Tác giả:

Tại trang viên sang trọng ở ngoại ô phía tây Yến Kinh. Ở chính giữa trang viên sang trọng với diện tích trăm mẫu này, có một căn phòng sắt thép kiên cố, toàn bộ căn phòng được làm bằng thép chất lượng cao, ngay cả cửa ra vào, cửa sổ, dầm đều được đúc từ thép, nó đứng sừng sững trong trang viên trang nhã này, thật sự rất là khác biệt. Buổi trưa, Liễu Khuynh Thành được xưng là người phụ nữ giàu có bậc nhất cả nước, tay bê thức ăn, chân bước chậm rãi, từ từ bước tới gần căn phòng sắt. Vừa tới cửa sắt, một giọng nam trầm nặng từ trong căn phòng sắt vọng ra: "Thức ăn để ở cửa là được!" Liễu Khuynh Thành đứng yên ngoài cửa, nói: "Để mẹ vào trong ngồi đi!" "Không được!" Người con trai bên trong nói chắc như đinh đóng cột. Liễu Khuynh Thành không bỏ cuộc, tiếp tục nói: "Mẹ chỉ muốn gặp con, con cho mẹ vào, một chút là mẹ đi liền." "Phòng của con có quá nhiều cạm bẫy, mẹ vào sẽ bị thương." Giọng nói lạnh lùng vọng ra từ căn phòng sắt. Liễu Khuynh Thành nghẹn lời nói: "Con trai, trang viên này…

