Tác giả:

Tại trang viên sang trọng ở ngoại ô phía tây Yến Kinh. Ở chính giữa trang viên sang trọng với diện tích trăm mẫu này, có một căn phòng sắt thép kiên cố, toàn bộ căn phòng được làm bằng thép chất lượng cao, ngay cả cửa ra vào, cửa sổ, dầm đều được đúc từ thép, nó đứng sừng sững trong trang viên trang nhã này, thật sự rất là khác biệt. Buổi trưa, Liễu Khuynh Thành được xưng là người phụ nữ giàu có bậc nhất cả nước, tay bê thức ăn, chân bước chậm rãi, từ từ bước tới gần căn phòng sắt. Vừa tới cửa sắt, một giọng nam trầm nặng từ trong căn phòng sắt vọng ra: "Thức ăn để ở cửa là được!" Liễu Khuynh Thành đứng yên ngoài cửa, nói: "Để mẹ vào trong ngồi đi!" "Không được!" Người con trai bên trong nói chắc như đinh đóng cột. Liễu Khuynh Thành không bỏ cuộc, tiếp tục nói: "Mẹ chỉ muốn gặp con, con cho mẹ vào, một chút là mẹ đi liền." "Phòng của con có quá nhiều cạm bẫy, mẹ vào sẽ bị thương." Giọng nói lạnh lùng vọng ra từ căn phòng sắt. Liễu Khuynh Thành nghẹn lời nói: "Con trai, trang viên này…

