Thanh Hoa và cậu, tớ đều muốn "lên". ———Giang Túc. [Dù là trôi qua bao nhiêu năm, Giang Túc và Lâm Vy vẫn không thể quên đi ngày hôm ấy, đó là ngày mà anh và cô gặp nhau.] *** Tòa nhà lớp 11 của trường Tứ Trung* ở khá xa, sau ba ngày nghỉ, Lâm Vy ôm cặp, dọc theo dãy hành lang bước về phía lớp mình, khi đi cô có cảm giác bầu không khí quái dị đang bao trùm cả tầng. Im ắng một cách lạ kì. Giờ tự học còn hai mươi bảy phút nữa mới kết thúc, sao đột nhiên lại không một bóng người thế này. Nhất ban* sớm đã có mặt đầy đủ, mọi người ngồi ngay ngắn, nghiêm túc đọc sách, Lâm Vy là người đến cuối cùng. Tất cả đều cúi đầu ngoan ngoãn đọc sách, hoặc nhìn sách chằm chằm, hoặc nhìn sách ngáp vài cái. Mọi phần tử trong nhất ban khoa tự nhiên của trường Tứ Trung, dù có chọn bừa một người ném qua trường khác thì đều là học bá*, trở thành nhân vật hô mưa gọi gió. Chỉ là bình thường đám hô mưa gọi gió này có bao giờ ôm sách học vẹt như thế đâu. Cô chỉ nghỉ học ba ngày, vỏn vẹn đúng ba ngày, các bạn đều…
Chương 38: Xứng đôi vừa lứa
Thích Cậu Tớ Nói Là XongTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhThanh Hoa và cậu, tớ đều muốn "lên". ———Giang Túc. [Dù là trôi qua bao nhiêu năm, Giang Túc và Lâm Vy vẫn không thể quên đi ngày hôm ấy, đó là ngày mà anh và cô gặp nhau.] *** Tòa nhà lớp 11 của trường Tứ Trung* ở khá xa, sau ba ngày nghỉ, Lâm Vy ôm cặp, dọc theo dãy hành lang bước về phía lớp mình, khi đi cô có cảm giác bầu không khí quái dị đang bao trùm cả tầng. Im ắng một cách lạ kì. Giờ tự học còn hai mươi bảy phút nữa mới kết thúc, sao đột nhiên lại không một bóng người thế này. Nhất ban* sớm đã có mặt đầy đủ, mọi người ngồi ngay ngắn, nghiêm túc đọc sách, Lâm Vy là người đến cuối cùng. Tất cả đều cúi đầu ngoan ngoãn đọc sách, hoặc nhìn sách chằm chằm, hoặc nhìn sách ngáp vài cái. Mọi phần tử trong nhất ban khoa tự nhiên của trường Tứ Trung, dù có chọn bừa một người ném qua trường khác thì đều là học bá*, trở thành nhân vật hô mưa gọi gió. Chỉ là bình thường đám hô mưa gọi gió này có bao giờ ôm sách học vẹt như thế đâu. Cô chỉ nghỉ học ba ngày, vỏn vẹn đúng ba ngày, các bạn đều… ...Từ trước tới nay Lâm Vy chưa từng gặp phải tình trạng mất ngủ như vậy. Trằn trọc mãi mới chợp mắt được thì chuông báo thức vang lên, cô đau khổ vùi vào trong chăn một lúc lâu mới miễn cưỡng bò dậy.Cô mơ màng lê người vào nhà vệ sinh, gần như ngủ gục khi ngồi trên bồn cầu.Trước khi đi ngủ Tống Cẩm đã hẹn giờ để nấu sữa đậu nành. Lâm Vy uống qua loa nửa cốc rồi vật vờ xách balo rời khỏi nhà.