Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 25

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Đông Siêu đi đóng viện phí cho Lam Uyên xong liền quay trở lại phòng. Đập vào mắt anh chính là khuôn mặt của Lam Uyên vô cùng khổ sở, rõ ràng là đang buồn bực. Lại nhìn tới bên cạnh giường có hai người thanh niên to xác ôm chặt lấy cánh tay cô.Anh tiến tới gọi mấy người kia dậy, lại để ý thấy bờ môi cô đang khô nẻ vì thiếu nước, rót nước ấm trên bàn vào cốc, đưa tới sát miệng cho Lam Uyên.Điều dưỡng viên đi vào trông thấy tràng cảnh này, sắc mặt thoáng chốc lại thay đổi, nữ bệnh nhân này quá hoành tráng rồi, vậy mà có thể khiến ba mỹ nam tử tập trung ở một chỗ! Có điều đối với điều dưỡng nho nhỏ như cô cũng tốt, vào đây được hưởng chút phúc lợi phục vui bệnh nhân VIP, bồi bổ cặp mắt đang dần bị thui chột do thiếu cái đẹp này.Điều dưỡng viên kiểm tra qua vết sưng bên thái dương Lam Uyên, dặn dò một chút với hai người kia rồi rời đi cùng Đông Siêu. Không khí trong phòng tiếp tục rơi vào im lặng.Lam Uyên nằm trên giường, sau khi uống nước no nê thì không buồn quan tâm thế sự nữa, nhắm mắt dưỡng thần.Vân Triệt tranh thủ đưa tay chạm vào cô một chút, lại bị cô lạnh lùng đẩy ra, trong lòng trùng xuống. Đáng đời anh không biết tốt xấu, cưỡng hôn cô, còn dám hùng hổ đánh Dạ Trạch vô tội.Dạ Trạch mặc dù ngồi ở phía đối diện, có Lam Uyên nằm xen ở giữa nhưng tuyệt đối có thể thấy hết hành động của Vân Triệt. Một chút lòng tiểu nhân của anh lại nổi lên, sờ sờ tay Lam Uyên. Cuối cùng, bàn tay anh đụng tới kim truyền nước trên tay cô, Lam Uyên không thương tiếc mở mắt trợn trừng với anh một cái, cũng lạnh lùng hất ma trảo của anh ra.Dạ Trạch thất bại ngước lên nhìn, phát hiện Vân Triệt khóe môi cười như không cười, đây ý nói anh ta đã thấy hết sự thảm bại của anh rồi?Anh xấu hổ đứng dậy, vò vò mái tóc nâu xù lên, đi ra ngoài.Trong phòng chỉ còn lại Vân Triệt và Lam Uyên.Biết cô vẫn còn bài xích với mình, họ Doãn cũng nối gót theo Dạ Trạch, đóng cửa để cô yên tĩnh nghỉ ngơi.

Đông Siêu đi đóng viện phí cho Lam Uyên xong liền quay trở lại phòng. Đập vào mắt anh chính là khuôn mặt của Lam Uyên vô cùng khổ sở, rõ ràng là đang buồn bực. Lại nhìn tới bên cạnh giường có hai người thanh niên to xác ôm chặt lấy cánh tay cô.

Anh tiến tới gọi mấy người kia dậy, lại để ý thấy bờ môi cô đang khô nẻ vì thiếu nước, rót nước ấm trên bàn vào cốc, đưa tới sát miệng cho Lam Uyên.

Điều dưỡng viên đi vào trông thấy tràng cảnh này, sắc mặt thoáng chốc lại thay đổi, nữ bệnh nhân này quá hoành tráng rồi, vậy mà có thể khiến ba mỹ nam tử tập trung ở một chỗ! Có điều đối với điều dưỡng nho nhỏ như cô cũng tốt, vào đây được hưởng chút phúc lợi phục vui bệnh nhân VIP, bồi bổ cặp mắt đang dần bị thui chột do thiếu cái đẹp này.

Điều dưỡng viên kiểm tra qua vết sưng bên thái dương Lam Uyên, dặn dò một chút với hai người kia rồi rời đi cùng Đông Siêu. Không khí trong phòng tiếp tục rơi vào im lặng.