Chương 242: Liều mạng một phen

Chàng KhờTác giả: Thư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Tiên HiệpTại trang viên sang trọng ở ngoại ô phía tây Yến Kinh. Ở chính giữa trang viên sang trọng với diện tích trăm mẫu này, có một căn phòng sắt thép kiên cố, toàn bộ căn phòng được làm bằng thép chất lượng cao, ngay cả cửa ra vào, cửa sổ, dầm đều được đúc từ thép, nó đứng sừng sững trong trang viên trang nhã này, thật sự rất là khác biệt. Buổi trưa, Liễu Khuynh Thành được xưng là người phụ nữ giàu có bậc nhất cả nước, tay bê thức ăn, chân bước chậm rãi, từ từ bước tới gần căn phòng sắt. Vừa tới cửa sắt, một giọng nam trầm nặng từ trong căn phòng sắt vọng ra: "Thức ăn để ở cửa là được!" Liễu Khuynh Thành đứng yên ngoài cửa, nói: "Để mẹ vào trong ngồi đi!" "Không được!" Người con trai bên trong nói chắc như đinh đóng cột. Liễu Khuynh Thành không bỏ cuộc, tiếp tục nói: "Mẹ chỉ muốn gặp con, con cho mẹ vào, một chút là mẹ đi liền." "Phòng của con có quá nhiều cạm bẫy, mẹ vào sẽ bị thương." Giọng nói lạnh lùng vọng ra từ căn phòng sắt. Liễu Khuynh Thành nghẹn lời nói: "Con trai, trang viên này… Một câunói khơi gợi lửa giận bùng lên cháy dữ dội trong lòng Đường Chấn Phong và sát ýlạnh thấu xương, trong mắt ông ta tràn đầy tia sáng lạnh băng thấm tận xươngtủy. Từ trên người ông ta tỏa ra hơi thở lạnh lẽo mà kh*ng b*, người đàn ôngnày như Diêm Vương tới từ địa ngục, khí thế dọa người.Trongnháy mắt, Ngô Bách Tuế đã bị một luồng khí vô hình gặm nhấm và cắn nuốt, tráitim anh như bị thứ gì đó chiếm giữ, cảm giác nghẹt thở bao trùm toàn thân.Đường Chấn Phong còn chưa thật sự ra tay mà đã làm Ngô Bách Tuế cảm thấy ngộtngạt và khủng hoảng không thể nào ngăn chặn mà trước nay chưa từng có.Khí thếbộc phát, Đường Chấn Phong giơ tay, đánh ra một chiêu chí mạng về phía Ngô BáchTuế.Thấy thế,sắc mặt Đường Dĩnh thay đổi, cô nhanh chóng vọt tới trước mặt Ngô Bách Tuế,nhìn thẳng vào Đường Chấn Phong, cầu xin: “Bố, tạm thời đừng giết anh ấy!”ĐườngChấn Phong vừa ra sát chiêu với Ngô Bách Tuế, điều này đã dọa Đường Dĩnh sợ hãihét lên một tiếng, cô biết bố mình mạnh cỡ nào. Ông ta vừa ra tay, mạng nhỏ củaNgô Bách Tuế chắc chắn sẽ khó giữ nổi, Đường Dĩnh không nhịn được mà đứng rangăn cản.ĐườngChấn Phong thu tay, ánh mắt lại nhìn chằm chằm Đường Dĩnh, giọng nói sắc bén:“Dĩnh Nhi, chúng ta đã cho con thời gian đủ nhiều rồi nhưng con hoàn toàn khôngthuyết phục được cậu ta. Cậu ta đã quyết tâm muốn chống lại nhà họ Đường thìcái mạng của cậu ta cũng không cần giữ lại nữa”.Giọng nóiĐường Chấn Phong kiên quyết không hề nương tình chút nào, Đường Dĩnh còn ôm tiahi vọng đối với Ngô Bách Tuế, hi vọng bản thân có thể thành công khuyên nhủ anhnhưng Đường Chấn Phong lại nhìn ra rất rõ, Ngô Bách Tuế đã cho thấy quyết tâmcủa mình, không chịu thay đổi. Nếu đã như thế, đương nhiên ông ta phải diệt trừNgô Bách Tuế, trừ bỏ tai họa về sau.ĐườngDĩnh quay đầu lại, nhìn chăm chú vào Ngô Bách Tuế, rồi cô nhanh chóng nhìn lạiĐường Chấn Phong lần nữa, nghiêm mặt nói: “Bố, hãy cho con thêm mười phút nữa,nếu con không khuyên được anh ấy thì đến lúc đó bố hẵng ra tay, con tuyệt đốisẽ không ngăn cản”.Giọng củaĐường Dĩnh rất nghiêm túc, bên trong còn xen lẫn ý cầu xin. Cô thật sự rất lo,bố mẹ cô đều xuất hiện, điều này có nghĩa là tình hình bây giờ đã không còn nằmtrong tầm kiểm soát của cô. Hoàn cảnh của Ngô Bách Tuế đã rất nguy cấp, nhưngcô vẫn muốn thử một lần, cố hết sức để giữ cái mạng cho Ngô Bách Tuế.Nghe xonglời nói của Đường Dĩnh, ý lạnh trong mắt Đường Chấn Phong càng dày, ông ta nhìnNgô Bách Tuế, ông ta không trả lời Đường Dĩnh.Lúc này,Tống Nghi Nhiên vỗ vai Đường Chấn Phong, khẽ nói: “Chấn Phong, dù sao chúng tacũng đã lãng phí nhiều thời gian như thế rồi nên cũng không cần gấp mười phútnày đâu, anh cứ cho Dĩnh nhi thử đi!”GiọngTống Nghi Nhiên rất êm, ngữ điệu nhẹ nhàng, có lẽ là bản năng của người làm mẹ,tất nhiên bà ta rất cưng chiều Đường Dĩnh, tuy mẹ con mới ở chung chưa lâunhưng cùng chung huyết thống, mẹ con hiểu nhau, Tống Nghi Nhiên thấy Đường Dĩnhbảo vệ Ngô Bách Tuế như thế thì không khỏi thương xót con gái mình. Rõ ràng làchỉ một mình Đường Dĩnh tự nguyện, cô có ý với Ngô Bách Tuế nhưng người này lạivô tình với cô, tình cảm như thế không hề có ý nghĩa gì. Nhưng Tống Nghi Nhiêncũng không muốn Đường Dĩnh lưu lại sự tiếc nuối trong lòng, nên nếu Đường Dĩnhđã xin thêm mười phút thì bà ta cũng bằng lòng thỏa mãn cô.Thấy TốngNghi Nhiên cũng lên tiếng, Đường Chấn Phong không kiên trì nữa, ông ta nhìnĐường Dĩnh, trầm giọng nói: “Được, bố cho con thêm mười phút, nếu cậu ta cònkhông đồng ý thì bố sẽ lấy luôn cái mạng quèn của cậu ta!”ĐườngDĩnh thấy Đường Chấn Phong đồng ý thì cô lập tức xoay người, gấp gáp nói vớiNgô Bách Tuế: “Ngô Bách Tuế, chuyện đã tới bước này rồi mà anh còn không chịulo cho mạng sống của mình à?”ĐườngDĩnh nói rất nhanh, cô đang giành lấy từng giây để khuyên nhủ Ngô Bách Tuế,không muốn lãng phí bất cứ giây phút nào.Ngô BáchTuế không phải là người máy, Đường Dĩnh đã vì mình đến thế, trong lòng anh cũngrất cảm động. Anh nghiêm túc nhìn Đường Dĩnh, trầm giọng đáp: “Đường Dĩnh, cảmơn cô nhưng tôi đã nói rồi, cô đừng phí sức vì tôi nữa, quyết định của tôi sẽkhông thay đổi”.Cho dùcảm nhận được uy nghiêm và sự mạnh mẽ của Đường Chấn Phong nhưng Ngô Bách Tuếvẫn không thể chấp nhận được việc ở rể nhà họ Đường. Anh không muốn biến thànhkẻ phụ thuộc vào nhà họ Đường, cũng không muốn nhà họ Ngô tiếp tục trở thànhcông cụ cho nhà họ Đường lợi dụng, nếu anh đồng ý ở rể, sự phản kháng của bốanh sẽ thành vô nghĩa.