- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 11: Tô Thiên Bình và Tần Viêm
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Tô Thiên Bình sinh ra đã ngậm thìa vàng, lớn lên trong một gia đình vốn có truyền thống làm nghề y, được bồi dưỡng từ nhỏ để trở thành một y sĩ trong tương lai. Sau kì thi đại học khắc nghiệt, Tô Thiên Bình đạt điểm rất cao. Mọi người đều tin chắc với khả năng của cô, dĩ nhiên cô sẽ trở thành tân sinh của Đại học Y quốc gia.Kết quả, Tô Thiên Bình lại tự mình chủ trương từ trước, lén sửa nguyện vọng thành Học viện Báo chí và Tuyên truyền, nhận thư thông báo nhập học của nhà trường trong sự ngỡ ngàng của tất cả.Mẹ Tô cáu giận, đánh Thiên Bình tới hỏng cả một cây roi mây, đuổi cô ra khỏi nhà.Thiên Bình không phải lần đầu bị đuổi khỏi nhà, song trước đây đều có ba Tô đón cô trở lại. Nhưng mà hôm đó ba đi công tác nước ngoài, Thiên Bình thật sự phải lang thang đây đó qua đêm.Từ đây, cuộc đời cô bắt đầu sang một trang mới.Cô đã gặp được chủ biên Tần, khi đó còn là một nhiếp ảnh gia nghiệp dư, cũng trong tình trạng lang thang giống cô vì không tìm thấy nhà trọ. Thiên Bình phát hiện Tần Viêm đang ôm máy ảnh loanh quanh trong công viên, tiến tới bắt chuyện trước. Không ngờ hai người thật sự đồng mệnh tương liên, có rất nhiều điểm chung, ngồi tám chuyện đủ thứ Tây sang Đông, từ cổ chí kim tới hiện đại,... nháy mắt một cái, đêm dài lang bạt lại trôi qua...Về sau, mẹ Tô lo lắng Thiên Bình làm chuyện dại dột, chạy đi tìm cô, cũng không phản đối Thiên Bình học ngành báo chí nữa. Còn chủ biên Tần cuối cùng cũng tìm được căn phòng trọ của anh ở một chỗ con ngõ nhỏ cách đó mấy khu phố.Khi Thiên Bình tốt nghiệp, nộp hồ sơ đi làm ở tòa soạn, gặp lại Tần Viêm, được anh dẫn dắt và giúp đỡ, trở thành một trong những nữ nhà báo có ngòi bút uy lực trong ngành.Thiên Bình cứ ngỡ rằng, cuộc gặp gỡ giữa hai người là tình cờ nhưng thật nhiều năm sau đó, khi cô quyết định nghỉ việc, chia tay tòa soạn để lui về sống an nhàn bên chồng con, chủ biên Tần mới nói cho cô biết: Thật ra anh không có lạc đường. Là anh cố ý nán lại trò chuyện cùng cô.Thiên Bình hai mươi chín tuổi công thành danh toại, yên bề gia thất, kết luận rằng: Nhân duyên vốn rất kì lạ.
Tô Thiên Bình sinh ra đã ngậm thìa vàng, lớn lên trong một gia đình vốn có truyền thống làm nghề y, được bồi dưỡng từ nhỏ để trở thành một y sĩ trong tương lai. Sau kì thi đại học khắc nghiệt, Tô Thiên Bình đạt điểm rất cao. Mọi người đều tin chắc với khả năng của cô, dĩ nhiên cô sẽ trở thành tân sinh của Đại học Y quốc gia.
Kết quả, Tô Thiên Bình lại tự mình chủ trương từ trước, lén sửa nguyện vọng thành Học viện Báo chí và Tuyên truyền, nhận thư thông báo nhập học của nhà trường trong sự ngỡ ngàng của tất cả.
Mẹ Tô cáu giận, đánh Thiên Bình tới hỏng cả một cây roi mây, đuổi cô ra khỏi nhà.
Thiên Bình không phải lần đầu bị đuổi khỏi nhà, song trước đây đều có ba Tô đón cô trở lại. Nhưng mà hôm đó ba đi công tác nước ngoài, Thiên Bình thật sự phải lang thang đây đó qua đêm.
Từ đây, cuộc đời cô bắt đầu sang một trang mới.
