Tháng 12 trời bắt đầu trở lạnh, đêm về nhà nhà đều quay quần bên lò sưởi. Bên ngoài lúc này những cơn gió đang gào thét, trời lạnh như cắt da, cắt thịt. Vậy mà lúc này ngoài trời lại có một thân ảnh của một cô bé chừng 12 tuổi, khuôn mặt gầy gò, thân hình ốm tong teo, khi nhìn vào cô bé người ta chỉ liên tưởng rằng chỉ một cơn gió cũng có thể thổi cô đi. Nhưng không thân ảnh gầy yếu ấy lại không bị gió rét thổi bay, mà cô gái bé nhỏ ấy lại kiên cường chống những cơn gió mạnh mùa đông. Thân ảnh bé nhỏ ấy cứ đi, cứ đi mãi cho tới khi cơ thể không chịu nỗi nữa cô ngã ra đương. Lúc này phía xa xa có một chiếc ngựa đang tiến tới chỗ Ngọc Nữ đang nằm, trong xe có một cậu bé chừng 10 tuổi nhưng trông rất chửng chạc, thân hình bé nhỏ nhưng ánh mắt thâm thúy, cương nghị. Lúc này cậu bé bước xuống xe và ẫm cô bé lên xe. Chiếc xe ngựa chạy từ từ mất hút. Ngọc Nữ lúc này trông có vẻ như đang hôn mê, nhưng không ý chí cô đang chiến đấu với chính cô và cũng là nhân cách mới được hình thành. Trong…
Chương 33: Là hắn ta!!!
Điện Hạ, Ngài Thật Bá ĐạoTác giả: Tần MặcTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngTháng 12 trời bắt đầu trở lạnh, đêm về nhà nhà đều quay quần bên lò sưởi. Bên ngoài lúc này những cơn gió đang gào thét, trời lạnh như cắt da, cắt thịt. Vậy mà lúc này ngoài trời lại có một thân ảnh của một cô bé chừng 12 tuổi, khuôn mặt gầy gò, thân hình ốm tong teo, khi nhìn vào cô bé người ta chỉ liên tưởng rằng chỉ một cơn gió cũng có thể thổi cô đi. Nhưng không thân ảnh gầy yếu ấy lại không bị gió rét thổi bay, mà cô gái bé nhỏ ấy lại kiên cường chống những cơn gió mạnh mùa đông. Thân ảnh bé nhỏ ấy cứ đi, cứ đi mãi cho tới khi cơ thể không chịu nỗi nữa cô ngã ra đương. Lúc này phía xa xa có một chiếc ngựa đang tiến tới chỗ Ngọc Nữ đang nằm, trong xe có một cậu bé chừng 10 tuổi nhưng trông rất chửng chạc, thân hình bé nhỏ nhưng ánh mắt thâm thúy, cương nghị. Lúc này cậu bé bước xuống xe và ẫm cô bé lên xe. Chiếc xe ngựa chạy từ từ mất hút. Ngọc Nữ lúc này trông có vẻ như đang hôn mê, nhưng không ý chí cô đang chiến đấu với chính cô và cũng là nhân cách mới được hình thành. Trong… Vừa ngồi xuống ghế chưa kịp gọi tiểu nhị nữa thì bỗng trưởng quầy từ từ tiến tới chỗ Ngọc Nữ và Dật Lam, hắn ta nhìn hai người rồi tươi cười nói:- Khách quan vừa nãy có một vị công tử bảo ta khi nhị vị tới thì mời nhị vị lên lầu hai cùng hắn dùng bữa!Ngọc Nữ trong long hừ lạnh nói với Ngọc Huyết:- Tỷ, tỷ nghĩ tên kia là ai, có ý định gì chứNgọc Huyết cũng trầm ngâm hồi lâu rồi đáp:- Hình như ta biết hắn là ai rồi!!- Là ai?Ngọc Nữ hỏi. Nhưng Ngọc Huyết lại nói tiếp:- Người này muội còn biết rõ hơn taNói rồi Ngọc Huyết cười một tiếng tà mị rồi biến mất không nói chuyện cùng Ngọc Nữ nữa.