ĐườngDĩnh thấy Ngô Bách Tuế vẫn cố chấp như cũ, cô cuống lắm nhưng chỉ có thể thởdài, tiếp tục tận tình khuyên bảo: “Anh mới đánh với tôi lâu như vậy mà anh đãthắng được tôi chưa? Anh có biết một khi bố tôi ra tay thì trong vòng ba chiêulà anh chết ngay luôn không? Trong tình huống như thế, anh còn cố chấp khôngthay đổi quyết định à? Nếu anh chết ở đây rồi thì còn nói gì tới chuyện cứu bốnữa?”Ngô BáchTuế một lòng cứu bố nhưng bây giờ, Đường Chấn Phong và Tống Nghi Nhiên đã đếnđây, rất có thể anh còn chưa tiến được bước nào trên con đường cứu bố. ĐườngDĩnh thật sự không hiểu Ngô Bách Tuế kiên trì như thế có ý nghĩa gì nữa.Lời nàycủa Đường Dĩnh khiến Ngô Bách Tuế im lặng một chút, sau một hồi do dự, cuốicùng anh nói: “Tôi biết nhà họ Đường các người lợi hại nhưng cũng chính vì thếnên muốn tôi từ bỏ phản kháng sao? Nếu dũng khí chiến một trận còn không có,sao tôi còn xứng là đàn ông? Cô bằng lòng gả cho một kẻ hèn nhát sợ chết à? Tôivẫn nói câu kia, dù kết quả thế nào, dù cứu được bố hay không, tôi phải thử,phải cố gắng đã, thế mới không hổ thẹn với lương tâm!”Ngô BáchTuế không sợ chết, so với việc ham sống sợ chết, anh thà liều mạng đánh mộttrận.Lúc này,Đường Dĩnh thật sự cũng không biết nói gì, cũng không biết dùng cái gì đểkhuyên Ngô Bách Tuế nữa, cô biết Ngô Bách Tuế đã không nghe lọt lời của mình,cô nói thêm nữa cũng là vô dụng.ThấyĐường Dĩnh im lặng, Tống Nghi Nhiên cũng lên tiếng, thở dài nói: “Người trẻtuổi vẫn quá ít trải nghiệm, quá kiêu căng ngạo mạn. Đợi đến khi chết, cậu sẽbiết những gì cậu vừa nói: danh dự, tự do, nhân quyền đều là gió thoảng mây baythôi, chỉ có sống sót mới là đạo lý chân chính”.Tống NghiNhiên không nỡ nhìn con gái bó tay không biện pháp thế này nên cũng khuyên giúpmột câu.Ngô BáchTuế nghe thế thì không khỏi nhìn bà ta một cái, sau đó anh nhìn Đường Dĩnh, nóiđầy chân thành: “Xin lỗi vì đã phụ lòng tốt của cô, tôi vẫn sẽ kiên trì với lựachọn của mình!”ĐườngDĩnh nhíu mày, nhìn Ngô Bách Tuế, cảm xúc trong mắt cô rất phức tạp, trong lòngcũng ngổn ngang đủ thứ. Cô đã cố hết sức nhưng sự cố gắng của cô lại không cótác dụng, tất cả vẫn phát triển theo quỹ đạo ban đầu, cuối cùng Ngô Bách Tuếvẫn không thoát khỏi cái chết, cô lại không thể làm gì.Ngay lúcĐường Dĩnh nghẹn lời không nói được gì thì Đường Chấn Phong mở miệng, ông taquát Đường Dĩnh rất nghiêm khắc: “Dĩnh Nhi, con tránh ra!”ĐườngChấn Phong đã không đợi nổi mười phút nữa rồi, Ngô Bách Tuế cố chấp như thế đãkhiến ông ta tức giận, ông ta rất muốn g**t ch*t Ngô Bách Tuế ngay lập tức.Nghe vậy,Đường Dĩnh lại nhìn Ngô Bách Tuế một cái, cô lại quay qua nhìn Đường Chấn Phonglần nữa, rối rắm thốt ra: “Nhưng…”Lời ĐườngDĩnh còn chưa dứt, Ngô Bách Tuế đột ngột ngắt ngang, nghiêm giọng bảo: “ĐườngDĩnh, cô tránh ra đi, không cần nói gì thêm cả!”ĐườngDĩnh nghẹn họng, cô mấp máy môi nhưng cũng không nói gì nữa, lẳng lặng lùi sangmột bên, không tiếp tục chắn trước người Ngô Bách Tuế nữa.ThấyĐường Dĩnh đã tránh ra, Đường Chấn Phong lập tức nhìn thẳng vào Ngô Bách Tuế,lạnh giọng nói: “Ngô Bách Tuế, cậu có thể chết trong tay nhà họ Đường chúngtôi, đó là phúc cậu tu luyện mấy đời mới được. Cậu đã không biết điều như thếthì tôi cũng lười phí nước bọt với cậu, chịu chết đi!”Lời nàyvừa ra, trên người Đường Chấn Phong phóng ra sát khí mãnh liệt, ông ta khôngcho Ngô Bách Tuế kịp phản ứng, cơ thể đột nhiên bay vút đi, lao thẳng về phíaNgô Bách Tuế.Bây giờ,Đường Chấn Phong giống hệt con thú dữ khổng lồ, khí thế toàn thân hùng hậu, sátkhí khát máu bao phủ cả Tứ hợp viện.Chỉ trongmột thoáng đó, ông ta đã đến trước mặt Ngô Bách Tuế, tiếp theo, một quyền đánhmạnh về phía anh. Quyền thế như gió bão, chân nguyên trong cú đánh càng như concá mập đang há cái miệng như bồn máu ra để cắn mạnh vào Ngô Bách Tuế.Ngô BáchTuế bị khí thế bàng bạc này che phủ, anh cảm nhận được áp lực nặng nề, trái timnhư đột nhiên ngừng đập. Nhưng anh không lùi bước, anh cắn chặt răng, phóng rasức mạnh Man Hoang, đồng thời tay phải cũng chém ra một cái, một lực cực mạnhbay về phía Đường Chấn Phong.Đây làmột quyền đã dùng hết toàn lực của Ngô Bách Tuế, quyền thế mang theo sức mạnhMan Hoang, đối mặt với kẻ địch mạnh, anh chỉ có thể tung ngay tuyệt chiêu củamình ra thôi.Một quyềnkinh thiên động địa.Ầm!Hai quyềnchạm nhau, tạo ra tiếng nổ rung trời.Nhưng khihai quyền va chạm, một cỗ sức mạnh chân nguyên ngưng tụ thành hình trên nắm đấmcủa Đường Chấn Phong, đạt tới mức chân thực cao thâm hơn cả. Sức mạnh chânnguyên này như có thể cắn nuốt hết vạn vật trên đời, dùng mũi nhọn có khí thếkhông thể ngăn cản tiếp tục lao về phía Ngô Bách Tuế.Quyền thếmang theo sức mạnh Man Hoang như có thể phá hết tất cả của Ngô Bách Tuế lúc nàylại có vẻ vô cùng nhỏ bé yếu ớt, nó hoàn toàn không thể chịu nổi một đòn, trựctiếp bị sức mạnh chân nguyên chân thật cao thâm của Đường Chấn Phong đánh tan.Ngô BáchTuế không kịp phản ứng lại, sức mạnh chân nguyên của Đường Chấn Phong đã dùngkhí thế khai thiên tích địa đánh về phía cơ thể anh.Phụt!Ngô BáchTuế bị đánh trúng một đòn này, lồng ngực chấn động, miệng anh đột nhiên phun ramột búng máu lớn, cơ thể anh như bị đạn pháo bắn trúng, bay ngược ra sau, cuốicùng đập mạnh xuống nền đất.