Chương 237: Thân phận thật của Đường Dĩnh

Chàng KhờTác giả: Thư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Tiên HiệpTại trang viên sang trọng ở ngoại ô phía tây Yến Kinh. Ở chính giữa trang viên sang trọng với diện tích trăm mẫu này, có một căn phòng sắt thép kiên cố, toàn bộ căn phòng được làm bằng thép chất lượng cao, ngay cả cửa ra vào, cửa sổ, dầm đều được đúc từ thép, nó đứng sừng sững trong trang viên trang nhã này, thật sự rất là khác biệt. Buổi trưa, Liễu Khuynh Thành được xưng là người phụ nữ giàu có bậc nhất cả nước, tay bê thức ăn, chân bước chậm rãi, từ từ bước tới gần căn phòng sắt. Vừa tới cửa sắt, một giọng nam trầm nặng từ trong căn phòng sắt vọng ra: "Thức ăn để ở cửa là được!" Liễu Khuynh Thành đứng yên ngoài cửa, nói: "Để mẹ vào trong ngồi đi!" "Không được!" Người con trai bên trong nói chắc như đinh đóng cột. Liễu Khuynh Thành không bỏ cuộc, tiếp tục nói: "Mẹ chỉ muốn gặp con, con cho mẹ vào, một chút là mẹ đi liền." "Phòng của con có quá nhiều cạm bẫy, mẹ vào sẽ bị thương." Giọng nói lạnh lùng vọng ra từ căn phòng sắt. Liễu Khuynh Thành nghẹn lời nói: "Con trai, trang viên này… Lúc đầu Ám Ảnh bắt Hạ Mạt Hàn đi, Ngô Bách Tuế tới Bạch Vân Cổ Trấn để cứu cô, lúc đóanh quen biết với một cô gái ở Bạch Vân Cổ Trấn - Đường Dĩnh.Trong ấn tượng của Ngô Bách Tuế, Đường Dĩnh là một cô gái đơn thuần hiền lành, tính tìnhhoạt bát, vui vẻ giúp người. Lần đầu tiên anh gặp Đường Dĩnh là trên tàu cao tốc đến BạchVân Cổ Trấn, lúc đó Ngô Bách Tuế chẳng khác gì thằng ăn mày nhưng Đường Dĩnh khônghề chê bai anh, còn chủ động đổi chỗ để ngồi cùng anh, hơn nữa còn cho anh một ổ bánhmì. Lúc đó anh có ấn tượng rất tốt với cô gái này, thậm chí sau khi biết tên ác quỷ giết ngườiÁm Ảnh là anh trai của Đường Dĩnh, anh cũng luôn kiên định tin rằng Đường Dĩnh vẫn là côgái ngây thơ hiền lành, cô đối lập hoàn toàn với anh trai của mình.Nhưng ngay giờ phút này, Đường Dĩnh xuất hiện trước mặt Ngô Bách Tuế lại khác xa ấntượng về cô trong lòng anh. Đường Dĩnh bây giờ không còn đơn thuần hoạt bát linh độngnữa, cả người cô tràn ngập hơi thở nho nhã siêu nhiên của người đứng ở trên cao, trongđáy mắt cô cũng hiện lên vẻ trưởng thành sành đời.Ngô Bách Tuế cảm thấy rõ ràng gương mặt này quen thuộc nhưng cảm giác thì hoàn toànkhác lạ. Anh khó tin nhìn Đường Dĩnh rồi hỏi sâu xa: "Sao cô lại ở đây?"Đường Dĩnh thản nhiên nhìn Ngô Bách Tuế rồi hỏi ngược lại: "Anh còn chưa hiểu sao?"Nghe vậy thì sắc mặt Ngô Bách Tuế thay đổi ngay, hôm nay anh đã nghe thấy giọng điệu vàtiếng nói này trong trang viên nhà họ Ngô.Người phụ nữ che mặt.Đường Dĩnh, nhà họ Đường!Đường Dĩnh chính là người phụ nữ che mặt đã cứu người đàn ông bệnh tật hôm nay.Chẳng trách, vừa gặp người phụ nữ che mặt đó, Ngô Bách Tuế lại cảm thấy quen thuộc lạthường. Thì ra, cô là Đường Dĩnh.Ánh mắt Ngô Bách Tuế lạnh thấu xương nhìn Đường Dĩnh chằm chằm, anh lạnh lùng hỏi:"Cô là người nhà họ Đường à?"Giọng điệu Đường Dĩnh thản nhiên, trả lời rành rọt: "Đúng vậy".Nghe câu trả lời khẳng định của Đường Dĩnh thì vẻ mặt Ngô Bách Tuế như đông lại. Tronglòng anh dậy sóng cuồn cuộn.Anh quá đỗi kinh ngạc.Anh trai Đường Duệ của Đường Dĩnh cực kì giỏi ngụy trang, trong bóng tối thì hắn là tên ácquỷ Ám Ảnh giết người không ghê tay, điên cuồng b*nh h**n nhưng ở ngoài mặt, hắn lại làmột kẻ vô hại, một tên què tâm địa lương thiện Đường Duệ. Lớp ngụy trang của hắn rấthoàn mĩ, gần như không có một kẽ hở nào, nhưng Ngô Bách Tuế vẫn nhiều lần nghi ngờhắn.Còn Đường Dĩnh thì hoàn toàn không có một chút sơ hở nào, cô thật sự giống như một côgái đơn thuần lương thiện lại nhiệt tình, không hiểu thế sự, vô âu vô lo. Cô hoàn toàn lừađược Ngô Bách Tuế, thì ra Đường Dĩnh cô mới là cao thủ ngụy trang thực thụ.Trái tim Ngô Bách Tuế mãi vẫn không thể cân bằng lại được, một hồi lâu sau anh mới mởmiệng, trầm giọng nói với Đường Dĩnh: "Thật không ngờ cô lại giấu kĩ đến vậy".Đường Dĩnh nghe vậy thì nhẹ nhàng giải thích: "Anh sai rồi, lúc đầu tôi thật sự không biết gìcả. Gần đây tôi mới biết mình là người của nhà họ Đường".Nghe vậy thì Ngô Bách Tuế ngây người ra, anh khựng lại một chút rồi hỏi: "Cô nói vậy có ýgì?"Đường Dĩnh từ tốn đáp: "Tôi vừa ra đời đã bị nuôi dưỡng trong gia đình nghèo khó ở BạchVân Cổ Trấn. Mãi cho đến khi tôi tròn hai mươi, nhà họ Đường mới phái người tới tìm đón tôivề gia tộc, nói cho tôi tất cả chân tướng".Đúng là Đường Duệ có một cô em gái, nhưng lúc em gái của hắn vừa sinh ra đời đã bịngười nhà họ Đường đánh tráo. Nhà họ Đường đã dùng một số thủ đoạn để tráo đổi ĐườngDĩnh nhà mình và em gái thật của Đường Duệ, chuyện này thần không hay quỷ không biết,đến cả bố mẹ và chính Đường Duệ cũng không biết. Mãi cho đến lúc chết, Đường Duệ vẫnluôn tưởng rằng Đường Dĩnh chính là em gái ruột của hắn.Đường Dĩnh được nhà họ Đường nuôi bên ngoài thật ra cũng là một loại rèn luyện, cô sốngcuộc đời của một người khác, trải nghiệm cuộc sống của người bình thường, nếm qua cayđắng ngọt bùi, nếm trải cảm giác cách biệt sống chết, cô có thất tình lục dục, cũng hiểu nỗikhổ của người đời. Cô như đi hết một vòng đời rồi cuối cùng trở về nhà họ Đường.Nhà họ Đường là gia tộc ẩn dật, dường như tất cả người đời sau của gia tộc đều được sắpxếp nuôi dưỡng theo hình thức này trong những gia đình khác nhau, đến một thời gian nhấtđịnh họ sẽ đón những con cháu được nuôi dưỡng ở bên ngoài về và nói cho con cháu biếtsự thật.Chuyện đầu tiên mà con cháu nhà họ Đường phải làm sau khi biết được sự thật là phải giếthết tất cả người nhà đã nuôi dưỡng họ trưởng thành. Đây chính là thử thách đầu tiên với bọnhọ.