc sốngsung túc như năm đó, nhưng giúp anh nói một tiếngđể tăng lương thêm hai nghìn thì không thành vấn đề,ha ha ha..."Lúc Ngô Na Na nói, giọng điệu đầy ần ý, mặc dùcó vẻ như giúp đỡ, muốn tốt cho Tần Lâm, nhưngthực ra là đang mỉa mai anh.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Điền Tuấn Khải vừa gọi, mọi người liền đi theo, khi
nhìn thấy Tần Lâm ngồi bên trong, mọi người lập tức
tỏ vẻ cười cợt.
"Tần thiếu gia phô trương quá rồi đấy, chúng tôi
vừa rồi chỉ có thể ð sảnh phụ, vậy mà anh lại có thể
ngồi ð sảnh chính, hơn nữa còn ngồi ở vị trí chủ tọa,
đấy là vị trí của anh sao?"
"Nếu là Tần thiếu gia trước đây thì đương nhiên sẽ
ngồi ở vị trí chủ tọa, nhưng bây giờ tôi thấy vị trí đó
nên là của Điền thiếu gia".
"Được rồi, Tần Lâm, anh mau tránh ra đi, đi ăn
chực đừng có sĩ diện".
Thấy Tần Lâm ngồi ở vị trí chính giữa, trong lòng
mọi người đều bất mãn, nói về thực lực hay địa vị,
Điền thiếu gia cũng là người chiếm thế thượng phong,
tên Tần Lâm này còn tưởng giống như mười năm
trước sao?
Chúc Linh Linh chau mày: "Ngồi đâu chả thế?"
Nói rồi, Chúc Linh Linh ngồi xuống bên cạnh Tần
Lâm.
Nhìn thấy hai người thân thiết như vậy, Điền Tuấn
Khải chau mày lại, nhưng cũng không nói gì nhiều.
"Được rồi, anh ta muốn ngồi đâu thì cứ ngồi, mọi
người gọi món trước đi".
Quản lý nghe thấy tiếng động vốn muốn đuổi bọn
họ ra ngoài nhưng vừa nhìn thấy Tần Lâm ở đó, quản
lý cũng không nói gì, cứ để bọn họ gọi món.
Trên bàn ăn, Ngô Na Na nói.
"Tần thiếu gia, nghe nói bây giờ anh đang làm bác
sĩ? Học nghề ở đâu thể?"
Tần Lâm thản nhiên đáp: "Học với sư phụ ở trên
núi".
"Ha ha ha!"
Rõ ràng là một câu nói rất bình thường, nhưng lại
mang tới một tràng cười, gần giống với tưởng tượng
của mọi người, năm đó sau khi Tần Lâm rời khỏi Đông
Hải thảm thương như một con chó chết chủ, chắc
chắn cuộc sống vô cùng cơ cực.
Hoặc là đến vùng nông thôn, hoặc là vào trong
núi sâu.
Bây giờ nghe Tần Lâm nói như vậy đúng là giống
với suy đoán của mọi người, ð ần trong rừng sâu
mười năm, chắc là được lão thầy thuốc Đông y nào
đó thu nhận, hầu hạ người ta mười năm mới học được
chút y thuật.
Nhớ lại năm đó là đại thiếu gia như mặt trời giữa
buổi ban trưa, vậy mà bây giờ lăn lộn nên nông nỗi
này, đúng thật là trớ trêu.
Thật ra đám người này đoán cũng không sai, Tần
Lâm đúng thực được một vị thần y thu nhận, ở trên
núi học nghệ mười năm.
Chỉ có điều bọn họ không thể nào tường tượng
được, có thề hầu hạ vị thần y già đó là một vinh dự vô
cùng lớn.
Cho dù là đại tướng năm sao Vương Kim Hải,
người giàu nhất cả nước Hà Niệm Anh, những nhân
vật lớn như vậy còn chẳng có tư cách đề hầu hạ Diệp
Hiên Viên.
Nhưng câu nói lên núi học nghệ của Tần Lâm lại
khiến mọi người bắt đầu bàn tán.
Ngô Na Na cười nói: "Đúng là không dễ dàng gì
mà, bây giờ làm bác sĩ cũng khó làm ăn, nếu anh có
khó khăn gì cứ nói, cần giúp đỡ chúng tôi có thể giúp
anh nghĩ cách".
"Mặc dù không thể khiến anh lấy lại cuộc sống
sung túc như năm đó, nhưng giúp anh nói một tiếng
để tăng lương thêm hai nghìn thì không thành vấn đề,
ha ha ha..."