Một câu

nói khơi gợi lửa giận bùng lên cháy dữ dội trong lòng Đường Chấn Phong và sát ý

lạnh thấu xương, trong mắt ông ta tràn đầy tia sáng lạnh băng thấm tận xương

tủy. Từ trên người ông ta tỏa ra hơi thở lạnh lẽo mà kh*ng b*, người đàn ông

này như Diêm Vương tới từ địa ngục, khí thế dọa người.

Trong

nháy mắt, Ngô Bách Tuế đã bị một luồng khí vô hình gặm nhấm và cắn nuốt, trái

tim anh như bị thứ gì đó chiếm giữ, cảm giác nghẹt thở bao trùm toàn thân.

Đường Chấn Phong còn chưa thật sự ra tay mà đã làm Ngô Bách Tuế cảm thấy ngột

ngạt và khủng hoảng không thể nào ngăn chặn mà trước nay chưa từng có.

Khí thế

bộc phát, Đường Chấn Phong giơ tay, đánh ra một chiêu chí mạng về phía Ngô Bách

Tuế.

Thấy thế,

sắc mặt Đường Dĩnh thay đổi, cô nhanh chóng vọt tới trước mặt Ngô Bách Tuế,

nhìn thẳng vào Đường Chấn Phong, cầu xin: “Bố, tạm thời đừng giết anh ấy!”

Đường

Chấn Phong vừa ra sát chiêu với Ngô Bách Tuế, điều này đã dọa Đường Dĩnh sợ hãi

hét lên một tiếng, cô biết bố mình mạnh cỡ nào. Ông ta vừa ra tay, mạng nhỏ của

Ngô Bách Tuế chắc chắn sẽ khó giữ nổi, Đường Dĩnh không nhịn được mà đứng ra

ngăn cản.

Đường

Chấn Phong thu tay, ánh mắt lại nhìn chằm chằm Đường Dĩnh, giọng nói sắc bén:

“Dĩnh Nhi, chúng ta đã cho con thời gian đủ nhiều rồi nhưng con hoàn toàn không

thuyết phục được cậu ta. Cậu ta đã quyết tâm muốn chống lại nhà họ Đường thì

cái mạng của cậu ta cũng không cần giữ lại nữa”.

Giọng nói

Đường Chấn Phong kiên quyết không hề nương tình chút nào, Đường Dĩnh còn ôm tia

hi vọng đối với Ngô Bách Tuế, hi vọng bản thân có thể thành công khuyên nhủ anh

nhưng Đường Chấn Phong lại nhìn ra rất rõ, Ngô Bách Tuế đã cho thấy quyết tâm

của mình, không chịu thay đổi. Nếu đã như thế, đương nhiên ông ta phải diệt trừ

Ngô Bách Tuế, trừ bỏ tai họa về sau.

Đường

Dĩnh quay đầu lại, nhìn chăm chú vào Ngô Bách Tuế, rồi cô nhanh chóng nhìn lại

Đường Chấn Phong lần nữa, nghiêm mặt nói: “Bố, hãy cho con thêm mười phút nữa,

nếu con không khuyên được anh ấy thì đến lúc đó bố hẵng ra tay, con tuyệt đối

sẽ không ngăn cản”.

Giọng của

Đường Dĩnh rất nghiêm túc, bên trong còn xen lẫn ý cầu xin. Cô thật sự rất lo,

bố mẹ cô đều xuất hiện, điều này có nghĩa là tình hình bây giờ đã không còn nằm

trong tầm kiểm soát của cô. Hoàn cảnh của Ngô Bách Tuế đã rất nguy cấp, nhưng

cô vẫn muốn thử một lần, cố hết sức để giữ cái mạng cho Ngô Bách Tuế.

Nghe xong

lời nói của Đường Dĩnh, ý lạnh trong mắt Đường Chấn Phong càng dày, ông ta nhìn

Ngô Bách Tuế, ông ta không trả lời Đường Dĩnh.

Lúc này,

Tống Nghi Nhiên vỗ vai Đường Chấn Phong, khẽ nói: “Chấn Phong, dù sao chúng ta

cũng đã lãng phí nhiều thời gian như thế rồi nên cũng không cần gấp mười phút

này đâu, anh cứ cho Dĩnh nhi thử đi!”

Giọng

Tống Nghi Nhiên rất êm, ngữ điệu nhẹ nhàng, có lẽ là bản năng của người làm mẹ,

tất nhiên bà ta rất cưng chiều Đường Dĩnh, tuy mẹ con mới ở chung chưa lâu

nhưng cùng chung huyết thống, mẹ con hiểu nhau, Tống Nghi Nhiên thấy Đường Dĩnh

bảo vệ Ngô Bách Tuế như thế thì không khỏi thương xót con gái mình. Rõ ràng là

chỉ một mình Đường Dĩnh tự nguyện, cô có ý với Ngô Bách Tuế nhưng người này lại

vô tình với cô, tình cảm như thế không hề có ý nghĩa gì. Nhưng Tống Nghi Nhiên

cũng không muốn Đường Dĩnh lưu lại sự tiếc nuối trong lòng, nên nếu Đường Dĩnh

đã xin thêm mười phút thì bà ta cũng bằng lòng thỏa mãn cô.

Thấy Tống

Nghi Nhiên cũng lên tiếng, Đường Chấn Phong không kiên trì nữa, ông ta nhìn

Đường Dĩnh, trầm giọng nói: “Được, bố cho con thêm mười phút, nếu cậu ta còn

không đồng ý thì bố sẽ lấy luôn cái mạng quèn của cậu ta!”

Đường

Dĩnh thấy Đường Chấn Phong đồng ý thì cô lập tức xoay người, gấp gáp nói với

Ngô Bách Tuế: “Ngô Bách Tuế, chuyện đã tới bước này rồi mà anh còn không chịu

lo cho mạng sống của mình à?”

Đường

Dĩnh nói rất nhanh, cô đang giành lấy từng giây để khuyên nhủ Ngô Bách Tuế,

không muốn lãng phí bất cứ giây phút nào.

Ngô Bách

Tuế không phải là người máy, Đường Dĩnh đã vì mình đến thế, trong lòng anh cũng

rất cảm động. Anh nghiêm túc nhìn Đường Dĩnh, trầm giọng đáp: “Đường Dĩnh, cảm

ơn cô nhưng tôi đã nói rồi, cô đừng phí sức vì tôi nữa, quyết định của tôi sẽ

không thay đổi”.

Cho dù

cảm nhận được uy nghiêm và sự mạnh mẽ của Đường Chấn Phong nhưng Ngô Bách Tuế

vẫn không thể chấp nhận được việc ở rể nhà họ Đường. Anh không muốn biến thành

kẻ phụ thuộc vào nhà họ Đường, cũng không muốn nhà họ Ngô tiếp tục trở thành

công cụ cho nhà họ Đường lợi dụng, nếu anh đồng ý ở rể, sự phản kháng của bố

anh sẽ thành vô nghĩa.