Đường Dĩnh là trường hợp đặc biệt, cha mẹ và anh trai nuôi cô đều chết hết rồi, cô khôngcần phải qua cửa ải này.Ngô Bách Tuế nghe Đường Dĩnh giải thích xong thì mới biết, Đường Dĩnh vẫn như vậy, chỉ làthay đổi thân phận mà thôi. Đương nhiên, thân phận khác nhau một trời một vực thì cũngchẳng thể trách tính cách và khí chất của Đường Dĩnh lại thay đổi nhiều đến thế. Chỉ là, khíchất hay gì thì cũng có thể thay đổi trong thời gian ngắn, còn võ công thì sao?Không lâu trước đây Đường Dĩnh vẫn còn là một cô bé tay trói gà không chặt, nhưng bây giờcô lại có võ công tuyệt đỉnh, Ngô Bách Tuế có thể cảm nhận được thực lực của Đường Dĩnhbây giờ cực kì mạnh mẽ. Ngô Bách Tuế không hiểu điểm này, anh nhìn sâu vào Đường Dĩnhrồi nghiêm túc hỏi: "Sao cô lại có võ công?"Đường Dĩnh trả lời: "Tôi đã thông qua thử thách của nhà họ Đường nên được truyền thừa võcông của nhà họ Đường".Truyền thừa võ công của gia tộc ẩn dật có thể hoàn thành trong thời gian ngắn, Đường Dĩnhđã được truyền thừa, đồng thời một bước lên trời, sở hữu võ công tuyệt thế.Ngô Bách Tuế nghe vậy thì đột nhiên trầm mặc, anh nhìn Đường Dĩnh rồi rơi vào trầm tư xaxăm.Qua một lúc lâu, Ngô Bách Tuế mới dần hoàn hồn lại, sau đó anh lạnh giọng hỏi: "Cô cố tìnhgọi tôi đến đây chỉ để nói những lời này thôi sao?"Ngô Bách Tuế đã hiểu sự thật về quá trình thay đổi thân phận của Đường Dĩnh rồi, nhưngthái độ của anh đối với cô vẫn lạnh nhạt. Bọn họ không thể giống như trước đây nữa, nếuĐường Dĩnh là cô gái hiền lành trong gia đình bình thường kia thì Ngô Bách Tuế sẽ đối xửchân thành với cô. Nhưng bây giờ, Đường Dĩnh là người của nhà họ Đường, nhà họ Đườnglại là kẻ địch của Ngô Bách Tuế, anh và Đường Dĩnh chỉ có thể đứng trên hai chiến tuyếnkhác nhau.Đường Dĩnh cảm nhận được sự lạnh lùng và cảnh giác của Ngô Bách Tuế, ánh mắt của côhơi phức tạp, cô nhìn Ngô Bách Tuế rồi chân thành nói: "Tôi biết bây giờ anh tràn đầy ý đốiđịch với nhà họ Đường, nhưng tôi muốn nói cho anh biết, cho dù anh hiểu được bao nhiêuvề nhà họ Đường thì nó vẫn lớn mạnh hơn trong tưởng tượng của anh nhiều. Cho dù anh cósức mạnh Man Hoang thì cũng không đấu lại được bọn họ đâu".Đường Dĩnh nói một cách chắc nịch, cô hiểu rõ thực lực phi phàm của Ngô Bách Tuế nhưngcô cũng khẳng định Ngô Bách Tuế không đấu lại được nhà họ Đường.Ngô Bách Tuế nghe xong thì ánh mắt nghiêm túc nhìn Đường Dĩnh chăm chăm, anh lạnhlùng nói: "Bố tôi là do cô bắt đi sao?"Hôm nay ở trang viên nhà họ Ngô, Đường Dĩnh đã hứa là sẽ không đối phó với nhà họ Ngônên Ngô Bách Tuế mới thả người đàn ông bệnh tật đi, vậy mà bọn họ lại bắt Ngô Thanh Đếđi, chuyện này khiến Ngô Bách Tuế vô cùng tức giận.Đường Dĩnh nghe hỏi thì dứt khoát trả lời: "Không phải, tôi chỉ để lại tờ giấy để nói rõ ràng vớianh những chuyện này thôi".Ngô Bách Tuế tiếp tục nghiêm nghị hỏi: "Chẳng phải cô đã đồng ý sẽ tha cho nhà họ Ngô rồisao?"Sắc mặt Đường Dĩnh trầm trọng, nghiêm túc giải thích: "Đúng là tôi đã đồng ý với anh sẽkhông đối phó nhà họ Ngô, nhưng anh nên biết rằng anh và bố anh đã phá vỡ sự cân bằngmà nhà họ Đường đã lập nên cho thế giới này. Nhà họ Đường có thể tha cho gia tộc của cácanh nhưng tuyệt đối không thể giữ hai bố con anh lại được".Ngô Thanh Đế bước vào cảnh giới Vũ Thánh, thậm chí Ngô Bách Tuế còn có thể đánh bạiVũ Thánh, nhà họ Đường tuyệt đối sẽ không để cho hai người thế này tồn tại trên thế giới.Ngô Bách Tuế nghe xong thì sắc mặt trầm hẳn xuống, anh hơi nhíu mày, lạnh giọng hỏiĐường Dĩnh: "Bây giờ bố tôi thế nào rồi?"Nhà họ Đường sẽ không bỏ qua cho bố, Ngô Bách Tuế không biết có khi nào bọn họ vừa bắtngười được đã giết luôn hay không, thế nên anh rất lo lắng.Đường Dĩnh trả lời đúng sự thật: "Theo tôi biết thì bây giờ tạm thời ông ấy sẽ không nguyhiểm tính mạng. Nhưng chuyện sau này thì tôi không nói trước được".Nghe vậy thì Ngô Bách Tuế liền nói: "Địa chỉ của gia tộc các cô ở đâu? Tôi phải đi cứu bốtôi".Ngô Bách Tuế đã hạ quyết tâm đi cứu Ngô Thanh Đế rồi, chuyện này không thể chậm trễđược, bây giờ Ngô Thanh Đế còn đang trong tình trạng hôn mê, nhà họ Đường giết ông dễnhư trở bàn tay. Cho dù tạm thời nhà họ Đường không ra tay thì tình hình của Ngô Thanh Đếcũng rất tệ, Ngô Bách Tuế không biết ông có thể gắng gượng nổi hay không.Thấy Ngô Bách Tuế nóng lòng muốn đi cứu bố, Đường Dĩnh cầm lòng không đặng mà nhắcnhở: "Anh đừng nghĩ tới điều đó nữa. Tôi đã nói rồi, nhà họ Đường lớn mạnh hơn anh tưởngtượng rất rất nhiều, anh cứ tùy tiện đến đó không những không cứu được bố anh, ngược lạicòn khiến bản thân mình liên lụy. Đến lúc đó, hai người đều chỉ còn nước chết".Ngô Bách Tuế cau chặt mày, nghiêm giọng nói: "Thế tôi phải làm thế nào, lẽ nào bảo tôi mặckệ bố tôi sống chết ở nhà họ Đường hay sao?"Ngô Bách Tuế quá sốt ruột, đối diện với nhà họ Đường thâm sâu không lường được này,anh có hơi bối rối. Bất kể hậu quả là gì, chỉ cần có thể cứu được Ngô Thanh Đế thì cho dù lànúi đao biển lửa gì anh cũng đều sẽ xông vào.Đường Dĩnh nhìn Ngô Bách Tuế rồi nói sâu xa: "Chỉ có một cách có thể đảm bảo hai bố conanh đều không chết."