Đúng lúc đó, Giang Túc cũng từ nhà bước ra. Nghe thấy tiếng mở cửa, Lâm Vy nhìn sang thì thấy một Giang Túc không tốt hơn cô là bao, mắt thâm quầng, chẳng có chút sức sống nào.Giống như vài ngày trước, cả hai kẻ trước người sau đi vào thang máy, rồi rời khỏi tiểu khu, sau đó cùng lên xe bus.Có lẽ do mệt mỏi nên dẫn tới phản ứng cũng bị trì trệ, hai người đều không bận tâm tới chuyện vừa xảy ra tối hôm qua.Dọc theo con đường đến trường, bầu không khí tẻ nhạt. Lúc tới lớp còn một khoảng thời gian nữa mới vào giờ tự học, hai người như cùng hẹn trước, gục xuống bàn nằm ngủ.Gần sát giờ lên lớp, Bạch Kiến chạy ào vào phòng học, sực nhớ còn bài tập Toán chưa hoàn thành nên vừa đẩy cửa đã định gọi Vy Vy.Chỉ có điều cô còn chưa kịp gọi thì đã bị thu hút bởi hai người đang nằm ngủ ở hai bàn dưới.Vị giáo bá được mọi người đồn thổi là có tiền sử bệnh tâm thần kia, tay phải chống lên trán, tay trái đặt trên bàn, ngón tay loáng thoáng vùi vào tóc.Nữ sinh phía trước anh ta, người luôn ngồi đoan trang mỗi khi vào lớp, giờ đang gối đầu lên cánh tay, ngủ say sưa.Giang Túc học ở lớp chọn này đã được một thời gian nhưng anh chỉ nói chuyện với mỗi mình Lâm Vy, còn chưa từng mở lời với các bạn khác.Nhưng vẻ ngoài của anh lại rất hấp dẫn, cộng thêm việc xung quanh có quá nhiều lời đồn đại nên dù cả ngày đi học anh không có động tĩnh gì, vẫn khiến người ta chú ý.Mặc dù không ít bạn nữ trong lớp thường xuyên để ý tới anh, nhưng không ai dám tiếp xúc. Còn các bạn nữ lớp khác dù không có việc gì cũng cố tình lượn qua lượn lại trước cửa sổ phòng học.Tuy nhiên, Giang Túc luôn giữ khoảng cách với người khác, đơn giản chỉ là yên lặng ngủ cũng đủ để mọi người cảm thấy không thể đến gần.Lâm Vy lại hòa đồng hơn so với bạn ngồi đằng sau. Từ trước tới nay, cô chưa từng gây gổ với các bạn, thậm chí nói móc mỉa nhau cũng không có.Hai người tựa như không cùng một thế giới, nhưng khi Bạch Kiến nhìn hình ảnh mỗi người ngủ gục trên bàn, lại có cảm giác vô cùng hòa hợp.Xứng đôi vừa lứa.Mọi người đều đang vội chép bài hoặc bổ sung bài tập nên chẳng có ai để tâm tới cảnh ở góc phòng.Một mình Bạch Kiến im lặng thưởng thức cảnh đẹp này, đến khi tiếng chuông chuẩn bị vào lớp vang lên, cô mới quay về chỗ ngồi của mình, lấy bài tập Toán ra bắt đầu điền bừa đáp án.Trước giờ tự học, các bạn phụ trách bộ môn bắt đầu đi từng hàng thu bài tập.Không ai dám thu bài tập của Giang Túc, chỉ dám đến tìm Lâm Vy để thu bài. Lâm Vy mệt không gượng dậy nổi, nhắm tịt mắt đút tay vào ngăn bàn, lấy bài tập ra.Mỗi lần cô giơ tay nộp bài tập cho bạn phụ trách, vị giáo bá ngồi đằng sau cũng ném bài tập bộp một tiếng lên chiếc bàn trống bên cạnh.Tổng cộng nộp sáu môn, Bạch Kiến tận mắt nhìn cảnh tượng này sáu lần.So với khung cảnh hai người ngủ gục, lần này Bạch Kiến còn chấn động hơn.Bạch Kiến nghĩ thầm trong lòng, hình như.... mình sắp "ship" một thuyền không nên "ship".*⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage|Lá Con VNFC 🍃Chú thích: Ý ở đây là ủng hộ một cặp đôi không nên ủng hộ.