Đường

Dĩnh thấy Ngô Bách Tuế vẫn cố chấp như cũ, cô cuống lắm nhưng chỉ có thể thở

dài, tiếp tục tận tình khuyên bảo: “Anh mới đánh với tôi lâu như vậy mà anh đã

thắng được tôi chưa? Anh có biết một khi bố tôi ra tay thì trong vòng ba chiêu

là anh chết ngay luôn không? Trong tình huống như thế, anh còn cố chấp không

thay đổi quyết định à? Nếu anh chết ở đây rồi thì còn nói gì tới chuyện cứu bố

nữa?”

Ngô Bách

Tuế một lòng cứu bố nhưng bây giờ, Đường Chấn Phong và Tống Nghi Nhiên đã đến

đây, rất có thể anh còn chưa tiến được bước nào trên con đường cứu bố. Đường

Dĩnh thật sự không hiểu Ngô Bách Tuế kiên trì như thế có ý nghĩa gì nữa.

Lời này

của Đường Dĩnh khiến Ngô Bách Tuế im lặng một chút, sau một hồi do dự, cuối

cùng anh nói: “Tôi biết nhà họ Đường các người lợi hại nhưng cũng chính vì thế

nên muốn tôi từ bỏ phản kháng sao? Nếu dũng khí chiến một trận còn không có,

sao tôi còn xứng là đàn ông? Cô bằng lòng gả cho một kẻ hèn nhát sợ chết à? Tôi

vẫn nói câu kia, dù kết quả thế nào, dù cứu được bố hay không, tôi phải thử,

phải cố gắng đã, thế mới không hổ thẹn với lương tâm!”

Ngô Bách

Tuế không sợ chết, so với việc ham sống sợ chết, anh thà liều mạng đánh một

trận.

Lúc này,

Đường Dĩnh thật sự cũng không biết nói gì, cũng không biết dùng cái gì để

khuyên Ngô Bách Tuế nữa, cô biết Ngô Bách Tuế đã không nghe lọt lời của mình,

cô nói thêm nữa cũng là vô dụng.

Thấy

Đường Dĩnh im lặng, Tống Nghi Nhiên cũng lên tiếng, thở dài nói: “Người trẻ

tuổi vẫn quá ít trải nghiệm, quá kiêu căng ngạo mạn. Đợi đến khi chết, cậu sẽ

biết những gì cậu vừa nói: danh dự, tự do, nhân quyền đều là gió thoảng mây bay

thôi, chỉ có sống sót mới là đạo lý chân chính”.

Tống Nghi

Nhiên không nỡ nhìn con gái bó tay không biện pháp thế này nên cũng khuyên giúp

một câu.

Ngô Bách

Tuế nghe thế thì không khỏi nhìn bà ta một cái, sau đó anh nhìn Đường Dĩnh, nói

đầy chân thành: “Xin lỗi vì đã phụ lòng tốt của cô, tôi vẫn sẽ kiên trì với lựa

chọn của mình!”

Đường

Dĩnh nhíu mày, nhìn Ngô Bách Tuế, cảm xúc trong mắt cô rất phức tạp, trong lòng

cũng ngổn ngang đủ thứ. Cô đã cố hết sức nhưng sự cố gắng của cô lại không có

tác dụng, tất cả vẫn phát triển theo quỹ đạo ban đầu, cuối cùng Ngô Bách Tuế

vẫn không thoát khỏi cái chết, cô lại không thể làm gì.

Ngay lúc

Đường Dĩnh nghẹn lời không nói được gì thì Đường Chấn Phong mở miệng, ông ta

quát Đường Dĩnh rất nghiêm khắc: “Dĩnh Nhi, con tránh ra!”

Đường

Chấn Phong đã không đợi nổi mười phút nữa rồi, Ngô Bách Tuế cố chấp như thế đã

khiến ông ta tức giận, ông ta rất muốn g**t ch*t Ngô Bách Tuế ngay lập tức.

Nghe vậy,

Đường Dĩnh lại nhìn Ngô Bách Tuế một cái, cô lại quay qua nhìn Đường Chấn Phong

lần nữa, rối rắm thốt ra: “Nhưng…”

Lời Đường

Dĩnh còn chưa dứt, Ngô Bách Tuế đột ngột ngắt ngang, nghiêm giọng bảo: “Đường

Dĩnh, cô tránh ra đi, không cần nói gì thêm cả!”

Đường

Dĩnh nghẹn họng, cô mấp máy môi nhưng cũng không nói gì nữa, lẳng lặng lùi sang

một bên, không tiếp tục chắn trước người Ngô Bách Tuế nữa.

Thấy

Đường Dĩnh đã tránh ra, Đường Chấn Phong lập tức nhìn thẳng vào Ngô Bách Tuế,

lạnh giọng nói: “Ngô Bách Tuế, cậu có thể chết trong tay nhà họ Đường chúng

tôi, đó là phúc cậu tu luyện mấy đời mới được. Cậu đã không biết điều như thế

thì tôi cũng lười phí nước bọt với cậu, chịu chết đi!”

Lời này

vừa ra, trên người Đường Chấn Phong phóng ra sát khí mãnh liệt, ông ta không

cho Ngô Bách Tuế kịp phản ứng, cơ thể đột nhiên bay vút đi, lao thẳng về phía

Ngô Bách Tuế.

Bây giờ,

Đường Chấn Phong giống hệt con thú dữ khổng lồ, khí thế toàn thân hùng hậu, sát

khí khát máu bao phủ cả Tứ hợp viện.

Chỉ trong

một thoáng đó, ông ta đã đến trước mặt Ngô Bách Tuế, tiếp theo, một quyền đánh

mạnh về phía anh. Quyền thế như gió bão, chân nguyên trong cú đánh càng như con

cá mập đang há cái miệng như bồn máu ra để cắn mạnh vào Ngô Bách Tuế.

