- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 26
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Trở về từ bệnh viện, Lam Uyên tự hứa sẽ cạch họp lớp họp trường tới già. Không phải bởi vì cô vô tâm vô phế, không cần tình nghĩa bạn bè thầy cô mà bởi vì cô cảm thấy cô góp mặt chỉ thêm phần phiền toái.Thực tế cũng chứng minh nhận định của cô không sai. Nếu cô không vô tình có mặt ở Lễ kỷ niệm, mọi người chắc chắn sẽ vui vẻ tưng bừng, không bao giờ xảy ra hoàn cảnh mâu thuẫn khó giải thích như ngày hôm qua.Thở dài một cái, cô tự thương thay thân mình, cái eo nhỏ trước đó bị ngã tím một mảng, nay còn thêm một góc trán bên trái sưng đỏ. Nội thương lẫm ngoại thương đều trầm trọng.Tình hình đến thời điểm này tóm lại trong một câu: Cô đừng hòng mang khuôn mặt sưng tấy này đi dẫn tour nữa!Đau đớn thể xác không là gì đối với cô tuy nhiên tổn thất về tài sản khi tháng này tiền lương trả vào tài khoản không nhiều khiến cô cực kì thương tâm. Ừ thì cô khá giàu đấy, nhưng người giàu cũng cần tiền chứ, nhất là khi người giàu như cô cần tiền nhiều gấp mấy lần người bình thường nữa.Chỉ vì ham chút tiền lẻ, dại dột đâm đầu đi dẫn show với Dạ Trạch, cuối cùng bản thân mình lại ngộ thương, ôm khuôn mặt xấu xí ở nhà tự kỉ, không đi làm, không đi chơi, không ló mặt ra ngoài được.Cô ôm điện thoại, lọ mọ mở diễn đàn trường ra. Nổi bật trên trang nhất là ảnh chụp chung của tập thể học sinh và giáo viên, tiêu đề 'Kỷ niệm 50 năm'. Lam Uyên nhấn vào, kéo xuống phần bình luận bên dưới. Ngoại trừ bàn luận độ hoành tráng của sự kiện lần này cũng không có gì, là cô lo nghĩ quá nhiều rồi.Ngón trỏ lười biếng lướt thật nhanh qua mấy trang bình luận, chuẩn bị tắt máy. Cô chợt nhíu mày, ban nãy là mấy bình luận mới đây, còn trước đó đều nói về vụ ẩu đả của Vân Triệt và Dạ Trạch. Không ít tài khoản trả lời, thậm chí còn có cả video, ảnh chụp rất rõ nét.Lam Uyên tua đi tua lại không biết bao nhiêu lần đoạn cô ăn đấm. Thì ra đây là cảm giác hóng xem bát quái, nhìn người gặp nạn rất vui, còn có thể cùng bàn luận ẩn tình phía sau, suy diễn chi tiết cẩu huyết...
Trở về từ bệnh viện, Lam Uyên tự hứa sẽ cạch họp lớp họp trường tới già. Không phải bởi vì cô vô tâm vô phế, không cần tình nghĩa bạn bè thầy cô mà bởi vì cô cảm thấy cô góp mặt chỉ thêm phần phiền toái.
Thực tế cũng chứng minh nhận định của cô không sai. Nếu cô không vô tình có mặt ở Lễ kỷ niệm, mọi người chắc chắn sẽ vui vẻ tưng bừng, không bao giờ xảy ra hoàn cảnh mâu thuẫn khó giải thích như ngày hôm qua.
Thở dài một cái, cô tự thương thay thân mình, cái eo nhỏ trước đó bị ngã tím một mảng, nay còn thêm một góc trán bên trái sưng đỏ. Nội thương lẫm ngoại thương đều trầm trọng.
Tình hình đến thời điểm này tóm lại trong một câu: Cô đừng hòng mang khuôn mặt sưng tấy này đi dẫn tour nữa!
Đau đớn thể xác không là gì đối với cô tuy nhiên tổn thất về tài sản khi tháng này tiền lương trả vào tài khoản không nhiều khiến cô cực kì thương tâm. Ừ thì cô khá giàu đấy, nhưng người giàu cũng cần tiền chứ, nhất là khi người giàu như cô cần tiền nhiều gấp mấy lần người bình thường nữa.