Lúc đầu Ám Ảnh bắt Hạ Mạt Hàn đi, Ngô Bách Tuế tới Bạch Vân Cổ Trấn để cứu cô, lúc đó

anh quen biết với một cô gái ở Bạch Vân Cổ Trấn - Đường Dĩnh.

Trong ấn tượng của Ngô Bách Tuế, Đường Dĩnh là một cô gái đơn thuần hiền lành, tính tình

hoạt bát, vui vẻ giúp người. Lần đầu tiên anh gặp Đường Dĩnh là trên tàu cao tốc đến Bạch

Vân Cổ Trấn, lúc đó Ngô Bách Tuế chẳng khác gì thằng ăn mày nhưng Đường Dĩnh không

hề chê bai anh, còn chủ động đổi chỗ để ngồi cùng anh, hơn nữa còn cho anh một ổ bánh

mì. Lúc đó anh có ấn tượng rất tốt với cô gái này, thậm chí sau khi biết tên ác quỷ giết người

Ám Ảnh là anh trai của Đường Dĩnh, anh cũng luôn kiên định tin rằng Đường Dĩnh vẫn là cô

gái ngây thơ hiền lành, cô đối lập hoàn toàn với anh trai của mình.

Nhưng ngay giờ phút này, Đường Dĩnh xuất hiện trước mặt Ngô Bách Tuế lại khác xa ấn

tượng về cô trong lòng anh. Đường Dĩnh bây giờ không còn đơn thuần hoạt bát linh động

nữa, cả người cô tràn ngập hơi thở nho nhã siêu nhiên của người đứng ở trên cao, trong

đáy mắt cô cũng hiện lên vẻ trưởng thành sành đời.

Ngô Bách Tuế cảm thấy rõ ràng gương mặt này quen thuộc nhưng cảm giác thì hoàn toàn

khác lạ. Anh khó tin nhìn Đường Dĩnh rồi hỏi sâu xa: "Sao cô lại ở đây?"

Đường Dĩnh thản nhiên nhìn Ngô Bách Tuế rồi hỏi ngược lại: "Anh còn chưa hiểu sao?"

Nghe vậy thì sắc mặt Ngô Bách Tuế thay đổi ngay, hôm nay anh đã nghe thấy giọng điệu và

tiếng nói này trong trang viên nhà họ Ngô.

Người phụ nữ che mặt.

Đường Dĩnh, nhà họ Đường!

Đường Dĩnh chính là người phụ nữ che mặt đã cứu người đàn ông bệnh tật hôm nay.

Chẳng trách, vừa gặp người phụ nữ che mặt đó, Ngô Bách Tuế lại cảm thấy quen thuộc lạ

thường. Thì ra, cô là Đường Dĩnh.

Ánh mắt Ngô Bách Tuế lạnh thấu xương nhìn Đường Dĩnh chằm chằm, anh lạnh lùng hỏi:

"Cô là người nhà họ Đường à?"

Giọng điệu Đường Dĩnh thản nhiên, trả lời rành rọt: "Đúng vậy".

Nghe câu trả lời khẳng định của Đường Dĩnh thì vẻ mặt Ngô Bách Tuế như đông lại. Trong

lòng anh dậy sóng cuồn cuộn.

Anh quá đỗi kinh ngạc.

Anh trai Đường Duệ của Đường Dĩnh cực kì giỏi ngụy trang, trong bóng tối thì hắn là tên ác

quỷ Ám Ảnh giết người không ghê tay, điên cuồng b*nh h**n nhưng ở ngoài mặt, hắn lại là

một kẻ vô hại, một tên què tâm địa lương thiện Đường Duệ. Lớp ngụy trang của hắn rất

hoàn mĩ, gần như không có một kẽ hở nào, nhưng Ngô Bách Tuế vẫn nhiều lần nghi ngờ

hắn.

Còn Đường Dĩnh thì hoàn toàn không có một chút sơ hở nào, cô thật sự giống như một cô

gái đơn thuần lương thiện lại nhiệt tình, không hiểu thế sự, vô âu vô lo. Cô hoàn toàn lừa

được Ngô Bách Tuế, thì ra Đường Dĩnh cô mới là cao thủ ngụy trang thực thụ.

Trái tim Ngô Bách Tuế mãi vẫn không thể cân bằng lại được, một hồi lâu sau anh mới mở

miệng, trầm giọng nói với Đường Dĩnh: "Thật không ngờ cô lại giấu kĩ đến vậy".

Đường Dĩnh nghe vậy thì nhẹ nhàng giải thích: "Anh sai rồi, lúc đầu tôi thật sự không biết gì

cả. Gần đây tôi mới biết mình là người của nhà họ Đường".

Nghe vậy thì Ngô Bách Tuế ngây người ra, anh khựng lại một chút rồi hỏi: "Cô nói vậy có ý

gì?"

Đường Dĩnh từ tốn đáp: "Tôi vừa ra đời đã bị nuôi dưỡng trong gia đình nghèo khó ở Bạch

Vân Cổ Trấn. Mãi cho đến khi tôi tròn hai mươi, nhà họ Đường mới phái người tới tìm đón tôi

về gia tộc, nói cho tôi tất cả chân tướng".

Đúng là Đường Duệ có một cô em gái, nhưng lúc em gái của hắn vừa sinh ra đời đã bị

người nhà họ Đường đánh tráo. Nhà họ Đường đã dùng một số thủ đoạn để tráo đổi Đường

Dĩnh nhà mình và em gái thật của Đường Duệ, chuyện này thần không hay quỷ không biết,

đến cả bố mẹ và chính Đường Duệ cũng không biết. Mãi cho đến lúc chết, Đường Duệ vẫn

luôn tưởng rằng Đường Dĩnh chính là em gái ruột của hắn.

Đường Dĩnh được nhà họ Đường nuôi bên ngoài thật ra cũng là một loại rèn luyện, cô sống

cuộc đời của một người khác, trải nghiệm cuộc sống của người bình thường, nếm qua cay

đắng ngọt bùi, nếm trải cảm giác cách biệt sống chết, cô có thất tình lục dục, cũng hiểu nỗi

khổ của người đời. Cô như đi hết một vòng đời rồi cuối cùng trở về nhà họ Đường.

Nhà họ Đường là gia tộc ẩn dật, dường như tất cả người đời sau của gia tộc đều được sắp

xếp nuôi dưỡng theo hình thức này trong những gia đình khác nhau, đến một thời gian nhất

định họ sẽ đón những con cháu được nuôi dưỡng ở bên ngoài về và nói cho con cháu biết

sự thật.