Ngô Bách

Tuế bị khí thế bàng bạc này che phủ, anh cảm nhận được áp lực nặng nề, trái tim

như đột nhiên ngừng đập. Nhưng anh không lùi bước, anh cắn chặt răng, phóng ra

sức mạnh Man Hoang, đồng thời tay phải cũng chém ra một cái, một lực cực mạnh

bay về phía Đường Chấn Phong.

Đây là

một quyền đã dùng hết toàn lực của Ngô Bách Tuế, quyền thế mang theo sức mạnh

Man Hoang, đối mặt với kẻ địch mạnh, anh chỉ có thể tung ngay tuyệt chiêu của

mình ra thôi.

Một quyền

kinh thiên động địa.

Ầm!

Hai quyền

chạm nhau, tạo ra tiếng nổ rung trời.

Nhưng khi

hai quyền va chạm, một cỗ sức mạnh chân nguyên ngưng tụ thành hình trên nắm đấm

của Đường Chấn Phong, đạt tới mức chân thực cao thâm hơn cả. Sức mạnh chân

nguyên này như có thể cắn nuốt hết vạn vật trên đời, dùng mũi nhọn có khí thế

không thể ngăn cản tiếp tục lao về phía Ngô Bách Tuế.

Quyền thế

mang theo sức mạnh Man Hoang như có thể phá hết tất cả của Ngô Bách Tuế lúc này

lại có vẻ vô cùng nhỏ bé yếu ớt, nó hoàn toàn không thể chịu nổi một đòn, trực

tiếp bị sức mạnh chân nguyên chân thật cao thâm của Đường Chấn Phong đánh tan.

Ngô Bách

Tuế không kịp phản ứng lại, sức mạnh chân nguyên của Đường Chấn Phong đã dùng

khí thế khai thiên tích địa đánh về phía cơ thể anh.

Phụt!

Ngô Bách

Tuế bị đánh trúng một đòn này, lồng ngực chấn động, miệng anh đột nhiên phun ra

một búng máu lớn, cơ thể anh như bị đạn pháo bắn trúng, bay ngược ra sau, cuối

cùng đập mạnh xuống nền đất.