Cô đã gặp được chủ biên Tần, khi đó còn là một nhiếp ảnh gia nghiệp dư, cũng trong tình trạng lang thang giống cô vì không tìm thấy nhà trọ. Thiên Bình phát hiện Tần Viêm đang ôm máy ảnh loanh quanh trong công viên, tiến tới bắt chuyện trước. Không ngờ hai người thật sự đồng mệnh tương liên, có rất nhiều điểm chung, ngồi tám chuyện đủ thứ Tây sang Đông, từ cổ chí kim tới hiện đại,... nháy mắt một cái, đêm dài lang bạt lại trôi qua...
Về sau, mẹ Tô lo lắng Thiên Bình làm chuyện dại dột, chạy đi tìm cô, cũng không phản đối Thiên Bình học ngành báo chí nữa. Còn chủ biên Tần cuối cùng cũng tìm được căn phòng trọ của anh ở một chỗ con ngõ nhỏ cách đó mấy khu phố.
Khi Thiên Bình tốt nghiệp, nộp hồ sơ đi làm ở tòa soạn, gặp lại Tần Viêm, được anh dẫn dắt và giúp đỡ, trở thành một trong những nữ nhà báo có ngòi bút uy lực trong ngành.
Thiên Bình cứ ngỡ rằng, cuộc gặp gỡ giữa hai người là tình cờ nhưng thật nhiều năm sau đó, khi cô quyết định nghỉ việc, chia tay tòa soạn để lui về sống an nhàn bên chồng con, chủ biên Tần mới nói cho cô biết: Thật ra anh không có lạc đường. Là anh cố ý nán lại trò chuyện cùng cô.
Thiên Bình hai mươi chín tuổi công thành danh toại, yên bề gia thất, kết luận rằng: Nhân duyên vốn rất kì lạ.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Tô Thiên Bình sinh ra đã ngậm thìa vàng, lớn lên trong một gia đình vốn có truyền thống làm nghề y, được bồi dưỡng từ nhỏ để trở thành một y sĩ trong tương lai. Sau kì thi đại học khắc nghiệt, Tô Thiên Bình đạt điểm rất cao. Mọi người đều tin chắc với khả năng của cô, dĩ nhiên cô sẽ trở thành tân sinh của Đại học Y quốc gia.Kết quả, Tô Thiên Bình lại tự mình chủ trương từ trước, lén sửa nguyện vọng thành Học viện Báo chí và Tuyên truyền, nhận thư thông báo nhập học của nhà trường trong sự ngỡ ngàng của tất cả.Mẹ Tô cáu giận, đánh Thiên Bình tới hỏng cả một cây roi mây, đuổi cô ra khỏi nhà.Thiên Bình không phải lần đầu bị đuổi khỏi nhà, song trước đây đều có ba Tô đón cô trở lại. Nhưng mà hôm đó ba đi công tác nước ngoài, Thiên Bình thật sự phải lang thang đây đó qua đêm.Từ đây, cuộc đời cô bắt đầu sang một trang mới.Cô đã gặp được chủ biên Tần, khi đó còn là một nhiếp ảnh gia nghiệp dư, cũng trong tình trạng lang thang giống cô vì không tìm thấy nhà trọ. Thiên Bình phát hiện Tần Viêm đang ôm máy ảnh loanh quanh trong công viên, tiến tới bắt chuyện trước. Không ngờ hai người thật sự đồng mệnh tương liên, có rất nhiều điểm chung, ngồi tám chuyện đủ thứ Tây sang Đông, từ cổ chí kim tới hiện đại,... nháy mắt một cái, đêm dài lang bạt lại trôi qua...Về sau, mẹ Tô lo lắng Thiên Bình làm chuyện dại dột, chạy đi tìm cô, cũng không phản đối Thiên Bình học ngành báo chí nữa. Còn chủ biên Tần cuối cùng cũng tìm được căn phòng trọ của anh ở một chỗ con ngõ nhỏ cách đó mấy khu phố.Khi Thiên Bình tốt nghiệp, nộp hồ sơ đi làm ở tòa soạn, gặp lại Tần Viêm, được anh dẫn dắt và giúp đỡ, trở thành một trong những nữ nhà báo có ngòi bút uy lực trong ngành.Thiên Bình cứ ngỡ rằng, cuộc gặp gỡ giữa hai người là tình cờ nhưng thật nhiều năm sau đó, khi cô quyết định nghỉ việc, chia tay tòa soạn để lui về sống an nhàn bên chồng con, chủ biên Tần mới nói cho cô biết: Thật ra anh không có lạc đường. Là anh cố ý nán lại trò chuyện cùng cô.Thiên Bình hai mươi chín tuổi công thành danh toại, yên bề gia thất, kết luận rằng: Nhân duyên vốn rất kì lạ.