Chuyện đầu tiên mà con cháu nhà họ Đường phải làm sau khi biết được sự thật là phải giết

hết tất cả người nhà đã nuôi dưỡng họ trưởng thành. Đây chính là thử thách đầu tiên với bọn

họ.

Đường Dĩnh là trường hợp đặc biệt, cha mẹ và anh trai nuôi cô đều chết hết rồi, cô không

cần phải qua cửa ải này.

Ngô Bách Tuế nghe Đường Dĩnh giải thích xong thì mới biết, Đường Dĩnh vẫn như vậy, chỉ là

thay đổi thân phận mà thôi. Đương nhiên, thân phận khác nhau một trời một vực thì cũng

chẳng thể trách tính cách và khí chất của Đường Dĩnh lại thay đổi nhiều đến thế. Chỉ là, khí

chất hay gì thì cũng có thể thay đổi trong thời gian ngắn, còn võ công thì sao?

Không lâu trước đây Đường Dĩnh vẫn còn là một cô bé tay trói gà không chặt, nhưng bây giờ

cô lại có võ công tuyệt đỉnh, Ngô Bách Tuế có thể cảm nhận được thực lực của Đường Dĩnh

bây giờ cực kì mạnh mẽ. Ngô Bách Tuế không hiểu điểm này, anh nhìn sâu vào Đường Dĩnh

rồi nghiêm túc hỏi: "Sao cô lại có võ công?"

Đường Dĩnh trả lời: "Tôi đã thông qua thử thách của nhà họ Đường nên được truyền thừa võ

công của nhà họ Đường".

Truyền thừa võ công của gia tộc ẩn dật có thể hoàn thành trong thời gian ngắn, Đường Dĩnh

đã được truyền thừa, đồng thời một bước lên trời, sở hữu võ công tuyệt thế.

Ngô Bách Tuế nghe vậy thì đột nhiên trầm mặc, anh nhìn Đường Dĩnh rồi rơi vào trầm tư xa

xăm.

Qua một lúc lâu, Ngô Bách Tuế mới dần hoàn hồn lại, sau đó anh lạnh giọng hỏi: "Cô cố tình

gọi tôi đến đây chỉ để nói những lời này thôi sao?"

Ngô Bách Tuế đã hiểu sự thật về quá trình thay đổi thân phận của Đường Dĩnh rồi, nhưng

thái độ của anh đối với cô vẫn lạnh nhạt. Bọn họ không thể giống như trước đây nữa, nếu

Đường Dĩnh là cô gái hiền lành trong gia đình bình thường kia thì Ngô Bách Tuế sẽ đối xử

chân thành với cô. Nhưng bây giờ, Đường Dĩnh là người của nhà họ Đường, nhà họ Đường

lại là kẻ địch của Ngô Bách Tuế, anh và Đường Dĩnh chỉ có thể đứng trên hai chiến tuyến

khác nhau.

Đường Dĩnh cảm nhận được sự lạnh lùng và cảnh giác của Ngô Bách Tuế, ánh mắt của cô

hơi phức tạp, cô nhìn Ngô Bách Tuế rồi chân thành nói: "Tôi biết bây giờ anh tràn đầy ý đối

địch với nhà họ Đường, nhưng tôi muốn nói cho anh biết, cho dù anh hiểu được bao nhiêu

về nhà họ Đường thì nó vẫn lớn mạnh hơn trong tưởng tượng của anh nhiều. Cho dù anh có

sức mạnh Man Hoang thì cũng không đấu lại được bọn họ đâu".

Đường Dĩnh nói một cách chắc nịch, cô hiểu rõ thực lực phi phàm của Ngô Bách Tuế nhưng

cô cũng khẳng định Ngô Bách Tuế không đấu lại được nhà họ Đường.

Ngô Bách Tuế nghe xong thì ánh mắt nghiêm túc nhìn Đường Dĩnh chăm chăm, anh lạnh

lùng nói: "Bố tôi là do cô bắt đi sao?"

Hôm nay ở trang viên nhà họ Ngô, Đường Dĩnh đã hứa là sẽ không đối phó với nhà họ Ngô

nên Ngô Bách Tuế mới thả người đàn ông bệnh tật đi, vậy mà bọn họ lại bắt Ngô Thanh Đế

đi, chuyện này khiến Ngô Bách Tuế vô cùng tức giận.

Đường Dĩnh nghe hỏi thì dứt khoát trả lời: "Không phải, tôi chỉ để lại tờ giấy để nói rõ ràng với

anh những chuyện này thôi".

Ngô Bách Tuế tiếp tục nghiêm nghị hỏi: "Chẳng phải cô đã đồng ý sẽ tha cho nhà họ Ngô rồi

sao?"

Sắc mặt Đường Dĩnh trầm trọng, nghiêm túc giải thích: "Đúng là tôi đã đồng ý với anh sẽ

không đối phó nhà họ Ngô, nhưng anh nên biết rằng anh và bố anh đã phá vỡ sự cân bằng

mà nhà họ Đường đã lập nên cho thế giới này. Nhà họ Đường có thể tha cho gia tộc của các

anh nhưng tuyệt đối không thể giữ hai bố con anh lại được".

Ngô Thanh Đế bước vào cảnh giới Vũ Thánh, thậm chí Ngô Bách Tuế còn có thể đánh bại

Vũ Thánh, nhà họ Đường tuyệt đối sẽ không để cho hai người thế này tồn tại trên thế giới.

Ngô Bách Tuế nghe xong thì sắc mặt trầm hẳn xuống, anh hơi nhíu mày, lạnh giọng hỏi

Đường Dĩnh: "Bây giờ bố tôi thế nào rồi?"

Nhà họ Đường sẽ không bỏ qua cho bố, Ngô Bách Tuế không biết có khi nào bọn họ vừa bắt

người được đã giết luôn hay không, thế nên anh rất lo lắng.