...
Từ trước tới nay Lâm Vy chưa từng gặp phải tình trạng mất ngủ như vậy. Trằn trọc mãi mới chợp mắt được thì chuông báo thức vang lên, cô đau khổ vùi vào trong chăn một lúc lâu mới miễn cưỡng bò dậy.
Cô mơ màng lê người vào nhà vệ sinh, gần như ngủ gục khi ngồi trên bồn cầu.
Trước khi đi ngủ Tống Cẩm đã hẹn giờ để nấu sữa đậu nành. Lâm Vy uống qua loa nửa cốc rồi vật vờ xách balo rời khỏi nhà.
Đúng lúc đó, Giang Túc cũng từ nhà bước ra. Nghe thấy tiếng mở cửa, Lâm Vy nhìn sang thì thấy một Giang Túc không tốt hơn cô là bao, mắt thâm quầng, chẳng có chút sức sống nào.
Giống như vài ngày trước, cả hai kẻ trước người sau đi vào thang máy, rồi rời khỏi tiểu khu, sau đó cùng lên xe bus.
Có lẽ do mệt mỏi nên dẫn tới phản ứng cũng bị trì trệ, hai người đều không bận tâm tới chuyện vừa xảy ra tối hôm qua.
Dọc theo con đường đến trường, bầu không khí tẻ nhạt. Lúc tới lớp còn một khoảng thời gian nữa mới vào giờ tự học, hai người như cùng hẹn trước, gục xuống bàn nằm ngủ.
Gần sát giờ lên lớp, Bạch Kiến chạy ào vào phòng học, sực nhớ còn bài tập Toán chưa hoàn thành nên vừa đẩy cửa đã định gọi Vy Vy.
Chỉ có điều cô còn chưa kịp gọi thì đã bị thu hút bởi hai người đang nằm ngủ ở hai bàn dưới.
Vị giáo bá được mọi người đồn thổi là có tiền sử bệnh tâm thần kia, tay phải chống lên trán, tay trái đặt trên bàn, ngón tay loáng thoáng vùi vào tóc.
Nữ sinh phía trước anh ta, người luôn ngồi đoan trang mỗi khi vào lớp, giờ đang gối đầu lên cánh tay, ngủ say sưa.
Giang Túc học ở lớp chọn này đã được một thời gian nhưng anh chỉ nói chuyện với mỗi mình Lâm Vy, còn chưa từng mở lời với các bạn khác.
Nhưng vẻ ngoài của anh lại rất hấp dẫn, cộng thêm việc xung quanh có quá nhiều lời đồn đại nên dù cả ngày đi học anh không có động tĩnh gì, vẫn khiến người ta chú ý.
Mặc dù không ít bạn nữ trong lớp thường xuyên để ý tới anh, nhưng không ai dám tiếp xúc. Còn các bạn nữ lớp khác dù không có việc gì cũng cố tình lượn qua lượn lại trước cửa sổ phòng học.
Tuy nhiên, Giang Túc luôn giữ khoảng cách với người khác, đơn giản chỉ là yên lặng ngủ cũng đủ để mọi người cảm thấy không thể đến gần.
Lâm Vy lại hòa đồng hơn so với bạn ngồi đằng sau. Từ trước tới nay, cô chưa từng gây gổ với các bạn, thậm chí nói móc mỉa nhau cũng không có.
Hai người tựa như không cùng một thế giới, nhưng khi Bạch Kiến nhìn hình ảnh mỗi người ngủ gục trên bàn, lại có cảm giác vô cùng hòa hợp.
Xứng đôi vừa lứa.
Mọi người đều đang vội chép bài hoặc bổ sung bài tập nên chẳng có ai để tâm tới cảnh ở góc phòng.
