“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!…
Chương 316: Tôi không chỉ biết
Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lời của Vương Thiết Thành như lãnh đạo giáohuấn cấp dưới, kiêu ngạo vô cùng, trong giọng nóicòn có giọng điệu thuyết giáo, khiến cho người nghecảm thấy vô cùng khó chịu.Những người họ hàng khác đều rối rít hùa theo."Thiết Thành nói đúng đấy, con trai hai mươi mấytuổi đầu chính là lúc phải cố gắng, bản thân có nhiềutài nguyên như thế mà không dùng thì thật là lãngphí"."Nhà ta có người họ hàng như Thiết Thành đúnglà tốt, công việc của con trai tôi cũng không phải lonữa"."Tiểu Tần à, Thiết Thành chủ động giúp cậu mộtbước lên trời, sao cậu lại từ chối, đây chẳng phải làkhông biết điều sao?"Mấy người họ hàng này nói hùa theo lời củaVương Thiết Thành, hơn nữa trong lòng bọn họ cũngnghĩ như vậy.Tần Lâm cưỡi nhạt nói: "Một bước lên trời? Vàocông ty vận tải là một bước lên trời?"Vương Thiết Thành nhíu mày."Sao nào, còn chất vấn thực lực của công tychúng tôi à?""Chẳng nhẽ cậu chưa từng nghe qua công tychuyển phát nhanh Đông Phong sao? Vào được côngty chúng tôi là kiếm được khối tiền, dựa vào học lựccủa cậu, cùng lắm chỉ kiếm được ba nghìn năm nghìntệ tiền lương, nhưng đến công ty của chúng tôi, chỉcần cậu nỗ lực, một tháng có thể kiếm được đếnmười nghìn! Đây chẳng phải là một bước lên trờisao?"Tần Lâm cưỡi thất thanh, tiền lương mười nghìn tệmột tháng mà là một bước lên trời á, đây đúng là ếchngồi đáy giếng mà.Tần Lâm lắc đầu: "Thôi đi, sản nghiệp của nhà họPhùng tôi đã có một cái rồi, cũng không thề cứ lấy đồcủa họ mãi".Lời của Tần Lâm khiến mọi người sững sờ, có chútkhó hiểu.Vương Thiết Thành nhíu mày."Cậu nói linh tỉnh cái gì vậy? Cậu có sản nghiệpcủa nhà họ Phùng? Chẳng nhẽ cậu quen ông chủ củachúng tôi?"Tần Lâm nói: "Tôi quen mà, Phùng Thụ Cườngđúng không?"Nghe thấy Tần Lâm nói ra chính xác tên của ôngchủ, Vương Thiết Thành sững sờ, lập tức cười nhạt."Đừng có cho rằng cậu nghe được tên của ôngchủ chúng tôi trên thời sự là có thể chém gió, tên củatổng giám đốc Phùng ai chẳng biết, một bác sĩ bénhỏ như cậu sao có thể quen được tồng giám đốcPhùng?"Tần Lâm gật đầu: "Tôi không chỉ quen, ông ta còntặng tôi cửa hàng trang sức Phùng Thị”.Tần Lâm nói xong, Vương Thiết Thành lại sững sờmất mấy giây.Sau đó cười lớn, cứ như nghe được chuyện cườibuồn cưỡi nhất thế giới vậy."Ha ha ha...người anh em à, cậu biết làm trò ghê,cậu chém gió quá đà rồi ấy"."Cửa hàng trang sức Phùng Thị? Cậu có biết cửahàng trang sức Phùng Thị buôn bán cái gì không?""Sản nghiệp lớn nhất của nhà họ Phùng chính làcửa hàng trang sức Phùng Thị nồi tiếng cả nước, cậubiết một cửa hàng trang sức đáng giá bao nhiêu tiềnkhông? Tặng cậu? Cậu nghĩ mình là ai ha ha ha ha..."Tần Lâm bất đắc dĩ lắc đầu: "Không tin thì thôivậy".Những người họ hàng khác đương nhiên khôngtin, mặc dù bọn họ không biết doanh nghiệp kia lợihại đến đâu, nhưng cửa hàng trang sức đáng giá lắm,
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lời của Vương Thiết Thành như lãnh đạo giáo
huấn cấp dưới, kiêu ngạo vô cùng, trong giọng nói
còn có giọng điệu thuyết giáo, khiến cho người nghe
cảm thấy vô cùng khó chịu.