Đường Dĩnh trả lời đúng sự thật: "Theo tôi biết thì bây giờ tạm thời ông ấy sẽ không nguy

hiểm tính mạng. Nhưng chuyện sau này thì tôi không nói trước được".

Nghe vậy thì Ngô Bách Tuế liền nói: "Địa chỉ của gia tộc các cô ở đâu? Tôi phải đi cứu bố

tôi".

Ngô Bách Tuế đã hạ quyết tâm đi cứu Ngô Thanh Đế rồi, chuyện này không thể chậm trễ

được, bây giờ Ngô Thanh Đế còn đang trong tình trạng hôn mê, nhà họ Đường giết ông dễ

như trở bàn tay. Cho dù tạm thời nhà họ Đường không ra tay thì tình hình của Ngô Thanh Đế

cũng rất tệ, Ngô Bách Tuế không biết ông có thể gắng gượng nổi hay không.

Thấy Ngô Bách Tuế nóng lòng muốn đi cứu bố, Đường Dĩnh cầm lòng không đặng mà nhắc

nhở: "Anh đừng nghĩ tới điều đó nữa. Tôi đã nói rồi, nhà họ Đường lớn mạnh hơn anh tưởng

tượng rất rất nhiều, anh cứ tùy tiện đến đó không những không cứu được bố anh, ngược lại

còn khiến bản thân mình liên lụy. Đến lúc đó, hai người đều chỉ còn nước chết".

Ngô Bách Tuế cau chặt mày, nghiêm giọng nói: "Thế tôi phải làm thế nào, lẽ nào bảo tôi mặc

kệ bố tôi sống chết ở nhà họ Đường hay sao?"

Ngô Bách Tuế quá sốt ruột, đối diện với nhà họ Đường thâm sâu không lường được này,

anh có hơi bối rối. Bất kể hậu quả là gì, chỉ cần có thể cứu được Ngô Thanh Đế thì cho dù là

núi đao biển lửa gì anh cũng đều sẽ xông vào.

Đường Dĩnh nhìn Ngô Bách Tuế rồi nói sâu xa: "Chỉ có một cách có thể đảm bảo hai bố con

anh đều không chết."