Lam Uyên nằm trên giường, sau khi uống nước no nê thì không buồn quan tâm thế sự nữa, nhắm mắt dưỡng thần.

Vân Triệt tranh thủ đưa tay chạm vào cô một chút, lại bị cô lạnh lùng đẩy ra, trong lòng trùng xuống. Đáng đời anh không biết tốt xấu, cưỡng hôn cô, còn dám hùng hổ đánh Dạ Trạch vô tội.

Dạ Trạch mặc dù ngồi ở phía đối diện, có Lam Uyên nằm xen ở giữa nhưng tuyệt đối có thể thấy hết hành động của Vân Triệt. Một chút lòng tiểu nhân của anh lại nổi lên, sờ sờ tay Lam Uyên. Cuối cùng, bàn tay anh đụng tới kim truyền nước trên tay cô, Lam Uyên không thương tiếc mở mắt trợn trừng với anh một cái, cũng lạnh lùng hất ma trảo của anh ra.

Dạ Trạch thất bại ngước lên nhìn, phát hiện Vân Triệt khóe môi cười như không cười, đây ý nói anh ta đã thấy hết sự thảm bại của anh rồi?

Anh xấu hổ đứng dậy, vò vò mái tóc nâu xù lên, đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại Vân Triệt và Lam Uyên.

Biết cô vẫn còn bài xích với mình, họ Doãn cũng nối gót theo Dạ Trạch, đóng cửa để cô yên tĩnh nghỉ ngơi.

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Đông Siêu đi đóng viện phí cho Lam Uyên xong liền quay trở lại phòng. Đập vào mắt anh chính là khuôn mặt của Lam Uyên vô cùng khổ sở, rõ ràng là đang buồn bực. Lại nhìn tới bên cạnh giường có hai người thanh niên to xác ôm chặt lấy cánh tay cô.Anh tiến tới gọi mấy người kia dậy, lại để ý thấy bờ môi cô đang khô nẻ vì thiếu nước, rót nước ấm trên bàn vào cốc, đưa tới sát miệng cho Lam Uyên.Điều dưỡng viên đi vào trông thấy tràng cảnh này, sắc mặt thoáng chốc lại thay đổi, nữ bệnh nhân này quá hoành tráng rồi, vậy mà có thể khiến ba mỹ nam tử tập trung ở một chỗ! Có điều đối với điều dưỡng nho nhỏ như cô cũng tốt, vào đây được hưởng chút phúc lợi phục vui bệnh nhân VIP, bồi bổ cặp mắt đang dần bị thui chột do thiếu cái đẹp này.Điều dưỡng viên kiểm tra qua vết sưng bên thái dương Lam Uyên, dặn dò một chút với hai người kia rồi rời đi cùng Đông Siêu. Không khí trong phòng tiếp tục rơi vào im lặng.Lam Uyên nằm trên giường, sau khi uống nước no nê thì không buồn quan tâm thế sự nữa, nhắm mắt dưỡng thần.Vân Triệt tranh thủ đưa tay chạm vào cô một chút, lại bị cô lạnh lùng đẩy ra, trong lòng trùng xuống. Đáng đời anh không biết tốt xấu, cưỡng hôn cô, còn dám hùng hổ đánh Dạ Trạch vô tội.Dạ Trạch mặc dù ngồi ở phía đối diện, có Lam Uyên nằm xen ở giữa nhưng tuyệt đối có thể thấy hết hành động của Vân Triệt. Một chút lòng tiểu nhân của anh lại nổi lên, sờ sờ tay Lam Uyên. Cuối cùng, bàn tay anh đụng tới kim truyền nước trên tay cô, Lam Uyên không thương tiếc mở mắt trợn trừng với anh một cái, cũng lạnh lùng hất ma trảo của anh ra.Dạ Trạch thất bại ngước lên nhìn, phát hiện Vân Triệt khóe môi cười như không cười, đây ý nói anh ta đã thấy hết sự thảm bại của anh rồi?Anh xấu hổ đứng dậy, vò vò mái tóc nâu xù lên, đi ra ngoài.Trong phòng chỉ còn lại Vân Triệt và Lam Uyên.Biết cô vẫn còn bài xích với mình, họ Doãn cũng nối gót theo Dạ Trạch, đóng cửa để cô yên tĩnh nghỉ ngơi.

Chương 25