- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 24: Dạ Trạch và cái mông
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên sinh ra vào mùa xuân. Khi đó Dạ Trạch đã bắt đầu tập đi.Năm Lam Uyên bốn tuổi, được ba mẹ gửi về quê ở với bà. Hai người gặp nhau lần đầu trong khuôn viên trường mẫu giáo quê ngoại cô _ đồng thời cũng là quê hương của anh.Lam Uyên 4 tuổi tuy đã lớn nhưng vẫn luôn rất thích đi cắn người.Lần đầu đến lớp, trong lúc xếp hàng chờ nhận cơm, cô chen lên hàng phía trước của lớp Lá. Những đứa trẻ trong lớp lập tức phát giác, ra sức đẩy cô ra khỏi hàng để cô trở về chỗ đứng cũ. Trong số đó, Dạ Trạch cầm đầu, đứng một chỗ hô hào chỉ đạo mọi người dàn thành hàng ngang, ngăn không cho cô lấn lên trên.Lam Uyên uất ức vì không chen hàng ăn cơm trước được, đổi mục tiêu thành Dạ Trạch, xông tới đè anh xuống. Đồng bọn lại nhao tới kéo cô ra. Lam Uyên không kịp tét đít Dạ Trạch, nhanh trí đổi sang kế hoạch B. Cô nằm đè lên người anh, kéo dài thời gian đám trẻ tách cô ra khỏi kẻ thù nhỏ, sau đó thân ái dùng sức cắn vào cái mông của Dạ Trạch 5 tuổi.Đây cũng là căn nguyên mối thù của cô và anh. Về sau, mỗi khi cùng xuất hiện tại một chỗ trong trường, nhất định Dạ Trạch sẽ mang ánh mắt rắn rết trừng trừng nhìn cô, còn Lam Uyên nhất định sẽ nhe răng ra giả bộ như đang cắn rồi lè lưỡi cười trên nỗi đau của anh.'Kẻ địch' của Lam Uyên cũng không xuất hiện nữa. Sau kì nghỉ hè năm đó, anh trở về thành phố nhập học Tiểu học, còn cô tiếp tục làm lưu manh đi cắn các bạn thêm một năm, không để ý người luôn đối đầu với mình suốt bao lâu nay đã biến mất.Lam Uyên và Dạ Trạch càng không nhớ tới chi tiết cô và anh đã đối chọi với nhau bao lâu, gay cấn tới mức nào. Trong kí ức của cả hai mơ hồ phảng phất hình ảnh bản thân những ngày thơ ấu nghịch ngợm, từng có một đứa trẻ bên cạnh mình cùng tranh giành sân chơi, cùng tranh giành chỗ xếp hàng ăn cơm trưa, cùng tranh giành một mảnh hoài niệm của đối phương...Mười bốn năm sau, duyên phận cho cô và anh cơ hội gặp gỡ. Không còn là hai đứa trẻ vô ưu vô lo ở sân vườn mẫu giáo, mà là hai sinh viên đầy hoài bão giữa phố thị phồn hoa, trao nhau cái bắt tay và câu "Xin chào" thân thiết. Họ dù xa lạ nhưng lại vô cùng quen thuộc, dù là lần đầu gặp gỡ nhưng tựa như người bạn lâu năm.
Lam Uyên sinh ra vào mùa xuân. Khi đó Dạ Trạch đã bắt đầu tập đi.
Năm Lam Uyên bốn tuổi, được ba mẹ gửi về quê ở với bà. Hai người gặp nhau lần đầu trong khuôn viên trường mẫu giáo quê ngoại cô _ đồng thời cũng là quê hương của anh.
Lam Uyên 4 tuổi tuy đã lớn nhưng vẫn luôn rất thích đi cắn người.
Lần đầu đến lớp, trong lúc xếp hàng chờ nhận cơm, cô chen lên hàng phía trước của lớp Lá. Những đứa trẻ trong lớp lập tức phát giác, ra sức đẩy cô ra khỏi hàng để cô trở về chỗ đứng cũ. Trong số đó, Dạ Trạch cầm đầu, đứng một chỗ hô hào chỉ đạo mọi người dàn thành hàng ngang, ngăn không cho cô lấn lên trên.
Lam Uyên uất ức vì không chen hàng ăn cơm trước được, đổi mục tiêu thành Dạ Trạch, xông tới đè anh xuống. Đồng bọn lại nhao tới kéo cô ra. Lam Uyên không kịp tét đít Dạ Trạch, nhanh trí đổi sang kế hoạch B. Cô nằm đè lên người anh, kéo dài thời gian đám trẻ tách cô ra khỏi kẻ thù nhỏ, sau đó thân ái dùng sức cắn vào cái mông của Dạ Trạch 5 tuổi.
