“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!…
Chương 242: Vô cùng nhục nhã
Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bà cụ chống nạng, đành phải chịu đứng xếp hàngsau đám đông.Những người ở trước đều đang xếp hàng để gặpphó chủ tịch Tôn, họ đều là những ông chủ của cácdoanh nghiệp nhỏ hoặc là thành viên của những giatộc nhỏ, họ có phương pháp kinh doanh nhưng thựclực lại yếu nên muốn tìm đến phó chủ tịch Tôn hòngmuốn đi cửa sau để mua được cửa hàng mặt phố ở vịtrí tốt.Bà cụ đã đứng ở đây nủa giờ đồng hồ, mặc dùchống nạng nhưng dưỡng như cơ thể bà không thểchịu nồi nữa, Chúc Minh thấy vậy bèn hỏi."Mẹ, hay là chúng ta về nhé?"Bà cụ lắc đầu: “Chuyện này nếu làm không xongthì mẹ sẽ vô cùng khó chịu, cứ tiếp tục đợi đi".Chờ hơn ba tiếng đồng hồ, bà cụ đã hoàn toànđứng không vững, chỉ có thể dựa vào nạng, cuốicùng thì những người ở trước cũng đã hết, lượt tiếptheo sẽ đến bà.Lúc này, một chuyên viên sale đi đến và hỏi.“Thật xin lỗi bà, phó chủ tịch Tôn của chúng tôitan làm rồi, ngày mai bà hãy đến lại nhé”.Bà cụ gần như không thể đứng vững được nữa,đứng mấy tiếng đồng hồ liền cảm thấy tức giận.“Cái gì! Tôi đã đợi ở đây mấy tiếng, sắp đến lượttôi rồi, bây giờ các người lại bảo tan làm ư? Mấyngười nghĩ Âu Dương Diễm Diễm tôi dễ bắt nạt vậysaol”Bà cụ chống nạng, mặt mày vô cùng dữ tợn.Những chuyên viên sale đó đều bị làm cho giậtmình, bọn họ không hề quan tâm nhà họ Chúc hay ÂuDương Diễm Diễm gì cả, nhìn thấy có người tỏ rangang ngược ở đây, họ lập tức hét lên.“Bảo vệ! Mau đến đây!”Một số nhân viên bảo vệ nhìn thấy bà cụ làm loạnliền nhanh chóng chạy đến, bọn họ thấy bà tuổi đãcao nên cũng không dùng dùi cui điện, vài người laođến lấy nạng của bà rồi dùng tay đè bà cụ xuống đất.“Auuul”Bà cụ tuổi đã cao, làm sao có thể chịu được khi bịđám thanh niên này tóm chứ? Mặc dù bọn họ khôngdùng lực nhưng bà vẫn la hét liên tục, hai tay bà bị bẻra phía sau, còn một bên mặt bị áp xuống đất.Chúc Minh nổi điên quát: “Mấy người dám độngvào mẹ tôi, tôi sẽ liều mạng với mấy người!"Một kẻ bất tài như Chúc Minh đương nhiên khôngphải là đối thủ của đám bảo vệ, ngay lập tức ông tađã bị đè xuống mặt đất, lúc đó mọi người đều đếnvây quanh nhìn hai mẹ con, trông vô cùng nhếchnhác.Lúc này, Tôn Tầng Dương đi ra khỏi văn phòng,Chúc Minh vội vàng hét lên.“Phó chủ tịch Tôn! Phó chủ tịch Tôn!”Tôn Tầng Dương bước đến, sau khi nhìn thấy cảnhtượng trước mặt bèn cau mày.“Có chuyện gì vậy?”“Thả bọn họ ra đi”.Tôn Tầng Dương cũng nhận ra đây là Chúc Minh,nhưng ông không tỏ ra nhiệt tình cho lắm, dám đếngây chuyện ở bất động sản Hà Thị thì bị vậy cũngđáng đời.Chúc Minh đỡ bà cụ dậy, trông hai người vô cùngthảm hại, bà cụ tức đến mức hoa cả mắt, bà chưabao gið phải chịu nhục nhã như vậy trước đây!Chúc Minh nói: “Phó chủ tịch Tôn! Đây là mẹ tôi,người đứng đầu của nhà họ Chúc, hôm nay bà ấyđích thân đến đây để ký hợp đồng với anh!"Tôn Tầng Dương ồ lên một tiếng rồi nói.“Không phải tôi đã nói với anh rồi sao, tôi chỉ kýhợp đồng với cô Chúc Linh Linh, các người đềukhông có đủ tư cách”.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bà cụ chống nạng, đành phải chịu đứng xếp hàng
sau đám đông.