Chàng KhờTác giả: Thư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Tiên HiệpTại trang viên sang trọng ở ngoại ô phía tây Yến Kinh. Ở chính giữa trang viên sang trọng với diện tích trăm mẫu này, có một căn phòng sắt thép kiên cố, toàn bộ căn phòng được làm bằng thép chất lượng cao, ngay cả cửa ra vào, cửa sổ, dầm đều được đúc từ thép, nó đứng sừng sững trong trang viên trang nhã này, thật sự rất là khác biệt. Buổi trưa, Liễu Khuynh Thành được xưng là người phụ nữ giàu có bậc nhất cả nước, tay bê thức ăn, chân bước chậm rãi, từ từ bước tới gần căn phòng sắt. Vừa tới cửa sắt, một giọng nam trầm nặng từ trong căn phòng sắt vọng ra: "Thức ăn để ở cửa là được!" Liễu Khuynh Thành đứng yên ngoài cửa, nói: "Để mẹ vào trong ngồi đi!" "Không được!" Người con trai bên trong nói chắc như đinh đóng cột. Liễu Khuynh Thành không bỏ cuộc, tiếp tục nói: "Mẹ chỉ muốn gặp con, con cho mẹ vào, một chút là mẹ đi liền." "Phòng của con có quá nhiều cạm bẫy, mẹ vào sẽ bị thương." Giọng nói lạnh lùng vọng ra từ căn phòng sắt. Liễu Khuynh Thành nghẹn lời nói: "Con trai, trang viên này… Lúc đầu Ám Ảnh bắt Hạ Mạt Hàn đi, Ngô Bách Tuế tới Bạch Vân Cổ Trấn để cứu cô, lúc đóanh quen biết với một cô gái ở Bạch Vân Cổ Trấn - Đường Dĩnh.Trong ấn tượng của Ngô Bách Tuế, Đường Dĩnh là một cô gái đơn thuần hiền lành, tính tìnhhoạt bát, vui vẻ giúp người. Lần đầu tiên anh gặp Đường Dĩnh là trên tàu cao tốc đến BạchVân Cổ Trấn, lúc đó Ngô Bách Tuế chẳng khác gì thằng ăn mày nhưng Đường Dĩnh khônghề chê bai anh, còn chủ động đổi chỗ để ngồi cùng anh, hơn nữa còn cho anh một ổ bánhmì. Lúc đó anh có ấn tượng rất tốt với cô gái này, thậm chí sau khi biết tên ác quỷ giết ngườiÁm Ảnh là anh trai của Đường Dĩnh, anh cũng luôn kiên định tin rằng Đường Dĩnh vẫn là côgái ngây thơ hiền lành, cô đối lập hoàn toàn với anh trai của mình.Nhưng ngay giờ phút này, Đường Dĩnh xuất hiện trước mặt Ngô Bách Tuế lại khác xa ấntượng về cô trong lòng anh. Đường Dĩnh bây giờ không còn đơn thuần hoạt bát linh độngnữa, cả người cô tràn ngập hơi thở nho nhã siêu nhiên của người đứng ở trên cao, trongđáy mắt cô cũng hiện lên vẻ trưởng thành sành đời.Ngô Bách Tuế cảm thấy rõ ràng gương mặt này quen thuộc nhưng cảm giác thì hoàn toànkhác lạ. Anh khó tin nhìn Đường Dĩnh rồi hỏi sâu xa: "Sao cô lại ở đây?"Đường Dĩnh thản nhiên nhìn Ngô Bách Tuế rồi hỏi ngược lại: "Anh còn chưa hiểu sao?"Nghe vậy thì sắc mặt Ngô Bách Tuế thay đổi ngay, hôm nay anh đã nghe thấy giọng điệu vàtiếng nói này trong trang viên nhà họ Ngô.Người phụ nữ che mặt.Đường Dĩnh, nhà họ Đường!Đường Dĩnh chính là người phụ nữ che mặt đã cứu người đàn ông bệnh tật hôm nay.Chẳng trách, vừa gặp người phụ nữ che mặt đó, Ngô Bách Tuế lại cảm thấy quen thuộc lạthường. Thì ra, cô là Đường Dĩnh.Ánh mắt Ngô Bách Tuế lạnh thấu xương nhìn Đường Dĩnh chằm chằm, anh lạnh lùng hỏi:"Cô là người nhà họ Đường à?"Giọng điệu Đường Dĩnh thản nhiên, trả lời rành rọt: "Đúng vậy".Nghe câu trả lời khẳng định của Đường Dĩnh thì vẻ mặt Ngô Bách Tuế như đông lại. Tronglòng anh dậy sóng cuồn cuộn.Anh quá đỗi kinh ngạc.Anh trai Đường Duệ của Đường Dĩnh cực kì giỏi ngụy trang, trong bóng tối thì hắn là tên ácquỷ Ám Ảnh giết người không ghê tay, điên cuồng b*nh h**n nhưng ở ngoài mặt, hắn lại làmột kẻ vô hại, một tên què tâm địa lương thiện Đường Duệ. Lớp ngụy trang của hắn rấthoàn mĩ, gần như không có một kẽ hở nào, nhưng Ngô Bách Tuế vẫn nhiều lần nghi ngờhắn.Còn Đường Dĩnh thì hoàn toàn không có một chút sơ hở nào, cô thật sự giống như một côgái đơn thuần lương thiện lại nhiệt tình, không hiểu thế sự, vô âu vô lo. Cô hoàn toàn lừađược Ngô Bách Tuế, thì ra Đường Dĩnh cô mới là cao thủ ngụy trang thực thụ.Trái tim Ngô Bách Tuế mãi vẫn không thể cân bằng lại được, một hồi lâu sau anh mới mởmiệng, trầm giọng nói với Đường Dĩnh: "Thật không ngờ cô lại giấu kĩ đến vậy".Đường Dĩnh nghe vậy thì nhẹ nhàng giải thích: "Anh sai rồi, lúc đầu tôi thật sự không biết gìcả. Gần đây tôi mới biết mình là người của nhà họ Đường".Nghe vậy thì Ngô Bách Tuế ngây người ra, anh khựng lại một chút rồi hỏi: "Cô nói vậy có ýgì?"Đường Dĩnh từ tốn đáp: "Tôi vừa ra đời đã bị nuôi dưỡng trong gia đình nghèo khó ở BạchVân Cổ Trấn. Mãi cho đến khi tôi tròn hai mươi, nhà họ Đường mới phái người tới tìm đón tôivề gia tộc, nói cho tôi tất cả chân tướng".Đúng là Đường Duệ có một cô em gái, nhưng lúc em gái của hắn vừa sinh ra đời đã bịngười nhà họ Đường đánh tráo. Nhà họ Đường đã dùng một số thủ đoạn để tráo đổi ĐườngDĩnh nhà mình và em gái thật của Đường Duệ, chuyện này thần không hay quỷ không biết,đến cả bố mẹ và chính Đường Duệ cũng không biết. Mãi cho đến lúc chết, Đường Duệ vẫnluôn tưởng rằng Đường Dĩnh chính là em gái ruột của hắn.Đường Dĩnh được nhà họ Đường nuôi bên ngoài thật ra cũng là một loại rèn luyện, cô sốngcuộc đời của một người khác, trải nghiệm cuộc sống của người bình thường, nếm qua cayđắng ngọt bùi, nếm trải cảm giác cách biệt sống chết, cô có thất tình lục dục, cũng hiểu nỗikhổ của người đời. Cô như đi hết một vòng đời rồi cuối cùng trở về nhà họ Đường.Nhà họ Đường là gia tộc ẩn dật, dường như tất cả người đời sau của gia tộc đều được sắpxếp nuôi dưỡng theo hình thức này trong những gia đình khác nhau, đến một thời gian nhấtđịnh họ sẽ đón những con cháu được nuôi dưỡng ở bên ngoài về và nói cho con cháu biếtsự thật.Chuyện đầu tiên mà con cháu nhà họ Đường phải làm sau khi biết được sự thật là phải giếthết tất cả người nhà đã nuôi dưỡng họ trưởng thành. Đây chính là thử thách đầu tiên với bọnhọ.