Những người họ hàng khác đều rối rít hùa theo.
"Thiết Thành nói đúng đấy, con trai hai mươi mấy
tuổi đầu chính là lúc phải cố gắng, bản thân có nhiều
tài nguyên như thế mà không dùng thì thật là lãng
phí".
"Nhà ta có người họ hàng như Thiết Thành đúng
là tốt, công việc của con trai tôi cũng không phải lo
nữa".
"Tiểu Tần à, Thiết Thành chủ động giúp cậu một
bước lên trời, sao cậu lại từ chối, đây chẳng phải là
không biết điều sao?"
Mấy người họ hàng này nói hùa theo lời của
Vương Thiết Thành, hơn nữa trong lòng bọn họ cũng
nghĩ như vậy.
Tần Lâm cưỡi nhạt nói: "Một bước lên trời? Vào
công ty vận tải là một bước lên trời?"
Vương Thiết Thành nhíu mày.
"Sao nào, còn chất vấn thực lực của công ty
chúng tôi à?"
"Chẳng nhẽ cậu chưa từng nghe qua công ty
chuyển phát nhanh Đông Phong sao? Vào được công
ty chúng tôi là kiếm được khối tiền, dựa vào học lực
của cậu, cùng lắm chỉ kiếm được ba nghìn năm nghìn
tệ tiền lương, nhưng đến công ty của chúng tôi, chỉ
cần cậu nỗ lực, một tháng có thể kiếm được đến
mười nghìn! Đây chẳng phải là một bước lên trời
sao?"
Tần Lâm cưỡi thất thanh, tiền lương mười nghìn tệ
một tháng mà là một bước lên trời á, đây đúng là ếch
ngồi đáy giếng mà.
Tần Lâm lắc đầu: "Thôi đi, sản nghiệp của nhà họ
Phùng tôi đã có một cái rồi, cũng không thề cứ lấy đồ
của họ mãi".
Lời của Tần Lâm khiến mọi người sững sờ, có chút
khó hiểu.
Vương Thiết Thành nhíu mày.
"Cậu nói linh tỉnh cái gì vậy? Cậu có sản nghiệp
của nhà họ Phùng? Chẳng nhẽ cậu quen ông chủ của
chúng tôi?"
Tần Lâm nói: "Tôi quen mà, Phùng Thụ Cường
đúng không?"
Nghe thấy Tần Lâm nói ra chính xác tên của ông
chủ, Vương Thiết Thành sững sờ, lập tức cười nhạt.
"Đừng có cho rằng cậu nghe được tên của ông
chủ chúng tôi trên thời sự là có thể chém gió, tên của
tổng giám đốc Phùng ai chẳng biết, một bác sĩ bé
nhỏ như cậu sao có thể quen được tồng giám đốc
Phùng?"
Tần Lâm gật đầu: "Tôi không chỉ quen, ông ta còn
tặng tôi cửa hàng trang sức Phùng Thị”.
Tần Lâm nói xong, Vương Thiết Thành lại sững sờ
mất mấy giây.
Sau đó cười lớn, cứ như nghe được chuyện cười
buồn cưỡi nhất thế giới vậy.
"Ha ha ha...người anh em à, cậu biết làm trò ghê,
cậu chém gió quá đà rồi ấy".
"Cửa hàng trang sức Phùng Thị? Cậu có biết cửa
hàng trang sức Phùng Thị buôn bán cái gì không?"
"Sản nghiệp lớn nhất của nhà họ Phùng chính là
cửa hàng trang sức Phùng Thị nồi tiếng cả nước, cậu
biết một cửa hàng trang sức đáng giá bao nhiêu tiền
không? Tặng cậu? Cậu nghĩ mình là ai ha ha ha ha..."
Tần Lâm bất đắc dĩ lắc đầu: "Không tin thì thôi
vậy".