- Ngọc Nữ con có muốn lên gặp hắn ta hay không?Dật Lam thất Ngọc Nữ cứ ngơ ngơ nên cất tiếng hỏi,lúc này Ngọc Nữ đang tự nhủ rằng Ngọc Huyết nói nàng cũng biết kẻ này nên nàng càng tò mò hơn, cuối cùng nàng cũng quyết định đi gặp hắn- Đi thôi sư phụ, con muốn biết kẻ này là ai!Bước lên tầng hai tiểu nhị dẫn hai người vào một căn phòng riêng, hình như đây là phòng dành cho khách quý thì phải, cửa vừa mở ra ập vào mắt Ngọc Nữ là một khuôn mặt không thể nào quen thuộc hơn, trong bất giác nàng lấy tay xoa nhẹ bụng mình, lại ngẩng mặt lên nàng giật mình thốt:- Là Ngươi!!!Vâng khuôn mặt xinh đẹp đầy góc cạnh đó không ai khác mà đó là của Mạc Vân Phi.Thấy Ngọc Nữ kinh ngạc như vậy Mạc Vân Phi có chút buồn cười, một người không sợ trời không sợ đát như nàng mà cũng có ngày phải ngạc nhiên vì hắn, tâm trạng hôm nay của hắn khá tốt nên cứ cười cười nhìn Ngọc Nữ rồi bảo:- Có gì ngạc nhiên à, là ta không được sau, lần trước ta không từ mà biệt cảm thấy có lỗi nên lần này tại hạ xin mời nàng dùng bữa xem như chuột lỗi có được hay không?Còn vị này là?Sau khi nói với Ngọc Nữ xong Mạc Vân Phi hướng tầm mắt sang Dật Lam, Dật Lam chưa kịp mở miệng thì Ngọc Nữ đã tranh nói trước:- Là sư phụ của ta!- Thì ra là sư mẫu, thất lễ thất lễVừa nghe hai chữ “sư mẫu” của Mạc Vân Phi thốt ra là Ngọc Nữ liền đỏ mặt, lúc này nàng chỉ ước có cái lỗ nào cho nàng chui xuống mà thôi.Về phần Dật Lam vừa nghe xong chữ sư mẫu của Mạc Vân Phi thì liền liếc nhìn Ngọc Nữ mặt đầy ý cười, nhưng trước mặt nam nhân xa lạ bà vẫn phải cố tỏ ra vẻ đạo mạo,
Vừa ngồi xuống ghế chưa kịp gọi tiểu nhị nữa thì bỗng trưởng quầy từ từ tiến tới chỗ Ngọc Nữ và Dật Lam, hắn ta nhìn hai người rồi tươi cười nói:
- Khách quan vừa nãy có một vị công tử bảo ta khi nhị vị tới thì mời nhị vị lên lầu hai cùng hắn dùng bữa!
Ngọc Nữ trong long hừ lạnh nói với Ngọc Huyết:
- Tỷ, tỷ nghĩ tên kia là ai, có ý định gì chứ
Ngọc Huyết cũng trầm ngâm hồi lâu rồi đáp:
- Hình như ta biết hắn là ai rồi!!
- Là ai?
Ngọc Nữ hỏi. Nhưng Ngọc Huyết lại nói tiếp:
- Người này muội còn biết rõ hơn ta
Nói rồi Ngọc Huyết cười một tiếng tà mị rồi biến mất không nói chuyện cùng Ngọc Nữ nữa.
- Ngọc Nữ con có muốn lên gặp hắn ta hay không?
Dật Lam thất Ngọc Nữ cứ ngơ ngơ nên cất tiếng hỏi,lúc này Ngọc Nữ đang tự nhủ rằng Ngọc Huyết nói nàng cũng biết kẻ này nên nàng càng tò mò hơn, cuối cùng nàng cũng quyết định đi gặp hắn
- Đi thôi sư phụ, con muốn biết kẻ này là ai!
Bước lên tầng hai tiểu nhị dẫn hai người vào một căn phòng riêng, hình như đây là phòng dành cho khách quý thì phải, cửa vừa mở ra ập vào mắt Ngọc Nữ là một khuôn mặt không thể nào quen thuộc hơn, trong bất giác nàng lấy tay xoa nhẹ bụng mình, lại ngẩng mặt lên nàng giật mình thốt:
- Là Ngươi!!!
Vâng khuôn mặt xinh đẹp đầy góc cạnh đó không ai khác mà đó là của Mạc Vân Phi.
Thấy Ngọc Nữ kinh ngạc như vậy Mạc Vân Phi có chút buồn cười, một người không sợ trời không sợ đát như nàng mà cũng có ngày phải ngạc nhiên vì hắn, tâm trạng hôm nay của hắn khá tốt nên cứ cười cười nhìn Ngọc Nữ rồi bảo:
- Có gì ngạc nhiên à, là ta không được sau, lần trước ta không từ mà biệt cảm thấy có lỗi nên lần này tại hạ xin mời nàng dùng bữa xem như chuột lỗi có được hay không?Còn vị này là?
Sau khi nói với Ngọc Nữ xong Mạc Vân Phi hướng tầm mắt sang Dật Lam, Dật Lam chưa kịp mở miệng thì Ngọc Nữ đã tranh nói trước:
- Là sư phụ của ta!
- Thì ra là sư mẫu, thất lễ thất lễ
Vừa nghe hai chữ “sư mẫu” của Mạc Vân Phi thốt ra là Ngọc Nữ liền đỏ mặt, lúc này nàng chỉ ước có cái lỗ nào cho nàng chui xuống mà thôi.