Đây cũng là căn nguyên mối thù của cô và anh. Về sau, mỗi khi cùng xuất hiện tại một chỗ trong trường, nhất định Dạ Trạch sẽ mang ánh mắt rắn rết trừng trừng nhìn cô, còn Lam Uyên nhất định sẽ nhe răng ra giả bộ như đang cắn rồi lè lưỡi cười trên nỗi đau của anh.
'Kẻ địch' của Lam Uyên cũng không xuất hiện nữa. Sau kì nghỉ hè năm đó, anh trở về thành phố nhập học Tiểu học, còn cô tiếp tục làm lưu manh đi cắn các bạn thêm một năm, không để ý người luôn đối đầu với mình suốt bao lâu nay đã biến mất.
Lam Uyên và Dạ Trạch càng không nhớ tới chi tiết cô và anh đã đối chọi với nhau bao lâu, gay cấn tới mức nào. Trong kí ức của cả hai mơ hồ phảng phất hình ảnh bản thân những ngày thơ ấu nghịch ngợm, từng có một đứa trẻ bên cạnh mình cùng tranh giành sân chơi, cùng tranh giành chỗ xếp hàng ăn cơm trưa, cùng tranh giành một mảnh hoài niệm của đối phương...
Mười bốn năm sau, duyên phận cho cô và anh cơ hội gặp gỡ. Không còn là hai đứa trẻ vô ưu vô lo ở sân vườn mẫu giáo, mà là hai sinh viên đầy hoài bão giữa phố thị phồn hoa, trao nhau cái bắt tay và câu "Xin chào" thân thiết. Họ dù xa lạ nhưng lại vô cùng quen thuộc, dù là lần đầu gặp gỡ nhưng tựa như người bạn lâu năm.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên sinh ra vào mùa xuân. Khi đó Dạ Trạch đã bắt đầu tập đi.Năm Lam Uyên bốn tuổi, được ba mẹ gửi về quê ở với bà. Hai người gặp nhau lần đầu trong khuôn viên trường mẫu giáo quê ngoại cô _ đồng thời cũng là quê hương của anh.Lam Uyên 4 tuổi tuy đã lớn nhưng vẫn luôn rất thích đi cắn người.Lần đầu đến lớp, trong lúc xếp hàng chờ nhận cơm, cô chen lên hàng phía trước của lớp Lá. Những đứa trẻ trong lớp lập tức phát giác, ra sức đẩy cô ra khỏi hàng để cô trở về chỗ đứng cũ. Trong số đó, Dạ Trạch cầm đầu, đứng một chỗ hô hào chỉ đạo mọi người dàn thành hàng ngang, ngăn không cho cô lấn lên trên.Lam Uyên uất ức vì không chen hàng ăn cơm trước được, đổi mục tiêu thành Dạ Trạch, xông tới đè anh xuống. Đồng bọn lại nhao tới kéo cô ra. Lam Uyên không kịp tét đít Dạ Trạch, nhanh trí đổi sang kế hoạch B. Cô nằm đè lên người anh, kéo dài thời gian đám trẻ tách cô ra khỏi kẻ thù nhỏ, sau đó thân ái dùng sức cắn vào cái mông của Dạ Trạch 5 tuổi.Đây cũng là căn nguyên mối thù của cô và anh. Về sau, mỗi khi cùng xuất hiện tại một chỗ trong trường, nhất định Dạ Trạch sẽ mang ánh mắt rắn rết trừng trừng nhìn cô, còn Lam Uyên nhất định sẽ nhe răng ra giả bộ như đang cắn rồi lè lưỡi cười trên nỗi đau của anh.'Kẻ địch' của Lam Uyên cũng không xuất hiện nữa. Sau kì nghỉ hè năm đó, anh trở về thành phố nhập học Tiểu học, còn cô tiếp tục làm lưu manh đi cắn các bạn thêm một năm, không để ý người luôn đối đầu với mình suốt bao lâu nay đã biến mất.Lam Uyên và Dạ Trạch càng không nhớ tới chi tiết cô và anh đã đối chọi với nhau bao lâu, gay cấn tới mức nào. Trong kí ức của cả hai mơ hồ phảng phất hình ảnh bản thân những ngày thơ ấu nghịch ngợm, từng có một đứa trẻ bên cạnh mình cùng tranh giành sân chơi, cùng tranh giành chỗ xếp hàng ăn cơm trưa, cùng tranh giành một mảnh hoài niệm của đối phương...Mười bốn năm sau, duyên phận cho cô và anh cơ hội gặp gỡ. Không còn là hai đứa trẻ vô ưu vô lo ở sân vườn mẫu giáo, mà là hai sinh viên đầy hoài bão giữa phố thị phồn hoa, trao nhau cái bắt tay và câu "Xin chào" thân thiết. Họ dù xa lạ nhưng lại vô cùng quen thuộc, dù là lần đầu gặp gỡ nhưng tựa như người bạn lâu năm.