Chàng KhờTác giả: Thư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Tiên HiệpTại trang viên sang trọng ở ngoại ô phía tây Yến Kinh. Ở chính giữa trang viên sang trọng với diện tích trăm mẫu này, có một căn phòng sắt thép kiên cố, toàn bộ căn phòng được làm bằng thép chất lượng cao, ngay cả cửa ra vào, cửa sổ, dầm đều được đúc từ thép, nó đứng sừng sững trong trang viên trang nhã này, thật sự rất là khác biệt. Buổi trưa, Liễu Khuynh Thành được xưng là người phụ nữ giàu có bậc nhất cả nước, tay bê thức ăn, chân bước chậm rãi, từ từ bước tới gần căn phòng sắt. Vừa tới cửa sắt, một giọng nam trầm nặng từ trong căn phòng sắt vọng ra: "Thức ăn để ở cửa là được!" Liễu Khuynh Thành đứng yên ngoài cửa, nói: "Để mẹ vào trong ngồi đi!" "Không được!" Người con trai bên trong nói chắc như đinh đóng cột. Liễu Khuynh Thành không bỏ cuộc, tiếp tục nói: "Mẹ chỉ muốn gặp con, con cho mẹ vào, một chút là mẹ đi liền." "Phòng của con có quá nhiều cạm bẫy, mẹ vào sẽ bị thương." Giọng nói lạnh lùng vọng ra từ căn phòng sắt. Liễu Khuynh Thành nghẹn lời nói: "Con trai, trang viên này… Một câunói khơi gợi lửa giận bùng lên cháy dữ dội trong lòng Đường Chấn Phong và sát ýlạnh thấu xương, trong mắt ông ta tràn đầy tia sáng lạnh băng thấm tận xươngtủy. Từ trên người ông ta tỏa ra hơi thở lạnh lẽo mà kh*ng b*, người đàn ôngnày như Diêm Vương tới từ địa ngục, khí thế dọa người.Trongnháy mắt, Ngô Bách Tuế đã bị một luồng khí vô hình gặm nhấm và cắn nuốt, tráitim anh như bị thứ gì đó chiếm giữ, cảm giác nghẹt thở bao trùm toàn thân.Đường Chấn Phong còn chưa thật sự ra tay mà đã làm Ngô Bách Tuế cảm thấy ngộtngạt và khủng hoảng không thể nào ngăn chặn mà trước nay chưa từng có.Khí thếbộc phát, Đường Chấn Phong giơ tay, đánh ra một chiêu chí mạng về phía Ngô BáchTuế.Thấy thế,sắc mặt Đường Dĩnh thay đổi, cô nhanh chóng vọt tới trước mặt Ngô Bách Tuế,nhìn thẳng vào Đường Chấn Phong, cầu xin: “Bố, tạm thời đừng giết anh ấy!”ĐườngChấn Phong vừa ra sát chiêu với Ngô Bách Tuế, điều này đã dọa Đường Dĩnh sợ hãihét lên một tiếng, cô biết bố mình mạnh cỡ nào. Ông ta vừa ra tay, mạng nhỏ củaNgô Bách Tuế chắc chắn sẽ khó giữ nổi, Đường Dĩnh không nhịn được mà đứng rangăn cản.ĐườngChấn Phong thu tay, ánh mắt lại nhìn chằm chằm Đường Dĩnh, giọng nói sắc bén:“Dĩnh Nhi, chúng ta đã cho con thời gian đủ nhiều rồi nhưng con hoàn toàn khôngthuyết phục được cậu ta. Cậu ta đã quyết tâm muốn chống lại nhà họ Đường thìcái mạng của cậu ta cũng không cần giữ lại nữa”.Giọng nóiĐường Chấn Phong kiên quyết không hề nương tình chút nào, Đường Dĩnh còn ôm tiahi vọng đối với Ngô Bách Tuế, hi vọng bản thân có thể thành công khuyên nhủ anhnhưng Đường Chấn Phong lại nhìn ra rất rõ, Ngô Bách Tuế đã cho thấy quyết tâmcủa mình, không chịu thay đổi. Nếu đã như thế, đương nhiên ông ta phải diệt trừNgô Bách Tuế, trừ bỏ tai họa về sau.ĐườngDĩnh quay đầu lại, nhìn chăm chú vào Ngô Bách Tuế, rồi cô nhanh chóng nhìn lạiĐường Chấn Phong lần nữa, nghiêm mặt nói: “Bố, hãy cho con thêm mười phút nữa,nếu con không khuyên được anh ấy thì đến lúc đó bố hẵng ra tay, con tuyệt đốisẽ không ngăn cản”.Giọng củaĐường Dĩnh rất nghiêm túc, bên trong còn xen lẫn ý cầu xin. Cô thật sự rất lo,bố mẹ cô đều xuất hiện, điều này có nghĩa là tình hình bây giờ đã không còn nằmtrong tầm kiểm soát của cô. Hoàn cảnh của Ngô Bách Tuế đã rất nguy cấp, nhưngcô vẫn muốn thử một lần, cố hết sức để giữ cái mạng cho Ngô Bách Tuế.Nghe xonglời nói của Đường Dĩnh, ý lạnh trong mắt Đường Chấn Phong càng dày, ông ta nhìnNgô Bách Tuế, ông ta không trả lời Đường Dĩnh.Lúc này,Tống Nghi Nhiên vỗ vai Đường Chấn Phong, khẽ nói: “Chấn Phong, dù sao chúng tacũng đã lãng phí nhiều thời gian như thế rồi nên cũng không cần gấp mười phútnày đâu, anh cứ cho Dĩnh nhi thử đi!”GiọngTống Nghi Nhiên rất êm, ngữ điệu nhẹ nhàng, có lẽ là bản năng của người làm mẹ,tất nhiên bà ta rất cưng chiều Đường Dĩnh, tuy mẹ con mới ở chung chưa lâunhưng cùng chung huyết thống, mẹ con hiểu nhau, Tống Nghi Nhiên thấy Đường Dĩnhbảo vệ Ngô Bách Tuế như thế thì không khỏi thương xót con gái mình. Rõ ràng làchỉ một mình Đường Dĩnh tự nguyện, cô có ý với Ngô Bách Tuế nhưng người này lạivô tình với cô, tình cảm như thế không hề có ý nghĩa gì. Nhưng Tống Nghi Nhiêncũng không muốn Đường Dĩnh lưu lại sự tiếc nuối trong lòng, nên nếu Đường Dĩnhđã xin thêm mười phút thì bà ta cũng bằng lòng thỏa mãn cô.Thấy TốngNghi Nhiên cũng lên tiếng, Đường Chấn Phong không kiên trì nữa, ông ta nhìnĐường Dĩnh, trầm giọng nói: “Được, bố cho con thêm mười phút, nếu cậu ta cònkhông đồng ý thì bố sẽ lấy luôn cái mạng quèn của cậu ta!”ĐườngDĩnh thấy Đường Chấn Phong đồng ý thì cô lập tức xoay người, gấp gáp nói vớiNgô Bách Tuế: “Ngô Bách Tuế, chuyện đã tới bước này rồi mà anh còn không chịulo cho mạng sống của mình à?”ĐườngDĩnh nói rất nhanh, cô đang giành lấy từng giây để khuyên nhủ Ngô Bách Tuế,không muốn lãng phí bất cứ giây phút nào.Ngô BáchTuế không phải là người máy, Đường Dĩnh đã vì mình đến thế, trong lòng anh cũngrất cảm động. Anh nghiêm túc nhìn Đường Dĩnh, trầm giọng đáp: “Đường Dĩnh, cảmơn cô nhưng tôi đã nói rồi, cô đừng phí sức vì tôi nữa, quyết định của tôi sẽkhông thay đổi”.Cho dùcảm nhận được uy nghiêm và sự mạnh mẽ của Đường Chấn Phong nhưng Ngô Bách Tuếvẫn không thể chấp nhận được việc ở rể nhà họ Đường. Anh không muốn biến thànhkẻ phụ thuộc vào nhà họ Đường, cũng không muốn nhà họ Ngô tiếp tục trở thànhcông cụ cho nhà họ Đường lợi dụng, nếu anh đồng ý ở rể, sự phản kháng của bốanh sẽ thành vô nghĩa.