Tác giả:

“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!…

Chương 323: Công chúa

Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trên đường, mấy nhân viên phục vụ suýt nữa quỳxuống trước mặt Vương Đông Tuyết."Thưa cô, đây là lỗi của chúng tôi, là do Đỉnhthiếu gia uy h**p tôi, xin lỗi cô, mong cô không chấp,tha thứ cho chúng tôi!""Xin cô tha cho chúng tôi, cô muốn đánh muốnmắng gì cũng được, tôi không dám nữa"."Thực sự xin lỗi cô, để tôi tự tát mình!"Vào trong phòng thay đồ, mấy nhân viên phục vụlập tức quỳ xuống trước mặt Vương Đông Tuyết tự tátvào mặt mình, tát rất mạnh, mặt lập tức xưng lên.Vương Đông Tuyết mặc dù tức giận, nhưng cũngkhông nð nhìn bọn họ như vậy, dù sao mấy người nàycũng chỉ nhận lệnh của người khác, nếu bọn họkhông chịu, thì Đinh Hàng cũng sẽ sai người khác.Vương Đông Tuyết vẫn còn sợ hãi, may mà gặpđược Tiết Đại Lâm, nếu không hậu quả không tườngtượng nổi, nếu như thực sự bị Đinh Hàng lôi vàophòng, thì cô ấy chết chắc.Lúc trước Tiết Đại Lâm nói sẽ tặng cho cô ấy mấybộ quần áo, đương nhiên sẽ đề tâm người chị dâunày, nhân viên phục vụ lấy quà ra, Vương Đông Tuyếtvừa nhìn liền kinh ngạc, đây là quần áo cao cấp nhấtcủa hãng Lisa sao, toàn bộ đầu là lễ phục xịn nhất.Mấy ngôi sao đi thảm đỏ đều mặc lễ phục caocấp thế này, một bộ có giá đến hai ba trăm nghìn,thậm chí là đến hàng triệu, vô cùng xa xì.Vương Đông Tuyết chọn một bộ trong số đó, thửđi thử lại mấy bộ mới xuống lầu.Tần Lâm ở tầng dưới đợi mãi mà không thấyVương Đông Tuyết đi ra, đang chuẩn bị đi vào hỏi thìđột nhiên nghe thấy tiếng mọi người kêu lên."Wow, kia là thiên kim tiểu thư nhà nào thế?"Tần Lâm quay đầu nhìn, chỉ thấy Vương ĐôngTuyết chầm chậm bước xuống, bộ lễ phục màu đenphối cùng đôi giày cao gót màu đỏ, càng làm nổi bậtlàn da trắng nõn nà của cô.Vương Đông Tuyết như một con thiên nga đenkiêu kỳ, dáng người là lướt, cao gầy, hai chân trắngnõn thằng dài thu hút ánh nhìn của người khác.Sợi dây chuyền rubi trên cổ đi cùng với đôi giàythủy tỉnh mà đỏ càng tôn nhau lên.Gò má Vương Đông Tuyết ửng hồng, cô ấy vốnmuốn xuất hiện một cách bình thường, chỉ đề choanh Tần nhìn thấy mà thôi.Kết quả tất cả mọi người đều chú ý đến cô ấy."Anh Tần".Tần Lâm tiến lên phía trước, duỗi tay ra nắm lấytay của Vương Đông Tuyết, cười nói."Đông Tuyết, em đẹp quá".Vương Đông Tuyết lo lắng tận hai ngày cũng chỉ vìba chữ "em đẹp quá" này của Tần Lâm, mặc dù lễphục của cô ấy bị cướp mất, nhưng cô ấy lại lấy đượcmột bộ đẹp hơn.Nhìn thấy trên cánh tay cô ấy có vết bầm tím, sắcmặt Tần Lâm lập tức trầm xuống."Xảy ra chuyện gì vậy?"Mắt Vương Đông Tuyết lóe lên: "Không có gì đâuanh Tần, anh đừng hỏi".Đúng lúc này, Tiết Đại Lâm lôi hai người kia đixuống.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trên đường, mấy nhân viên phục vụ suýt nữa quỳ

xuống trước mặt Vương Đông Tuyết.

