Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 7

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Chim cút nướng ở quán Tam tẩu tẩm ướp luôn hợp miệng nhất. Thịt được nướng ngay lúc đặt món, qua mỗi lượt quay trên lò lại phết lên một lớp dầu pha cùng gia vị. Tới lúc chín, cả con đều một màu cam ruộm ngon mắt, chặt nhỏ đem tới bàn cho thực khách. Chim cút nướng dùng kèm tương đen pha gừng, sả, tỏi, ớt và giấm, gọi thêm rượu nếp trắng dùng kèm càng tuyệt.Khi còn là sinh viên năm nhất, Lam Uyên cùng Dạ Trạch đã tới đây rất thường xuyên. Không chỉ vì thưởng thức món ăn ngon, không khí nhộn nhịp về đêm của khu chợ đông đúc nhất nhì thành phố mà còn bởi tình cảm hai đứa dành cho dì bán hàng rất tốt.Mọi người quen gọi gì là Tam tẩu hay Tam nương. Dì vốn là một người phụ nữ Kinh Bắc, dáng dấp xinh đẹp, ăn nói khéo léo, tay nghề không chê được vào đâu. Đáng tiếc, lão Tam chồng dì mất sớm sau một vụ tai nạn lao động, một mình dì tần tảo nuôi ba đứa con khôn lớn.Dạ Trạch và Lam Uyên trở lại đây mang theo ý đồ riêng cả. Nhẩm tính cũng biết năm nay con trai đầu của dì tốt nghiệp, cặp song sinh một nam một nữ kia bắt đầu học đại học.Nhân tiện có Dạ Trạch ở đây, muốn tìm họ xem cần giúp đỡ ở đâu, có thể lại giới thiệu cho Tô Kiệt một công việc thuận lợi.Tô Kiệt tính ra bằng tuổi Lam Uyên, tới bây giờ mới tốt nghiệp vì cậu ta học Y mất bảy năm, lại thêm một năm luân lưu thực tập.Tô Lâm, Tô Hiên sinh đôi, ngoại hình có nét giống nhau, thừa hưởng nét đẹp của Tam nương, nói là mỹ nam mỹ nữ cũng không quá.Đã lâu không gặp, Lam Uyên quá chén tới tận một giờ sáng, chưa kể còn nôn một bãi lớn lên người Dạ Trạch, sau đó vô tâm vô phế lăn ra ngủ say như chó chết.Tỉnh dậy đã là sáng ngày hôm sau, Lam Uyên ở trong phòng Tô Hiên, quần áo đêm qua đã được thay thành váy ngủ. Ngáp ngáp mấy cái, cô đi ra ngoài, phát hiện Tô Hiên cùng Tam tẩu đang chuẩm bị nguyên liệu cho quán ăn ở dưới tầng.Em gái nhỏ Tô Hiên thấy cô liền vui vẻ nói cười:- Chị, chị dậy rồi ư? Đừng vội, em làm đồ ăn nóng cho chị. Đêm qua quần áo chị bị bẩn, em đã đem giặt rồi. Chị cứ mặc tạm đồ của em cũng được, chúng ta cùng dáng người... có điều...Nói đến đây, Tô Hiên không nhịn được đỏ mặt, bẽn lẽn không dám nhìn thẳng vào Lam Uyên:- Có điều... áo nhỏ chắc phải nới ra thêm mới được. Cái đó của chị lớn của em...Thấy cô gái nhỏ thẹn thùng, cô không nhịn được, buông lời trọc ghẹo:- Không phải em đã l*t s*ch chị rồi sao? Còn chút ngại ngùng này là muốn thế nào?

Chim cút nướng ở quán Tam tẩu tẩm ướp luôn hợp miệng nhất. Thịt được nướng ngay lúc đặt món, qua mỗi lượt quay trên lò lại phết lên một lớp dầu pha cùng gia vị. Tới lúc chín, cả con đều một màu cam ruộm ngon mắt, chặt nhỏ đem tới bàn cho thực khách. Chim cút nướng dùng kèm tương đen pha gừng, sả, tỏi, ớt và giấm, gọi thêm rượu nếp trắng dùng kèm càng tuyệt.

Khi còn là sinh viên năm nhất, Lam Uyên cùng Dạ Trạch đã tới đây rất thường xuyên. Không chỉ vì thưởng thức món ăn ngon, không khí nhộn nhịp về đêm của khu chợ đông đúc nhất nhì thành phố mà còn bởi tình cảm hai đứa dành cho dì bán hàng rất tốt.

Mọi người quen gọi gì là Tam tẩu hay Tam nương. Dì vốn là một người phụ nữ Kinh Bắc, dáng dấp xinh đẹp, ăn nói khéo léo, tay nghề không chê được vào đâu. Đáng tiếc, lão Tam chồng dì mất sớm sau một vụ tai nạn lao động, một mình dì tần tảo nuôi ba đứa con khôn lớn.

Dạ Trạch và Lam Uyên trở lại đây mang theo ý đồ riêng cả. Nhẩm tính cũng biết năm nay con trai đầu của dì tốt nghiệp, cặp song sinh một nam một nữ kia bắt đầu học đại học.

Nhân tiện có Dạ Trạch ở đây, muốn tìm họ xem cần giúp đỡ ở đâu, có thể lại giới thiệu cho Tô Kiệt một công việc thuận lợi.