ĐườngDĩnh thấy Ngô Bách Tuế vẫn cố chấp như cũ, cô cuống lắm nhưng chỉ có thể thởdài, tiếp tục tận tình khuyên bảo: “Anh mới đánh với tôi lâu như vậy mà anh đãthắng được tôi chưa? Anh có biết một khi bố tôi ra tay thì trong vòng ba chiêulà anh chết ngay luôn không? Trong tình huống như thế, anh còn cố chấp khôngthay đổi quyết định à? Nếu anh chết ở đây rồi thì còn nói gì tới chuyện cứu bốnữa?”Ngô BáchTuế một lòng cứu bố nhưng bây giờ, Đường Chấn Phong và Tống Nghi Nhiên đã đếnđây, rất có thể anh còn chưa tiến được bước nào trên con đường cứu bố. ĐườngDĩnh thật sự không hiểu Ngô Bách Tuế kiên trì như thế có ý nghĩa gì nữa.Lời nàycủa Đường Dĩnh khiến Ngô Bách Tuế im lặng một chút, sau một hồi do dự, cuốicùng anh nói: “Tôi biết nhà họ Đường các người lợi hại nhưng cũng chính vì thếnên muốn tôi từ bỏ phản kháng sao? Nếu dũng khí chiến một trận còn không có,sao tôi còn xứng là đàn ông? Cô bằng lòng gả cho một kẻ hèn nhát sợ chết à? Tôivẫn nói câu kia, dù kết quả thế nào, dù cứu được bố hay không, tôi phải thử,phải cố gắng đã, thế mới không hổ thẹn với lương tâm!”Ngô BáchTuế không sợ chết, so với việc ham sống sợ chết, anh thà liều mạng đánh mộttrận.Lúc này,Đường Dĩnh thật sự cũng không biết nói gì, cũng không biết dùng cái gì đểkhuyên Ngô Bách Tuế nữa, cô biết Ngô Bách Tuế đã không nghe lọt lời của mình,cô nói thêm nữa cũng là vô dụng.ThấyĐường Dĩnh im lặng, Tống Nghi Nhiên cũng lên tiếng, thở dài nói: “Người trẻtuổi vẫn quá ít trải nghiệm, quá kiêu căng ngạo mạn. Đợi đến khi chết, cậu sẽbiết những gì cậu vừa nói: danh dự, tự do, nhân quyền đều là gió thoảng mây baythôi, chỉ có sống sót mới là đạo lý chân chính”.Tống NghiNhiên không nỡ nhìn con gái bó tay không biện pháp thế này nên cũng khuyên giúpmột câu.Ngô BáchTuế nghe thế thì không khỏi nhìn bà ta một cái, sau đó anh nhìn Đường Dĩnh, nóiđầy chân thành: “Xin lỗi vì đã phụ lòng tốt của cô, tôi vẫn sẽ kiên trì với lựachọn của mình!”ĐườngDĩnh nhíu mày, nhìn Ngô Bách Tuế, cảm xúc trong mắt cô rất phức tạp, trong lòngcũng ngổn ngang đủ thứ. Cô đã cố hết sức nhưng sự cố gắng của cô lại không cótác dụng, tất cả vẫn phát triển theo quỹ đạo ban đầu, cuối cùng Ngô Bách Tuếvẫn không thoát khỏi cái chết, cô lại không thể làm gì.Ngay lúcĐường Dĩnh nghẹn lời không nói được gì thì Đường Chấn Phong mở miệng, ông taquát Đường Dĩnh rất nghiêm khắc: “Dĩnh Nhi, con tránh ra!”ĐườngChấn Phong đã không đợi nổi mười phút nữa rồi, Ngô Bách Tuế cố chấp như thế đãkhiến ông ta tức giận, ông ta rất muốn g**t ch*t Ngô Bách Tuế ngay lập tức.Nghe vậy,Đường Dĩnh lại nhìn Ngô Bách Tuế một cái, cô lại quay qua nhìn Đường Chấn Phonglần nữa, rối rắm thốt ra: “Nhưng…”Lời ĐườngDĩnh còn chưa dứt, Ngô Bách Tuế đột ngột ngắt ngang, nghiêm giọng bảo: “ĐườngDĩnh, cô tránh ra đi, không cần nói gì thêm cả!”ĐườngDĩnh nghẹn họng, cô mấp máy môi nhưng cũng không nói gì nữa, lẳng lặng lùi sangmột bên, không tiếp tục chắn trước người Ngô Bách Tuế nữa.ThấyĐường Dĩnh đã tránh ra, Đường Chấn Phong lập tức nhìn thẳng vào Ngô Bách Tuế,lạnh giọng nói: “Ngô Bách Tuế, cậu có thể chết trong tay nhà họ Đường chúngtôi, đó là phúc cậu tu luyện mấy đời mới được. Cậu đã không biết điều như thếthì tôi cũng lười phí nước bọt với cậu, chịu chết đi!”Lời nàyvừa ra, trên người Đường Chấn Phong phóng ra sát khí mãnh liệt, ông ta khôngcho Ngô Bách Tuế kịp phản ứng, cơ thể đột nhiên bay vút đi, lao thẳng về phíaNgô Bách Tuế.Bây giờ,Đường Chấn Phong giống hệt con thú dữ khổng lồ, khí thế toàn thân hùng hậu, sátkhí khát máu bao phủ cả Tứ hợp viện.Chỉ trongmột thoáng đó, ông ta đã đến trước mặt Ngô Bách Tuế, tiếp theo, một quyền đánhmạnh về phía anh. Quyền thế như gió bão, chân nguyên trong cú đánh càng như concá mập đang há cái miệng như bồn máu ra để cắn mạnh vào Ngô Bách Tuế.Ngô BáchTuế bị khí thế bàng bạc này che phủ, anh cảm nhận được áp lực nặng nề, trái timnhư đột nhiên ngừng đập. Nhưng anh không lùi bước, anh cắn chặt răng, phóng rasức mạnh Man Hoang, đồng thời tay phải cũng chém ra một cái, một lực cực mạnhbay về phía Đường Chấn Phong.Đây làmột quyền đã dùng hết toàn lực của Ngô Bách Tuế, quyền thế mang theo sức mạnhMan Hoang, đối mặt với kẻ địch mạnh, anh chỉ có thể tung ngay tuyệt chiêu củamình ra thôi.Một quyềnkinh thiên động địa.Ầm!Hai quyềnchạm nhau, tạo ra tiếng nổ rung trời.Nhưng khihai quyền va chạm, một cỗ sức mạnh chân nguyên ngưng tụ thành hình trên nắm đấmcủa Đường Chấn Phong, đạt tới mức chân thực cao thâm hơn cả. Sức mạnh chânnguyên này như có thể cắn nuốt hết vạn vật trên đời, dùng mũi nhọn có khí thếkhông thể ngăn cản tiếp tục lao về phía Ngô Bách Tuế.Quyền thếmang theo sức mạnh Man Hoang như có thể phá hết tất cả của Ngô Bách Tuế lúc nàylại có vẻ vô cùng nhỏ bé yếu ớt, nó hoàn toàn không thể chịu nổi một đòn, trựctiếp bị sức mạnh chân nguyên chân thật cao thâm của Đường Chấn Phong đánh tan.Ngô BáchTuế không kịp phản ứng lại, sức mạnh chân nguyên của Đường Chấn Phong đã dùngkhí thế khai thiên tích địa đánh về phía cơ thể anh.Phụt!Ngô BáchTuế bị đánh trúng một đòn này, lồng ngực chấn động, miệng anh đột nhiên phun ramột búng máu lớn, cơ thể anh như bị đạn pháo bắn trúng, bay ngược ra sau, cuốicùng đập mạnh xuống nền đất.

Chương 242: Liều mạng một phen