"Thưa cô, đây là lỗi của chúng tôi, là do Đỉnh

thiếu gia uy h**p tôi, xin lỗi cô, mong cô không chấp,

tha thứ cho chúng tôi!"

"Xin cô tha cho chúng tôi, cô muốn đánh muốn

mắng gì cũng được, tôi không dám nữa".

"Thực sự xin lỗi cô, để tôi tự tát mình!"

Vào trong phòng thay đồ, mấy nhân viên phục vụ

lập tức quỳ xuống trước mặt Vương Đông Tuyết tự tát

vào mặt mình, tát rất mạnh, mặt lập tức xưng lên.

Vương Đông Tuyết mặc dù tức giận, nhưng cũng

không nð nhìn bọn họ như vậy, dù sao mấy người này

cũng chỉ nhận lệnh của người khác, nếu bọn họ

không chịu, thì Đinh Hàng cũng sẽ sai người khác.

Vương Đông Tuyết vẫn còn sợ hãi, may mà gặp

được Tiết Đại Lâm, nếu không hậu quả không tường

tượng nổi, nếu như thực sự bị Đinh Hàng lôi vào

phòng, thì cô ấy chết chắc.

Lúc trước Tiết Đại Lâm nói sẽ tặng cho cô ấy mấy

bộ quần áo, đương nhiên sẽ đề tâm người chị dâu

này, nhân viên phục vụ lấy quà ra, Vương Đông Tuyết

vừa nhìn liền kinh ngạc, đây là quần áo cao cấp nhất

của hãng Lisa sao, toàn bộ đầu là lễ phục xịn nhất.

Mấy ngôi sao đi thảm đỏ đều mặc lễ phục cao

cấp thế này, một bộ có giá đến hai ba trăm nghìn,

thậm chí là đến hàng triệu, vô cùng xa xì.

Vương Đông Tuyết chọn một bộ trong số đó, thử

đi thử lại mấy bộ mới xuống lầu.

Tần Lâm ở tầng dưới đợi mãi mà không thấy

Vương Đông Tuyết đi ra, đang chuẩn bị đi vào hỏi thì

đột nhiên nghe thấy tiếng mọi người kêu lên.

"Wow, kia là thiên kim tiểu thư nhà nào thế?"

Tần Lâm quay đầu nhìn, chỉ thấy Vương Đông

Tuyết chầm chậm bước xuống, bộ lễ phục màu đen

phối cùng đôi giày cao gót màu đỏ, càng làm nổi bật

làn da trắng nõn nà của cô.

Vương Đông Tuyết như một con thiên nga đen

kiêu kỳ, dáng người là lướt, cao gầy, hai chân trắng

nõn thằng dài thu hút ánh nhìn của người khác.

Sợi dây chuyền rubi trên cổ đi cùng với đôi giày

thủy tỉnh mà đỏ càng tôn nhau lên.

Gò má Vương Đông Tuyết ửng hồng, cô ấy vốn

muốn xuất hiện một cách bình thường, chỉ đề cho

anh Tần nhìn thấy mà thôi.

Kết quả tất cả mọi người đều chú ý đến cô ấy.

"Anh Tần".

Tần Lâm tiến lên phía trước, duỗi tay ra nắm lấy

tay của Vương Đông Tuyết, cười nói.

"Đông Tuyết, em đẹp quá".

Vương Đông Tuyết lo lắng tận hai ngày cũng chỉ vì

ba chữ "em đẹp quá" này của Tần Lâm, mặc dù lễ

phục của cô ấy bị cướp mất, nhưng cô ấy lại lấy được

một bộ đẹp hơn.

Nhìn thấy trên cánh tay cô ấy có vết bầm tím, sắc

mặt Tần Lâm lập tức trầm xuống.

"Xảy ra chuyện gì vậy?"

Mắt Vương Đông Tuyết lóe lên: "Không có gì đâu

anh Tần, anh đừng hỏi".

