Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 12

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Tình trạng ngủ quên trong nhà tắm là có thật. Ví dụ điển hình nhất là Lam Uyên thường xuyên ngủ quên trong WC nhà Dạ Trạch. Nguyên lai cái bồn tắm của Dạ Trạch lớn hơn, xịn hơn, ngồi vào tạo cảm giác buồn ngủ cực mạnh...Hôm nay nếu không phải Dạ Trạch mang cái còi cổ vũ bóng đá ra bấm toe toe trước cửa WC, chắc cô ngủ thẳng cẳng đến mức chết ngỏm lúc nào không biết mất.Lam Uyên vừa đi ra khỏi WC, Dạ Trạch lập tức đi vào, đóng sầm cửa lại. Chính cô quên mất, con hàng này nguyên bản thích tắm đến điên cuồng...Nhân lúc Dạ Trạch đang tắm, Lam Uyên đi vào phòng kiểm tra cái áo Burberry kia. Mà cũng không cần tìm đâu xa, anh treo nó lù lù trên mắc áo cạnh cửa. Cô bất đắc dĩ đi đến... Nhận định tạm thời: da bên ngoài không có bị ẩm/ mốc, không bị rách, bẩn, nhìn qua vẫn bình thường. Sau khi ngửi từ trong ra ngoài cái áo, khẳng định không có chút dấu vết của mùi nôn hay vết nôn của cô, Lam Uyên treo áo lại vị trí cũ, vuốt ngực thở phào an tâm, quay người trở ra phòng khách.Không ngờ, Dạ Trạch mắt chữ O mồm chữ A đang đứng ở cửa nhà vệ sinh nhìn cô. Lam Uyên giật mình thót tim. Rõ ràng ban nãy cô thấy anh ta đi vào trong rồi cơ mà??? Nhìn kĩ thấy trên tay Dạ Trạch còn ôm bộ quần áo ngủ, cô mới vỡ lẽ, hóa ra tên này quên chưa lấy đồ để thay, âu cũng là nguyên nhân khiến cô bị bắt quả tang làm chuyện mất mặt này.Bộ não hoạt động hết công suất của cô sau khi đưa ra giải thích lại tiếp tục ngủ quên, làm Lam Uyên lúng túng không biết mở miệng nói sao cho phải.

Tình trạng ngủ quên trong nhà tắm là có thật. Ví dụ điển hình nhất là Lam Uyên thường xuyên ngủ quên trong WC nhà Dạ Trạch. Nguyên lai cái bồn tắm của Dạ Trạch lớn hơn, xịn hơn, ngồi vào tạo cảm giác buồn ngủ cực mạnh...

Hôm nay nếu không phải Dạ Trạch mang cái còi cổ vũ bóng đá ra bấm toe toe trước cửa WC, chắc cô ngủ thẳng cẳng đến mức chết ngỏm lúc nào không biết mất.

Lam Uyên vừa đi ra khỏi WC, Dạ Trạch lập tức đi vào, đóng sầm cửa lại. Chính cô quên mất, con hàng này nguyên bản thích tắm đến điên cuồng...

Nhân lúc Dạ Trạch đang tắm, Lam Uyên đi vào phòng kiểm tra cái áo Burberry kia. Mà cũng không cần tìm đâu xa, anh treo nó lù lù trên mắc áo cạnh cửa. Cô bất đắc dĩ đi đến... Nhận định tạm thời: da bên ngoài không có bị ẩm/ mốc, không bị rách, bẩn, nhìn qua vẫn bình thường. Sau khi ngửi từ trong ra ngoài cái áo, khẳng định không có chút dấu vết của mùi nôn hay vết nôn của cô, Lam Uyên treo áo lại vị trí cũ, vuốt ngực thở phào an tâm, quay người trở ra phòng khách.

Không ngờ, Dạ Trạch mắt chữ O mồm chữ A đang đứng ở cửa nhà vệ sinh nhìn cô. Lam Uyên giật mình thót tim. Rõ ràng ban nãy cô thấy anh ta đi vào trong rồi cơ mà??? Nhìn kĩ thấy trên tay Dạ Trạch còn ôm bộ quần áo ngủ, cô mới vỡ lẽ, hóa ra tên này quên chưa lấy đồ để thay, âu cũng là nguyên nhân khiến cô bị bắt quả tang làm chuyện mất mặt này.

Bộ não hoạt động hết công suất của cô sau khi đưa ra giải thích lại tiếp tục ngủ quên, làm Lam Uyên lúng túng không biết mở miệng nói sao cho phải.

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Tình trạng ngủ quên trong nhà tắm là có thật. Ví dụ điển hình nhất là Lam Uyên thường xuyên ngủ quên trong WC nhà Dạ Trạch. Nguyên lai cái bồn tắm của Dạ Trạch lớn hơn, xịn hơn, ngồi vào tạo cảm giác buồn ngủ cực mạnh...Hôm nay nếu không phải Dạ Trạch mang cái còi cổ vũ bóng đá ra bấm toe toe trước cửa WC, chắc cô ngủ thẳng cẳng đến mức chết ngỏm lúc nào không biết mất.Lam Uyên vừa đi ra khỏi WC, Dạ Trạch lập tức đi vào, đóng sầm cửa lại. Chính cô quên mất, con hàng này nguyên bản thích tắm đến điên cuồng...Nhân lúc Dạ Trạch đang tắm, Lam Uyên đi vào phòng kiểm tra cái áo Burberry kia. Mà cũng không cần tìm đâu xa, anh treo nó lù lù trên mắc áo cạnh cửa. Cô bất đắc dĩ đi đến... Nhận định tạm thời: da bên ngoài không có bị ẩm/ mốc, không bị rách, bẩn, nhìn qua vẫn bình thường. Sau khi ngửi từ trong ra ngoài cái áo, khẳng định không có chút dấu vết của mùi nôn hay vết nôn của cô, Lam Uyên treo áo lại vị trí cũ, vuốt ngực thở phào an tâm, quay người trở ra phòng khách.Không ngờ, Dạ Trạch mắt chữ O mồm chữ A đang đứng ở cửa nhà vệ sinh nhìn cô. Lam Uyên giật mình thót tim. Rõ ràng ban nãy cô thấy anh ta đi vào trong rồi cơ mà??? Nhìn kĩ thấy trên tay Dạ Trạch còn ôm bộ quần áo ngủ, cô mới vỡ lẽ, hóa ra tên này quên chưa lấy đồ để thay, âu cũng là nguyên nhân khiến cô bị bắt quả tang làm chuyện mất mặt này.Bộ não hoạt động hết công suất của cô sau khi đưa ra giải thích lại tiếp tục ngủ quên, làm Lam Uyên lúng túng không biết mở miệng nói sao cho phải.

Chương 12