Lúc Ngô Na Na nói, giọng điệu đầy ần ý, mặc dù
có vẻ như giúp đỡ, muốn tốt cho Tần Lâm, nhưng
thực ra là đang mỉa mai anh.
Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Điền Tuấn Khải vừa gọi, mọi người liền đi theo, khinhìn thấy Tần Lâm ngồi bên trong, mọi người lập tứctỏ vẻ cười cợt."Tần thiếu gia phô trương quá rồi đấy, chúng tôivừa rồi chỉ có thể ð sảnh phụ, vậy mà anh lại có thểngồi ð sảnh chính, hơn nữa còn ngồi ở vị trí chủ tọa,đấy là vị trí của anh sao?""Nếu là Tần thiếu gia trước đây thì đương nhiên sẽngồi ở vị trí chủ tọa, nhưng bây giờ tôi thấy vị trí đónên là của Điền thiếu gia"."Được rồi, Tần Lâm, anh mau tránh ra đi, đi ănchực đừng có sĩ diện".Thấy Tần Lâm ngồi ở vị trí chính giữa, trong lòngmọi người đều bất mãn, nói về thực lực hay địa vị,Điền thiếu gia cũng là người chiếm thế thượng phong,tên Tần Lâm này còn tưởng giống như mười nămtrước sao?Chúc Linh Linh chau mày: "Ngồi đâu chả thế?"Nói rồi, Chúc Linh Linh ngồi xuống bên cạnh TầnLâm.Nhìn thấy hai người thân thiết như vậy, Điền TuấnKhải chau mày lại, nhưng cũng không nói gì nhiều."Được rồi, anh ta muốn ngồi đâu thì cứ ngồi, mọingười gọi món trước đi".Quản lý nghe thấy tiếng động vốn muốn đuổi bọnhọ ra ngoài nhưng vừa nhìn thấy Tần Lâm ở đó, quảnlý cũng không nói gì, cứ để bọn họ gọi món.Trên bàn ăn, Ngô Na Na nói."Tần thiếu gia, nghe nói bây giờ anh đang làm bácsĩ? Học nghề ở đâu thể?"Tần Lâm thản nhiên đáp: "Học với sư phụ ở trênnúi"."Ha ha ha!"Rõ ràng là một câu nói rất bình thường, nhưng lạimang tới một tràng cười, gần giống với tưởng tượngcủa mọi người, năm đó sau khi Tần Lâm rời khỏi ĐôngHải thảm thương như một con chó chết chủ, chắcchắn cuộc sống vô cùng cơ cực.Hoặc là đến vùng nông thôn, hoặc là vào trongnúi sâu.Bây giờ nghe Tần Lâm nói như vậy đúng là giốngvới suy đoán của mọi người, ð ần trong rừng sâumười năm, chắc là được lão thầy thuốc Đông y nàođó thu nhận, hầu hạ người ta mười năm mới học đượcchút y thuật.Nhớ lại năm đó là đại thiếu gia như mặt trời giữabuổi ban trưa, vậy mà bây giờ lăn lộn nên nông nỗinày, đúng thật là trớ trêu.Thật ra đám người này đoán cũng không sai, TầnLâm đúng thực được một vị thần y thu nhận, ở trênnúi học nghệ mười năm.Chỉ có điều bọn họ không thể nào tường tượngđược, có thề hầu hạ vị thần y già đó là một vinh dự vôcùng lớn.Cho dù là đại tướng năm sao Vương Kim Hải,người giàu nhất cả nước Hà Niệm Anh, những nhânvật lớn như vậy còn chẳng có tư cách đề hầu hạ DiệpHiên Viên.Nhưng câu nói lên núi học nghệ của Tần Lâm lạikhiến mọi người bắt đầu bàn tán.Ngô Na Na cười nói: "Đúng là không dễ dàng gìmà, bây giờ làm bác sĩ cũng khó làm ăn, nếu anh cókhó khăn gì cứ nói, cần giúp đỡ chúng tôi có thể giúpanh nghĩ cách"."Mặc dù không thể khiến anh lấy lại cuộc sốngsung túc như năm đó, nhưng giúp anh nói một tiếngđể tăng lương thêm hai nghìn thì không thành vấn đề,ha ha ha..."Lúc Ngô Na Na nói, giọng điệu đầy ần ý, mặc dùcó vẻ như giúp đỡ, muốn tốt cho Tần Lâm, nhưngthực ra là đang mỉa mai anh.