Đúng lúc này, Tiết Đại Lâm lôi hai người kia đi

xuống.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trên đường, mấy nhân viên phục vụ suýt nữa quỳxuống trước mặt Vương Đông Tuyết."Thưa cô, đây là lỗi của chúng tôi, là do Đỉnhthiếu gia uy h**p tôi, xin lỗi cô, mong cô không chấp,tha thứ cho chúng tôi!""Xin cô tha cho chúng tôi, cô muốn đánh muốnmắng gì cũng được, tôi không dám nữa"."Thực sự xin lỗi cô, để tôi tự tát mình!"Vào trong phòng thay đồ, mấy nhân viên phục vụlập tức quỳ xuống trước mặt Vương Đông Tuyết tự tátvào mặt mình, tát rất mạnh, mặt lập tức xưng lên.Vương Đông Tuyết mặc dù tức giận, nhưng cũngkhông nð nhìn bọn họ như vậy, dù sao mấy người nàycũng chỉ nhận lệnh của người khác, nếu bọn họkhông chịu, thì Đinh Hàng cũng sẽ sai người khác.Vương Đông Tuyết vẫn còn sợ hãi, may mà gặpđược Tiết Đại Lâm, nếu không hậu quả không tườngtượng nổi, nếu như thực sự bị Đinh Hàng lôi vàophòng, thì cô ấy chết chắc.Lúc trước Tiết Đại Lâm nói sẽ tặng cho cô ấy mấybộ quần áo, đương nhiên sẽ đề tâm người chị dâunày, nhân viên phục vụ lấy quà ra, Vương Đông Tuyếtvừa nhìn liền kinh ngạc, đây là quần áo cao cấp nhấtcủa hãng Lisa sao, toàn bộ đầu là lễ phục xịn nhất.Mấy ngôi sao đi thảm đỏ đều mặc lễ phục caocấp thế này, một bộ có giá đến hai ba trăm nghìn,thậm chí là đến hàng triệu, vô cùng xa xì.Vương Đông Tuyết chọn một bộ trong số đó, thửđi thử lại mấy bộ mới xuống lầu.Tần Lâm ở tầng dưới đợi mãi mà không thấyVương Đông Tuyết đi ra, đang chuẩn bị đi vào hỏi thìđột nhiên nghe thấy tiếng mọi người kêu lên."Wow, kia là thiên kim tiểu thư nhà nào thế?"Tần Lâm quay đầu nhìn, chỉ thấy Vương ĐôngTuyết chầm chậm bước xuống, bộ lễ phục màu đenphối cùng đôi giày cao gót màu đỏ, càng làm nổi bậtlàn da trắng nõn nà của cô.Vương Đông Tuyết như một con thiên nga đenkiêu kỳ, dáng người là lướt, cao gầy, hai chân trắngnõn thằng dài thu hút ánh nhìn của người khác.Sợi dây chuyền rubi trên cổ đi cùng với đôi giàythủy tỉnh mà đỏ càng tôn nhau lên.Gò má Vương Đông Tuyết ửng hồng, cô ấy vốnmuốn xuất hiện một cách bình thường, chỉ đề choanh Tần nhìn thấy mà thôi.Kết quả tất cả mọi người đều chú ý đến cô ấy."Anh Tần".Tần Lâm tiến lên phía trước, duỗi tay ra nắm lấytay của Vương Đông Tuyết, cười nói."Đông Tuyết, em đẹp quá".Vương Đông Tuyết lo lắng tận hai ngày cũng chỉ vìba chữ "em đẹp quá" này của Tần Lâm, mặc dù lễphục của cô ấy bị cướp mất, nhưng cô ấy lại lấy đượcmột bộ đẹp hơn.Nhìn thấy trên cánh tay cô ấy có vết bầm tím, sắcmặt Tần Lâm lập tức trầm xuống."Xảy ra chuyện gì vậy?"Mắt Vương Đông Tuyết lóe lên: "Không có gì đâuanh Tần, anh đừng hỏi".Đúng lúc này, Tiết Đại Lâm lôi hai người kia đixuống.

Chương 323: Công chúa