Đường Dĩnh là trường hợp đặc biệt, cha mẹ và anh trai nuôi cô đều chết hết rồi, cô khôngcần phải qua cửa ải này.Ngô Bách Tuế nghe Đường Dĩnh giải thích xong thì mới biết, Đường Dĩnh vẫn như vậy, chỉ làthay đổi thân phận mà thôi. Đương nhiên, thân phận khác nhau một trời một vực thì cũngchẳng thể trách tính cách và khí chất của Đường Dĩnh lại thay đổi nhiều đến thế. Chỉ là, khíchất hay gì thì cũng có thể thay đổi trong thời gian ngắn, còn võ công thì sao?Không lâu trước đây Đường Dĩnh vẫn còn là một cô bé tay trói gà không chặt, nhưng bây giờcô lại có võ công tuyệt đỉnh, Ngô Bách Tuế có thể cảm nhận được thực lực của Đường Dĩnhbây giờ cực kì mạnh mẽ. Ngô Bách Tuế không hiểu điểm này, anh nhìn sâu vào Đường Dĩnhrồi nghiêm túc hỏi: "Sao cô lại có võ công?"Đường Dĩnh trả lời: "Tôi đã thông qua thử thách của nhà họ Đường nên được truyền thừa võcông của nhà họ Đường".Truyền thừa võ công của gia tộc ẩn dật có thể hoàn thành trong thời gian ngắn, Đường Dĩnhđã được truyền thừa, đồng thời một bước lên trời, sở hữu võ công tuyệt thế.Ngô Bách Tuế nghe vậy thì đột nhiên trầm mặc, anh nhìn Đường Dĩnh rồi rơi vào trầm tư xaxăm.Qua một lúc lâu, Ngô Bách Tuế mới dần hoàn hồn lại, sau đó anh lạnh giọng hỏi: "Cô cố tìnhgọi tôi đến đây chỉ để nói những lời này thôi sao?"Ngô Bách Tuế đã hiểu sự thật về quá trình thay đổi thân phận của Đường Dĩnh rồi, nhưngthái độ của anh đối với cô vẫn lạnh nhạt. Bọn họ không thể giống như trước đây nữa, nếuĐường Dĩnh là cô gái hiền lành trong gia đình bình thường kia thì Ngô Bách Tuế sẽ đối xửchân thành với cô. Nhưng bây giờ, Đường Dĩnh là người của nhà họ Đường, nhà họ Đườnglại là kẻ địch của Ngô Bách Tuế, anh và Đường Dĩnh chỉ có thể đứng trên hai chiến tuyếnkhác nhau.Đường Dĩnh cảm nhận được sự lạnh lùng và cảnh giác của Ngô Bách Tuế, ánh mắt của côhơi phức tạp, cô nhìn Ngô Bách Tuế rồi chân thành nói: "Tôi biết bây giờ anh tràn đầy ý đốiđịch với nhà họ Đường, nhưng tôi muốn nói cho anh biết, cho dù anh hiểu được bao nhiêuvề nhà họ Đường thì nó vẫn lớn mạnh hơn trong tưởng tượng của anh nhiều. Cho dù anh cósức mạnh Man Hoang thì cũng không đấu lại được bọn họ đâu".Đường Dĩnh nói một cách chắc nịch, cô hiểu rõ thực lực phi phàm của Ngô Bách Tuế nhưngcô cũng khẳng định Ngô Bách Tuế không đấu lại được nhà họ Đường.Ngô Bách Tuế nghe xong thì ánh mắt nghiêm túc nhìn Đường Dĩnh chăm chăm, anh lạnhlùng nói: "Bố tôi là do cô bắt đi sao?"Hôm nay ở trang viên nhà họ Ngô, Đường Dĩnh đã hứa là sẽ không đối phó với nhà họ Ngônên Ngô Bách Tuế mới thả người đàn ông bệnh tật đi, vậy mà bọn họ lại bắt Ngô Thanh Đếđi, chuyện này khiến Ngô Bách Tuế vô cùng tức giận.Đường Dĩnh nghe hỏi thì dứt khoát trả lời: "Không phải, tôi chỉ để lại tờ giấy để nói rõ ràng vớianh những chuyện này thôi".Ngô Bách Tuế tiếp tục nghiêm nghị hỏi: "Chẳng phải cô đã đồng ý sẽ tha cho nhà họ Ngô rồisao?"Sắc mặt Đường Dĩnh trầm trọng, nghiêm túc giải thích: "Đúng là tôi đã đồng ý với anh sẽkhông đối phó nhà họ Ngô, nhưng anh nên biết rằng anh và bố anh đã phá vỡ sự cân bằngmà nhà họ Đường đã lập nên cho thế giới này. Nhà họ Đường có thể tha cho gia tộc của cácanh nhưng tuyệt đối không thể giữ hai bố con anh lại được".Ngô Thanh Đế bước vào cảnh giới Vũ Thánh, thậm chí Ngô Bách Tuế còn có thể đánh bạiVũ Thánh, nhà họ Đường tuyệt đối sẽ không để cho hai người thế này tồn tại trên thế giới.Ngô Bách Tuế nghe xong thì sắc mặt trầm hẳn xuống, anh hơi nhíu mày, lạnh giọng hỏiĐường Dĩnh: "Bây giờ bố tôi thế nào rồi?"Nhà họ Đường sẽ không bỏ qua cho bố, Ngô Bách Tuế không biết có khi nào bọn họ vừa bắtngười được đã giết luôn hay không, thế nên anh rất lo lắng.Đường Dĩnh trả lời đúng sự thật: "Theo tôi biết thì bây giờ tạm thời ông ấy sẽ không nguyhiểm tính mạng. Nhưng chuyện sau này thì tôi không nói trước được".Nghe vậy thì Ngô Bách Tuế liền nói: "Địa chỉ của gia tộc các cô ở đâu? Tôi phải đi cứu bốtôi".Ngô Bách Tuế đã hạ quyết tâm đi cứu Ngô Thanh Đế rồi, chuyện này không thể chậm trễđược, bây giờ Ngô Thanh Đế còn đang trong tình trạng hôn mê, nhà họ Đường giết ông dễnhư trở bàn tay. Cho dù tạm thời nhà họ Đường không ra tay thì tình hình của Ngô Thanh Đếcũng rất tệ, Ngô Bách Tuế không biết ông có thể gắng gượng nổi hay không.Thấy Ngô Bách Tuế nóng lòng muốn đi cứu bố, Đường Dĩnh cầm lòng không đặng mà nhắcnhở: "Anh đừng nghĩ tới điều đó nữa. Tôi đã nói rồi, nhà họ Đường lớn mạnh hơn anh tưởngtượng rất rất nhiều, anh cứ tùy tiện đến đó không những không cứu được bố anh, ngược lạicòn khiến bản thân mình liên lụy. Đến lúc đó, hai người đều chỉ còn nước chết".Ngô Bách Tuế cau chặt mày, nghiêm giọng nói: "Thế tôi phải làm thế nào, lẽ nào bảo tôi mặckệ bố tôi sống chết ở nhà họ Đường hay sao?"Ngô Bách Tuế quá sốt ruột, đối diện với nhà họ Đường thâm sâu không lường được này,anh có hơi bối rối. Bất kể hậu quả là gì, chỉ cần có thể cứu được Ngô Thanh Đế thì cho dù lànúi đao biển lửa gì anh cũng đều sẽ xông vào.Đường Dĩnh nhìn Ngô Bách Tuế rồi nói sâu xa: "Chỉ có một cách có thể đảm bảo hai bố conanh đều không chết."

Chương 237: Thân phận thật của Đường Dĩnh