Về phần Dật Lam vừa nghe xong chữ sư mẫu của Mạc Vân Phi thì liền liếc nhìn Ngọc Nữ mặt đầy ý cười, nhưng trước mặt nam nhân xa lạ bà vẫn phải cố tỏ ra vẻ đạo mạo,
Điện Hạ, Ngài Thật Bá ĐạoTác giả: Tần MặcTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngTháng 12 trời bắt đầu trở lạnh, đêm về nhà nhà đều quay quần bên lò sưởi. Bên ngoài lúc này những cơn gió đang gào thét, trời lạnh như cắt da, cắt thịt. Vậy mà lúc này ngoài trời lại có một thân ảnh của một cô bé chừng 12 tuổi, khuôn mặt gầy gò, thân hình ốm tong teo, khi nhìn vào cô bé người ta chỉ liên tưởng rằng chỉ một cơn gió cũng có thể thổi cô đi. Nhưng không thân ảnh gầy yếu ấy lại không bị gió rét thổi bay, mà cô gái bé nhỏ ấy lại kiên cường chống những cơn gió mạnh mùa đông. Thân ảnh bé nhỏ ấy cứ đi, cứ đi mãi cho tới khi cơ thể không chịu nỗi nữa cô ngã ra đương. Lúc này phía xa xa có một chiếc ngựa đang tiến tới chỗ Ngọc Nữ đang nằm, trong xe có một cậu bé chừng 10 tuổi nhưng trông rất chửng chạc, thân hình bé nhỏ nhưng ánh mắt thâm thúy, cương nghị. Lúc này cậu bé bước xuống xe và ẫm cô bé lên xe. Chiếc xe ngựa chạy từ từ mất hút. Ngọc Nữ lúc này trông có vẻ như đang hôn mê, nhưng không ý chí cô đang chiến đấu với chính cô và cũng là nhân cách mới được hình thành. Trong… Vừa ngồi xuống ghế chưa kịp gọi tiểu nhị nữa thì bỗng trưởng quầy từ từ tiến tới chỗ Ngọc Nữ và Dật Lam, hắn ta nhìn hai người rồi tươi cười nói:- Khách quan vừa nãy có một vị công tử bảo ta khi nhị vị tới thì mời nhị vị lên lầu hai cùng hắn dùng bữa!Ngọc Nữ trong long hừ lạnh nói với Ngọc Huyết:- Tỷ, tỷ nghĩ tên kia là ai, có ý định gì chứNgọc Huyết cũng trầm ngâm hồi lâu rồi đáp:- Hình như ta biết hắn là ai rồi!!- Là ai?Ngọc Nữ hỏi. Nhưng Ngọc Huyết lại nói tiếp:- Người này muội còn biết rõ hơn taNói rồi Ngọc Huyết cười một tiếng tà mị rồi biến mất không nói chuyện cùng Ngọc Nữ nữa.- Ngọc Nữ con có muốn lên gặp hắn ta hay không?Dật Lam thất Ngọc Nữ cứ ngơ ngơ nên cất tiếng hỏi,lúc này Ngọc Nữ đang tự nhủ rằng Ngọc Huyết nói nàng cũng biết kẻ này nên nàng càng tò mò hơn, cuối cùng nàng cũng quyết định đi gặp hắn- Đi thôi sư phụ, con muốn biết kẻ này là ai!Bước lên tầng hai tiểu nhị dẫn hai người vào một căn phòng riêng, hình như đây là phòng dành cho khách quý thì phải, cửa vừa mở ra ập vào mắt Ngọc Nữ là một khuôn mặt không thể nào quen thuộc hơn, trong bất giác nàng lấy tay xoa nhẹ bụng mình, lại ngẩng mặt lên nàng giật mình thốt:- Là Ngươi!!!Vâng khuôn mặt xinh đẹp đầy góc cạnh đó không ai khác mà đó là của Mạc Vân Phi.Thấy Ngọc Nữ kinh ngạc như vậy Mạc Vân Phi có chút buồn cười, một người không sợ trời không sợ đát như nàng mà cũng có ngày phải ngạc nhiên vì hắn, tâm trạng hôm nay của hắn khá tốt nên cứ cười cười nhìn Ngọc Nữ rồi bảo:- Có gì ngạc nhiên à, là ta không được sau, lần trước ta không từ mà biệt cảm thấy có lỗi nên lần này tại hạ xin mời nàng dùng bữa xem như chuột lỗi có được hay không?Còn vị này là?Sau khi nói với Ngọc Nữ xong Mạc Vân Phi hướng tầm mắt sang Dật Lam, Dật Lam chưa kịp mở miệng thì Ngọc Nữ đã tranh nói trước:- Là sư phụ của ta!- Thì ra là sư mẫu, thất lễ thất lễVừa nghe hai chữ “sư mẫu” của Mạc Vân Phi thốt ra là Ngọc Nữ liền đỏ mặt, lúc này nàng chỉ ước có cái lỗ nào cho nàng chui xuống mà thôi.Về phần Dật Lam vừa nghe xong chữ sư mẫu của Mạc Vân Phi thì liền liếc nhìn Ngọc Nữ mặt đầy ý cười, nhưng trước mặt nam nhân xa lạ bà vẫn phải cố tỏ ra vẻ đạo mạo,