- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 6
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Tối trước đó, Dạ Trạch lái xe qua đón Lam Uyên đi thử đồ.Trên đời này sung sướng nhất là được bao ăn. À không, không chỉ bao ăn, cứ được bao thì đều vui. Kiếp này Lam Uyên cô sống không uổng phí, bởi cô đã trải nghiệm cảm giác được bao kia rồi.Dạ Trạch, Thiên Bình là những người thường xuyên bao cô nhất. Nhưng mà khác biệt ở chỗ:Thiên Bình mở hầu bao lần nào lần nấy đều rất kinh khủng, đốt tiền không thương tiếc. Tuy nhiên số lần cô được Thiên Bình bao so với Dạ Trạch vẫn kém hơn. Công việc của Thiên Bình rất bận rộn thời gian gặp nhau không nhiều.Còn Dạ Trạch... đồng chí này vốn rất giàu, đi tới đâu cũng được nghênh đón. Anh mà bao thì chỉ có hai trường hợp. Một là miễn phí toàn bộ nhờ quan hệ cửa sau. Hai là lấy thẻ ưu đãi, thẻ khuyến mại, thẻ thành viên, thẻ giới hạn, đủ các loại thẻ ra chèn ép người. Tóm lại, dù là trường hợp nào đi chăng nữa, kết quả vẫn là không cần trả tiền.Đi với con hàng này rất có mặt mũi, tiêu pha tính vào thẻ của anh không cần lo lắng. Nếu ngại, có thể lôi anh đi ăn uống phè phỡn một bữa. Chi phí cộng lại cũng gấp mấy lần Dạ Trạch 'bao' cô.Sau khi lựa quần áo xong xuôi, Dạ Trạch kéo Lam Uyên đi ăn ở khu chợ đêm sinh viên gần trường đại học cũ.
Tối trước đó, Dạ Trạch lái xe qua đón Lam Uyên đi thử đồ.
Trên đời này sung sướng nhất là được bao ăn. À không, không chỉ bao ăn, cứ được bao thì đều vui. Kiếp này Lam Uyên cô sống không uổng phí, bởi cô đã trải nghiệm cảm giác được bao kia rồi.
Dạ Trạch, Thiên Bình là những người thường xuyên bao cô nhất. Nhưng mà khác biệt ở chỗ:
Thiên Bình mở hầu bao lần nào lần nấy đều rất kinh khủng, đốt tiền không thương tiếc. Tuy nhiên số lần cô được Thiên Bình bao so với Dạ Trạch vẫn kém hơn. Công việc của Thiên Bình rất bận rộn thời gian gặp nhau không nhiều.
Còn Dạ Trạch... đồng chí này vốn rất giàu, đi tới đâu cũng được nghênh đón. Anh mà bao thì chỉ có hai trường hợp. Một là miễn phí toàn bộ nhờ quan hệ cửa sau. Hai là lấy thẻ ưu đãi, thẻ khuyến mại, thẻ thành viên, thẻ giới hạn, đủ các loại thẻ ra chèn ép người. Tóm lại, dù là trường hợp nào đi chăng nữa, kết quả vẫn là không cần trả tiền.
Đi với con hàng này rất có mặt mũi, tiêu pha tính vào thẻ của anh không cần lo lắng. Nếu ngại, có thể lôi anh đi ăn uống phè phỡn một bữa. Chi phí cộng lại cũng gấp mấy lần Dạ Trạch 'bao' cô.
Sau khi lựa quần áo xong xuôi, Dạ Trạch kéo Lam Uyên đi ăn ở khu chợ đêm sinh viên gần trường đại học cũ.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Tối trước đó, Dạ Trạch lái xe qua đón Lam Uyên đi thử đồ.Trên đời này sung sướng nhất là được bao ăn. À không, không chỉ bao ăn, cứ được bao thì đều vui. Kiếp này Lam Uyên cô sống không uổng phí, bởi cô đã trải nghiệm cảm giác được bao kia rồi.Dạ Trạch, Thiên Bình là những người thường xuyên bao cô nhất. Nhưng mà khác biệt ở chỗ:Thiên Bình mở hầu bao lần nào lần nấy đều rất kinh khủng, đốt tiền không thương tiếc. Tuy nhiên số lần cô được Thiên Bình bao so với Dạ Trạch vẫn kém hơn. Công việc của Thiên Bình rất bận rộn thời gian gặp nhau không nhiều.Còn Dạ Trạch... đồng chí này vốn rất giàu, đi tới đâu cũng được nghênh đón. Anh mà bao thì chỉ có hai trường hợp. Một là miễn phí toàn bộ nhờ quan hệ cửa sau. Hai là lấy thẻ ưu đãi, thẻ khuyến mại, thẻ thành viên, thẻ giới hạn, đủ các loại thẻ ra chèn ép người. Tóm lại, dù là trường hợp nào đi chăng nữa, kết quả vẫn là không cần trả tiền.Đi với con hàng này rất có mặt mũi, tiêu pha tính vào thẻ của anh không cần lo lắng. Nếu ngại, có thể lôi anh đi ăn uống phè phỡn một bữa. Chi phí cộng lại cũng gấp mấy lần Dạ Trạch 'bao' cô.Sau khi lựa quần áo xong xuôi, Dạ Trạch kéo Lam Uyên đi ăn ở khu chợ đêm sinh viên gần trường đại học cũ.