Một mình Bạch Kiến im lặng thưởng thức cảnh đẹp này, đến khi tiếng chuông chuẩn bị vào lớp vang lên, cô mới quay về chỗ ngồi của mình, lấy bài tập Toán ra bắt đầu điền bừa đáp án.
Trước giờ tự học, các bạn phụ trách bộ môn bắt đầu đi từng hàng thu bài tập.
Không ai dám thu bài tập của Giang Túc, chỉ dám đến tìm Lâm Vy để thu bài. Lâm Vy mệt không gượng dậy nổi, nhắm tịt mắt đút tay vào ngăn bàn, lấy bài tập ra.
Mỗi lần cô giơ tay nộp bài tập cho bạn phụ trách, vị giáo bá ngồi đằng sau cũng ném bài tập bộp một tiếng lên chiếc bàn trống bên cạnh.
Tổng cộng nộp sáu môn, Bạch Kiến tận mắt nhìn cảnh tượng này sáu lần.
So với khung cảnh hai người ngủ gục, lần này Bạch Kiến còn chấn động hơn.
Bạch Kiến nghĩ thầm trong lòng, hình như.... mình sắp "ship" một thuyền không nên "ship".*
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage|Lá Con VNFC 🍃
Chú thích: Ý ở đây là ủng hộ một cặp đôi không nên ủng hộ.
Thích Cậu Tớ Nói Là XongTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhThanh Hoa và cậu, tớ đều muốn "lên". ———Giang Túc. [Dù là trôi qua bao nhiêu năm, Giang Túc và Lâm Vy vẫn không thể quên đi ngày hôm ấy, đó là ngày mà anh và cô gặp nhau.] *** Tòa nhà lớp 11 của trường Tứ Trung* ở khá xa, sau ba ngày nghỉ, Lâm Vy ôm cặp, dọc theo dãy hành lang bước về phía lớp mình, khi đi cô có cảm giác bầu không khí quái dị đang bao trùm cả tầng. Im ắng một cách lạ kì. Giờ tự học còn hai mươi bảy phút nữa mới kết thúc, sao đột nhiên lại không một bóng người thế này. Nhất ban* sớm đã có mặt đầy đủ, mọi người ngồi ngay ngắn, nghiêm túc đọc sách, Lâm Vy là người đến cuối cùng. Tất cả đều cúi đầu ngoan ngoãn đọc sách, hoặc nhìn sách chằm chằm, hoặc nhìn sách ngáp vài cái. Mọi phần tử trong nhất ban khoa tự nhiên của trường Tứ Trung, dù có chọn bừa một người ném qua trường khác thì đều là học bá*, trở thành nhân vật hô mưa gọi gió. Chỉ là bình thường đám hô mưa gọi gió này có bao giờ ôm sách học vẹt như thế đâu. Cô chỉ nghỉ học ba ngày, vỏn vẹn đúng ba ngày, các bạn đều… ...Từ trước tới nay Lâm Vy chưa từng gặp phải tình trạng mất ngủ như vậy. Trằn trọc mãi mới chợp mắt được thì chuông báo thức vang lên, cô đau khổ vùi vào trong chăn một lúc lâu mới miễn cưỡng bò dậy.Cô mơ màng lê người vào nhà vệ sinh, gần như ngủ gục khi ngồi trên bồn cầu.Trước khi đi ngủ Tống Cẩm đã hẹn giờ để nấu sữa đậu nành. Lâm Vy uống qua loa nửa cốc rồi vật vờ xách balo rời khỏi nhà.