Những người ở trước đều đang xếp hàng để gặp
phó chủ tịch Tôn, họ đều là những ông chủ của các
doanh nghiệp nhỏ hoặc là thành viên của những gia
tộc nhỏ, họ có phương pháp kinh doanh nhưng thực
lực lại yếu nên muốn tìm đến phó chủ tịch Tôn hòng
muốn đi cửa sau để mua được cửa hàng mặt phố ở vị
trí tốt.
Bà cụ đã đứng ở đây nủa giờ đồng hồ, mặc dù
chống nạng nhưng dưỡng như cơ thể bà không thể
chịu nồi nữa, Chúc Minh thấy vậy bèn hỏi.
"Mẹ, hay là chúng ta về nhé?"
Bà cụ lắc đầu: “Chuyện này nếu làm không xong
thì mẹ sẽ vô cùng khó chịu, cứ tiếp tục đợi đi".
Chờ hơn ba tiếng đồng hồ, bà cụ đã hoàn toàn
đứng không vững, chỉ có thể dựa vào nạng, cuối
cùng thì những người ở trước cũng đã hết, lượt tiếp
theo sẽ đến bà.
Lúc này, một chuyên viên sale đi đến và hỏi.
“Thật xin lỗi bà, phó chủ tịch Tôn của chúng tôi
tan làm rồi, ngày mai bà hãy đến lại nhé”.
Bà cụ gần như không thể đứng vững được nữa,
đứng mấy tiếng đồng hồ liền cảm thấy tức giận.
“Cái gì! Tôi đã đợi ở đây mấy tiếng, sắp đến lượt
tôi rồi, bây giờ các người lại bảo tan làm ư? Mấy
người nghĩ Âu Dương Diễm Diễm tôi dễ bắt nạt vậy
saol”
Bà cụ chống nạng, mặt mày vô cùng dữ tợn.
Những chuyên viên sale đó đều bị làm cho giật
mình, bọn họ không hề quan tâm nhà họ Chúc hay Âu
Dương Diễm Diễm gì cả, nhìn thấy có người tỏ ra
ngang ngược ở đây, họ lập tức hét lên.
“Bảo vệ! Mau đến đây!”
Một số nhân viên bảo vệ nhìn thấy bà cụ làm loạn
liền nhanh chóng chạy đến, bọn họ thấy bà tuổi đã
cao nên cũng không dùng dùi cui điện, vài người lao
đến lấy nạng của bà rồi dùng tay đè bà cụ xuống đất.
“Auuul”
Bà cụ tuổi đã cao, làm sao có thể chịu được khi bị
đám thanh niên này tóm chứ? Mặc dù bọn họ không
dùng lực nhưng bà vẫn la hét liên tục, hai tay bà bị bẻ
ra phía sau, còn một bên mặt bị áp xuống đất.
Chúc Minh nổi điên quát: “Mấy người dám động
vào mẹ tôi, tôi sẽ liều mạng với mấy người!"
Một kẻ bất tài như Chúc Minh đương nhiên không
phải là đối thủ của đám bảo vệ, ngay lập tức ông ta
đã bị đè xuống mặt đất, lúc đó mọi người đều đến
vây quanh nhìn hai mẹ con, trông vô cùng nhếch
nhác.
Lúc này, Tôn Tầng Dương đi ra khỏi văn phòng,
Chúc Minh vội vàng hét lên.
“Phó chủ tịch Tôn! Phó chủ tịch Tôn!”
Tôn Tầng Dương bước đến, sau khi nhìn thấy cảnh
tượng trước mặt bèn cau mày.
“Có chuyện gì vậy?”
“Thả bọn họ ra đi”.
Tôn Tầng Dương cũng nhận ra đây là Chúc Minh,
nhưng ông không tỏ ra nhiệt tình cho lắm, dám đến
gây chuyện ở bất động sản Hà Thị thì bị vậy cũng
đáng đời.
Chúc Minh đỡ bà cụ dậy, trông hai người vô cùng
thảm hại, bà cụ tức đến mức hoa cả mắt, bà chưa
bao gið phải chịu nhục nhã như vậy trước đây!
Chúc Minh nói: “Phó chủ tịch Tôn! Đây là mẹ tôi,
người đứng đầu của nhà họ Chúc, hôm nay bà ấy
đích thân đến đây để ký hợp đồng với anh!"
Tôn Tầng Dương ồ lên một tiếng rồi nói.
“Không phải tôi đã nói với anh rồi sao, tôi chỉ ký
hợp đồng với cô Chúc Linh Linh, các người đều
không có đủ tư cách”.
Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bà cụ chống nạng, đành phải chịu đứng xếp hàngsau đám đông.Những người ở trước đều đang xếp hàng để gặpphó chủ tịch Tôn, họ đều là những ông chủ của cácdoanh nghiệp nhỏ hoặc là thành viên của những giatộc nhỏ, họ có phương pháp kinh doanh nhưng thựclực lại yếu nên muốn tìm đến phó chủ tịch Tôn hòngmuốn đi cửa sau để mua được cửa hàng mặt phố ở vịtrí tốt.Bà cụ đã đứng ở đây nủa giờ đồng hồ, mặc dùchống nạng nhưng dưỡng như cơ thể bà không thểchịu nồi nữa, Chúc Minh thấy vậy bèn hỏi."Mẹ, hay là chúng ta về nhé?"Bà cụ lắc đầu: “Chuyện này nếu làm không xongthì mẹ sẽ vô cùng khó chịu, cứ tiếp tục đợi đi".Chờ hơn ba tiếng đồng hồ, bà cụ đã hoàn toànđứng không vững, chỉ có thể dựa vào nạng, cuốicùng thì những người ở trước cũng đã hết, lượt tiếptheo sẽ đến bà.Lúc này, một chuyên viên sale đi đến và hỏi.“Thật xin lỗi bà, phó chủ tịch Tôn của chúng tôitan làm rồi, ngày mai bà hãy đến lại nhé”.Bà cụ gần như không thể đứng vững được nữa,đứng mấy tiếng đồng hồ liền cảm thấy tức giận.“Cái gì! Tôi đã đợi ở đây mấy tiếng, sắp đến lượttôi rồi, bây giờ các người lại bảo tan làm ư? Mấyngười nghĩ Âu Dương Diễm Diễm tôi dễ bắt nạt vậysaol”Bà cụ chống nạng, mặt mày vô cùng dữ tợn.Những chuyên viên sale đó đều bị làm cho giậtmình, bọn họ không hề quan tâm nhà họ Chúc hay ÂuDương Diễm Diễm gì cả, nhìn thấy có người tỏ rangang ngược ở đây, họ lập tức hét lên.“Bảo vệ! Mau đến đây!”Một số nhân viên bảo vệ nhìn thấy bà cụ làm loạnliền nhanh chóng chạy đến, bọn họ thấy bà tuổi đãcao nên cũng không dùng dùi cui điện, vài người laođến lấy nạng của bà rồi dùng tay đè bà cụ xuống đất.“Auuul”Bà cụ tuổi đã cao, làm sao có thể chịu được khi bịđám thanh niên này tóm chứ? Mặc dù bọn họ khôngdùng lực nhưng bà vẫn la hét liên tục, hai tay bà bị bẻra phía sau, còn một bên mặt bị áp xuống đất.Chúc Minh nổi điên quát: “Mấy người dám độngvào mẹ tôi, tôi sẽ liều mạng với mấy người!"Một kẻ bất tài như Chúc Minh đương nhiên khôngphải là đối thủ của đám bảo vệ, ngay lập tức ông tađã bị đè xuống mặt đất, lúc đó mọi người đều đếnvây quanh nhìn hai mẹ con, trông vô cùng nhếchnhác.Lúc này, Tôn Tầng Dương đi ra khỏi văn phòng,Chúc Minh vội vàng hét lên.“Phó chủ tịch Tôn! Phó chủ tịch Tôn!”Tôn Tầng Dương bước đến, sau khi nhìn thấy cảnhtượng trước mặt bèn cau mày.“Có chuyện gì vậy?”“Thả bọn họ ra đi”.Tôn Tầng Dương cũng nhận ra đây là Chúc Minh,nhưng ông không tỏ ra nhiệt tình cho lắm, dám đếngây chuyện ở bất động sản Hà Thị thì bị vậy cũngđáng đời.Chúc Minh đỡ bà cụ dậy, trông hai người vô cùngthảm hại, bà cụ tức đến mức hoa cả mắt, bà chưabao gið phải chịu nhục nhã như vậy trước đây!Chúc Minh nói: “Phó chủ tịch Tôn! Đây là mẹ tôi,người đứng đầu của nhà họ Chúc, hôm nay bà ấyđích thân đến đây để ký hợp đồng với anh!"Tôn Tầng Dương ồ lên một tiếng rồi nói.“Không phải tôi đã nói với anh rồi sao, tôi chỉ kýhợp đồng với cô Chúc Linh Linh, các người đềukhông có đủ tư cách”.