Những người họ hàng khác đương nhiên không
tin, mặc dù bọn họ không biết doanh nghiệp kia lợi
hại đến đâu, nhưng cửa hàng trang sức đáng giá lắm,
Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lời của Vương Thiết Thành như lãnh đạo giáohuấn cấp dưới, kiêu ngạo vô cùng, trong giọng nóicòn có giọng điệu thuyết giáo, khiến cho người nghecảm thấy vô cùng khó chịu.Những người họ hàng khác đều rối rít hùa theo."Thiết Thành nói đúng đấy, con trai hai mươi mấytuổi đầu chính là lúc phải cố gắng, bản thân có nhiềutài nguyên như thế mà không dùng thì thật là lãngphí"."Nhà ta có người họ hàng như Thiết Thành đúnglà tốt, công việc của con trai tôi cũng không phải lonữa"."Tiểu Tần à, Thiết Thành chủ động giúp cậu mộtbước lên trời, sao cậu lại từ chối, đây chẳng phải làkhông biết điều sao?"Mấy người họ hàng này nói hùa theo lời củaVương Thiết Thành, hơn nữa trong lòng bọn họ cũngnghĩ như vậy.Tần Lâm cưỡi nhạt nói: "Một bước lên trời? Vàocông ty vận tải là một bước lên trời?"Vương Thiết Thành nhíu mày."Sao nào, còn chất vấn thực lực của công tychúng tôi à?""Chẳng nhẽ cậu chưa từng nghe qua công tychuyển phát nhanh Đông Phong sao? Vào được côngty chúng tôi là kiếm được khối tiền, dựa vào học lựccủa cậu, cùng lắm chỉ kiếm được ba nghìn năm nghìntệ tiền lương, nhưng đến công ty của chúng tôi, chỉcần cậu nỗ lực, một tháng có thể kiếm được đếnmười nghìn! Đây chẳng phải là một bước lên trờisao?"Tần Lâm cưỡi thất thanh, tiền lương mười nghìn tệmột tháng mà là một bước lên trời á, đây đúng là ếchngồi đáy giếng mà.Tần Lâm lắc đầu: "Thôi đi, sản nghiệp của nhà họPhùng tôi đã có một cái rồi, cũng không thề cứ lấy đồcủa họ mãi".Lời của Tần Lâm khiến mọi người sững sờ, có chútkhó hiểu.Vương Thiết Thành nhíu mày."Cậu nói linh tỉnh cái gì vậy? Cậu có sản nghiệpcủa nhà họ Phùng? Chẳng nhẽ cậu quen ông chủ củachúng tôi?"Tần Lâm nói: "Tôi quen mà, Phùng Thụ Cườngđúng không?"Nghe thấy Tần Lâm nói ra chính xác tên của ôngchủ, Vương Thiết Thành sững sờ, lập tức cười nhạt."Đừng có cho rằng cậu nghe được tên của ôngchủ chúng tôi trên thời sự là có thể chém gió, tên củatổng giám đốc Phùng ai chẳng biết, một bác sĩ bénhỏ như cậu sao có thể quen được tồng giám đốcPhùng?"Tần Lâm gật đầu: "Tôi không chỉ quen, ông ta còntặng tôi cửa hàng trang sức Phùng Thị”.Tần Lâm nói xong, Vương Thiết Thành lại sững sờmất mấy giây.Sau đó cười lớn, cứ như nghe được chuyện cườibuồn cưỡi nhất thế giới vậy."Ha ha ha...người anh em à, cậu biết làm trò ghê,cậu chém gió quá đà rồi ấy"."Cửa hàng trang sức Phùng Thị? Cậu có biết cửahàng trang sức Phùng Thị buôn bán cái gì không?""Sản nghiệp lớn nhất của nhà họ Phùng chính làcửa hàng trang sức Phùng Thị nồi tiếng cả nước, cậubiết một cửa hàng trang sức đáng giá bao nhiêu tiềnkhông? Tặng cậu? Cậu nghĩ mình là ai ha ha ha ha..."Tần Lâm bất đắc dĩ lắc đầu: "Không tin thì thôivậy".Những người họ hàng khác đương nhiên khôngtin, mặc dù bọn họ không biết doanh nghiệp kia lợihại đến đâu, nhưng cửa hàng trang sức đáng giá lắm,