Đúng lúc đó, Giang Túc cũng từ nhà bước ra. Nghe thấy tiếng mở cửa, Lâm Vy nhìn sang thì thấy một Giang Túc không tốt hơn cô là bao, mắt thâm quầng, chẳng có chút sức sống nào.Giống như vài ngày trước, cả hai kẻ trước người sau đi vào thang máy, rồi rời khỏi tiểu khu, sau đó cùng lên xe bus.Có lẽ do mệt mỏi nên dẫn tới phản ứng cũng bị trì trệ, hai người đều không bận tâm tới chuyện vừa xảy ra tối hôm qua.Dọc theo con đường đến trường, bầu không khí tẻ nhạt. Lúc tới lớp còn một khoảng thời gian nữa mới vào giờ tự học, hai người như cùng hẹn trước, gục xuống bàn nằm ngủ.Gần sát giờ lên lớp, Bạch Kiến chạy ào vào phòng học, sực nhớ còn bài tập Toán chưa hoàn thành nên vừa đẩy cửa đã định gọi Vy Vy.Chỉ có điều cô còn chưa kịp gọi thì đã bị thu hút bởi hai người đang nằm ngủ ở hai bàn dưới.Vị giáo bá được mọi người đồn thổi là có tiền sử bệnh tâm thần kia, tay phải chống lên trán, tay trái đặt trên bàn, ngón tay loáng thoáng vùi vào tóc.Nữ sinh phía trước anh ta, người luôn ngồi đoan trang mỗi khi vào lớp, giờ đang gối đầu lên cánh tay, ngủ say sưa.Giang Túc học ở lớp chọn này đã được một thời gian nhưng anh chỉ nói chuyện với mỗi mình Lâm Vy, còn chưa từng mở lời với các bạn khác.Nhưng vẻ ngoài của anh lại rất hấp dẫn, cộng thêm việc xung quanh có quá nhiều lời đồn đại nên dù cả ngày đi học anh không có động tĩnh gì, vẫn khiến người ta chú ý.Mặc dù không ít bạn nữ trong lớp thường xuyên để ý tới anh, nhưng không ai dám tiếp xúc. Còn các bạn nữ lớp khác dù không có việc gì cũng cố tình lượn qua lượn lại trước cửa sổ phòng học.Tuy nhiên, Giang Túc luôn giữ khoảng cách với người khác, đơn giản chỉ là yên lặng ngủ cũng đủ để mọi người cảm thấy không thể đến gần.Lâm Vy lại hòa đồng hơn so với bạn ngồi đằng sau. Từ trước tới nay, cô chưa từng gây gổ với các bạn, thậm chí nói móc mỉa nhau cũng không có.Hai người tựa như không cùng một thế giới, nhưng khi Bạch Kiến nhìn hình ảnh mỗi người ngủ gục trên bàn, lại có cảm giác vô cùng hòa hợp.Xứng đôi vừa lứa.Mọi người đều đang vội chép bài hoặc bổ sung bài tập nên chẳng có ai để tâm tới cảnh ở góc phòng.Một mình Bạch Kiến im lặng thưởng thức cảnh đẹp này, đến khi tiếng chuông chuẩn bị vào lớp vang lên, cô mới quay về chỗ ngồi của mình, lấy bài tập Toán ra bắt đầu điền bừa đáp án.Trước giờ tự học, các bạn phụ trách bộ môn bắt đầu đi từng hàng thu bài tập.Không ai dám thu bài tập của Giang Túc, chỉ dám đến tìm Lâm Vy để thu bài. Lâm Vy mệt không gượng dậy nổi, nhắm tịt mắt đút tay vào ngăn bàn, lấy bài tập ra.Mỗi lần cô giơ tay nộp bài tập cho bạn phụ trách, vị giáo bá ngồi đằng sau cũng ném bài tập bộp một tiếng lên chiếc bàn trống bên cạnh.Tổng cộng nộp sáu môn, Bạch Kiến tận mắt nhìn cảnh tượng này sáu lần.So với khung cảnh hai người ngủ gục, lần này Bạch Kiến còn chấn động hơn.Bạch Kiến nghĩ thầm trong lòng, hình như.... mình sắp "ship" một thuyền không nên "ship".*⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage|Lá Con VNFC 🍃Chú thích: Ý ở đây là ủng hộ một cặp đôi không nên ủng hộ.