Tô Kiệt tính ra bằng tuổi Lam Uyên, tới bây giờ mới tốt nghiệp vì cậu ta học Y mất bảy năm, lại thêm một năm luân lưu thực tập.

Tô Lâm, Tô Hiên sinh đôi, ngoại hình có nét giống nhau, thừa hưởng nét đẹp của Tam nương, nói là mỹ nam mỹ nữ cũng không quá.

Đã lâu không gặp, Lam Uyên quá chén tới tận một giờ sáng, chưa kể còn nôn một bãi lớn lên người Dạ Trạch, sau đó vô tâm vô phế lăn ra ngủ say như chó chết.

Tỉnh dậy đã là sáng ngày hôm sau, Lam Uyên ở trong phòng Tô Hiên, quần áo đêm qua đã được thay thành váy ngủ. Ngáp ngáp mấy cái, cô đi ra ngoài, phát hiện Tô Hiên cùng Tam tẩu đang chuẩm bị nguyên liệu cho quán ăn ở dưới tầng.

Em gái nhỏ Tô Hiên thấy cô liền vui vẻ nói cười:

- Chị, chị dậy rồi ư? Đừng vội, em làm đồ ăn nóng cho chị. Đêm qua quần áo chị bị bẩn, em đã đem giặt rồi. Chị cứ mặc tạm đồ của em cũng được, chúng ta cùng dáng người... có điều...

Nói đến đây, Tô Hiên không nhịn được đỏ mặt, bẽn lẽn không dám nhìn thẳng vào Lam Uyên:

- Có điều... áo nhỏ chắc phải nới ra thêm mới được. Cái đó của chị lớn của em...

Thấy cô gái nhỏ thẹn thùng, cô không nhịn được, buông lời trọc ghẹo:

- Không phải em đã l*t s*ch chị rồi sao? Còn chút ngại ngùng này là muốn thế nào?

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Chim cút nướng ở quán Tam tẩu tẩm ướp luôn hợp miệng nhất. Thịt được nướng ngay lúc đặt món, qua mỗi lượt quay trên lò lại phết lên một lớp dầu pha cùng gia vị. Tới lúc chín, cả con đều một màu cam ruộm ngon mắt, chặt nhỏ đem tới bàn cho thực khách. Chim cút nướng dùng kèm tương đen pha gừng, sả, tỏi, ớt và giấm, gọi thêm rượu nếp trắng dùng kèm càng tuyệt.Khi còn là sinh viên năm nhất, Lam Uyên cùng Dạ Trạch đã tới đây rất thường xuyên. Không chỉ vì thưởng thức món ăn ngon, không khí nhộn nhịp về đêm của khu chợ đông đúc nhất nhì thành phố mà còn bởi tình cảm hai đứa dành cho dì bán hàng rất tốt.Mọi người quen gọi gì là Tam tẩu hay Tam nương. Dì vốn là một người phụ nữ Kinh Bắc, dáng dấp xinh đẹp, ăn nói khéo léo, tay nghề không chê được vào đâu. Đáng tiếc, lão Tam chồng dì mất sớm sau một vụ tai nạn lao động, một mình dì tần tảo nuôi ba đứa con khôn lớn.Dạ Trạch và Lam Uyên trở lại đây mang theo ý đồ riêng cả. Nhẩm tính cũng biết năm nay con trai đầu của dì tốt nghiệp, cặp song sinh một nam một nữ kia bắt đầu học đại học.Nhân tiện có Dạ Trạch ở đây, muốn tìm họ xem cần giúp đỡ ở đâu, có thể lại giới thiệu cho Tô Kiệt một công việc thuận lợi.Tô Kiệt tính ra bằng tuổi Lam Uyên, tới bây giờ mới tốt nghiệp vì cậu ta học Y mất bảy năm, lại thêm một năm luân lưu thực tập.Tô Lâm, Tô Hiên sinh đôi, ngoại hình có nét giống nhau, thừa hưởng nét đẹp của Tam nương, nói là mỹ nam mỹ nữ cũng không quá.Đã lâu không gặp, Lam Uyên quá chén tới tận một giờ sáng, chưa kể còn nôn một bãi lớn lên người Dạ Trạch, sau đó vô tâm vô phế lăn ra ngủ say như chó chết.Tỉnh dậy đã là sáng ngày hôm sau, Lam Uyên ở trong phòng Tô Hiên, quần áo đêm qua đã được thay thành váy ngủ. Ngáp ngáp mấy cái, cô đi ra ngoài, phát hiện Tô Hiên cùng Tam tẩu đang chuẩm bị nguyên liệu cho quán ăn ở dưới tầng.Em gái nhỏ Tô Hiên thấy cô liền vui vẻ nói cười:- Chị, chị dậy rồi ư? Đừng vội, em làm đồ ăn nóng cho chị. Đêm qua quần áo chị bị bẩn, em đã đem giặt rồi. Chị cứ mặc tạm đồ của em cũng được, chúng ta cùng dáng người... có điều...Nói đến đây, Tô Hiên không nhịn được đỏ mặt, bẽn lẽn không dám nhìn thẳng vào Lam Uyên:- Có điều... áo nhỏ chắc phải nới ra thêm mới được. Cái đó của chị lớn của em...Thấy cô gái nhỏ thẹn thùng, cô không nhịn được, buông lời trọc ghẹo:- Không phải em đã l*t s*ch chị rồi sao? Còn chút ngại ngùng này là muốn thế nào?

Chương 7