Chỉ vì ham chút tiền lẻ, dại dột đâm đầu đi dẫn show với Dạ Trạch, cuối cùng bản thân mình lại ngộ thương, ôm khuôn mặt xấu xí ở nhà tự kỉ, không đi làm, không đi chơi, không ló mặt ra ngoài được.
Cô ôm điện thoại, lọ mọ mở diễn đàn trường ra. Nổi bật trên trang nhất là ảnh chụp chung của tập thể học sinh và giáo viên, tiêu đề 'Kỷ niệm 50 năm'. Lam Uyên nhấn vào, kéo xuống phần bình luận bên dưới. Ngoại trừ bàn luận độ hoành tráng của sự kiện lần này cũng không có gì, là cô lo nghĩ quá nhiều rồi.
Ngón trỏ lười biếng lướt thật nhanh qua mấy trang bình luận, chuẩn bị tắt máy. Cô chợt nhíu mày, ban nãy là mấy bình luận mới đây, còn trước đó đều nói về vụ ẩu đả của Vân Triệt và Dạ Trạch. Không ít tài khoản trả lời, thậm chí còn có cả video, ảnh chụp rất rõ nét.
Lam Uyên tua đi tua lại không biết bao nhiêu lần đoạn cô ăn đấm. Thì ra đây là cảm giác hóng xem bát quái, nhìn người gặp nạn rất vui, còn có thể cùng bàn luận ẩn tình phía sau, suy diễn chi tiết cẩu huyết...
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Trở về từ bệnh viện, Lam Uyên tự hứa sẽ cạch họp lớp họp trường tới già. Không phải bởi vì cô vô tâm vô phế, không cần tình nghĩa bạn bè thầy cô mà bởi vì cô cảm thấy cô góp mặt chỉ thêm phần phiền toái.Thực tế cũng chứng minh nhận định của cô không sai. Nếu cô không vô tình có mặt ở Lễ kỷ niệm, mọi người chắc chắn sẽ vui vẻ tưng bừng, không bao giờ xảy ra hoàn cảnh mâu thuẫn khó giải thích như ngày hôm qua.Thở dài một cái, cô tự thương thay thân mình, cái eo nhỏ trước đó bị ngã tím một mảng, nay còn thêm một góc trán bên trái sưng đỏ. Nội thương lẫm ngoại thương đều trầm trọng.Tình hình đến thời điểm này tóm lại trong một câu: Cô đừng hòng mang khuôn mặt sưng tấy này đi dẫn tour nữa!Đau đớn thể xác không là gì đối với cô tuy nhiên tổn thất về tài sản khi tháng này tiền lương trả vào tài khoản không nhiều khiến cô cực kì thương tâm. Ừ thì cô khá giàu đấy, nhưng người giàu cũng cần tiền chứ, nhất là khi người giàu như cô cần tiền nhiều gấp mấy lần người bình thường nữa.Chỉ vì ham chút tiền lẻ, dại dột đâm đầu đi dẫn show với Dạ Trạch, cuối cùng bản thân mình lại ngộ thương, ôm khuôn mặt xấu xí ở nhà tự kỉ, không đi làm, không đi chơi, không ló mặt ra ngoài được.Cô ôm điện thoại, lọ mọ mở diễn đàn trường ra. Nổi bật trên trang nhất là ảnh chụp chung của tập thể học sinh và giáo viên, tiêu đề 'Kỷ niệm 50 năm'. Lam Uyên nhấn vào, kéo xuống phần bình luận bên dưới. Ngoại trừ bàn luận độ hoành tráng của sự kiện lần này cũng không có gì, là cô lo nghĩ quá nhiều rồi.Ngón trỏ lười biếng lướt thật nhanh qua mấy trang bình luận, chuẩn bị tắt máy. Cô chợt nhíu mày, ban nãy là mấy bình luận mới đây, còn trước đó đều nói về vụ ẩu đả của Vân Triệt và Dạ Trạch. Không ít tài khoản trả lời, thậm chí còn có cả video, ảnh chụp rất rõ nét.Lam Uyên tua đi tua lại không biết bao nhiêu lần đoạn cô ăn đấm. Thì ra đây là cảm giác hóng xem bát quái, nhìn người gặp nạn rất vui, còn có thể cùng bàn luận ẩn tình phía sau, suy diễn chi tiết cẩu huyết...