Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 39

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Hàn Mịch Nguyên cảm thấy cô phải tự vả miệng mình mấy cái mới được. Lẽ ra cô không nên tự tin quá đáng về nhan sắc của bản thân. Hiện tại cô thực sự phục rồi, bạn học của chị gái kia quả nhiên soái... à không, xinh đẹp, phải nói là xinh đẹp.Tự dưng cô lại muốn chửi thề. Ông trời bị mù đúng không? Anh ta cớ sao sở hữu bộ dáng đẹp đẽ hơn cả con gái thế này? Chị gái nhỏ và anh ta tuy rất giống nhau nhưng nói về diện mạo... anh ta vẫn nhỉnh hơn mấy phần.Mịch Nguyên quan sát bệnh nhân thêm một lúc, ngờ vực hỏi Lam Uyên:- Chị xác định anh ấy không phải họ hàng nhà chị chứ?Nếu là họ hàng thì thật đáng tiếc, cô không muốn người đàn ông của cô bị tăng động. May mắn thay, Lam Uyên phủ nhận, anh trai kia chỉ là bạn, không có quan hệ huyết thống.Lúc này Hàn Mịch Nguyên mới an tâm gật đầu một cái, vỗ vỗ lên mu bàn tay chị gái tăng động:- Chị, chị yên tâm, ca này em hoàn toàn phụ trách, sẽ không tính phí chữa bệnh cho anh ấy.Đây là con rể tương lai của ba mẹ cô nha, chữa bệnh cho phu quân là trách nhiệm tất yếu, càng không thể so đo tính toán chút bạc lẻ được.Lam Uyên mắt lóe lên sự thỏa mãn:- Tốt, chị tin tưởng em, sau này cứ gọi cậu ta là Dạ Trạch. Phải rồi, em tên là gì vậy? Chị tên Vũ Lam Uyên.- Em là Hàn Mịch Nguyên a!Cô vừa nói vừa gõ gõ vào bảng tên rất to trên ngực áo blouse, một lần nữa cảm tạ thần linh không để Dạ Trạch có chung dòng máu với người có khiếm khuyết về thị giác kia.Thiện tai! Thiện tai a!

Hàn Mịch Nguyên cảm thấy cô phải tự vả miệng mình mấy cái mới được. Lẽ ra cô không nên tự tin quá đáng về nhan sắc của bản thân. Hiện tại cô thực sự phục rồi, bạn học của chị gái kia quả nhiên soái... à không, xinh đẹp, phải nói là xinh đẹp.

Tự dưng cô lại muốn chửi thề. Ông trời bị mù đúng không? Anh ta cớ sao sở hữu bộ dáng đẹp đẽ hơn cả con gái thế này? Chị gái nhỏ và anh ta tuy rất giống nhau nhưng nói về diện mạo... anh ta vẫn nhỉnh hơn mấy phần.

Mịch Nguyên quan sát bệnh nhân thêm một lúc, ngờ vực hỏi Lam Uyên:

- Chị xác định anh ấy không phải họ hàng nhà chị chứ?

Nếu là họ hàng thì thật đáng tiếc, cô không muốn người đàn ông của cô bị tăng động. May mắn thay, Lam Uyên phủ nhận, anh trai kia chỉ là bạn, không có quan hệ huyết thống.

Lúc này Hàn Mịch Nguyên mới an tâm gật đầu một cái, vỗ vỗ lên mu bàn tay chị gái tăng động:

- Chị, chị yên tâm, ca này em hoàn toàn phụ trách, sẽ không tính phí chữa bệnh cho anh ấy.

Đây là con rể tương lai của ba mẹ cô nha, chữa bệnh cho phu quân là trách nhiệm tất yếu, càng không thể so đo tính toán chút bạc lẻ được.

Lam Uyên mắt lóe lên sự thỏa mãn:

- Tốt, chị tin tưởng em, sau này cứ gọi cậu ta là Dạ Trạch. Phải rồi, em tên là gì vậy? Chị tên Vũ Lam Uyên.

- Em là Hàn Mịch Nguyên a!

Cô vừa nói vừa gõ gõ vào bảng tên rất to trên ngực áo blouse, một lần nữa cảm tạ thần linh không để Dạ Trạch có chung dòng máu với người có khiếm khuyết về thị giác kia.

Thiện tai! Thiện tai a!

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Hàn Mịch Nguyên cảm thấy cô phải tự vả miệng mình mấy cái mới được. Lẽ ra cô không nên tự tin quá đáng về nhan sắc của bản thân. Hiện tại cô thực sự phục rồi, bạn học của chị gái kia quả nhiên soái... à không, xinh đẹp, phải nói là xinh đẹp.Tự dưng cô lại muốn chửi thề. Ông trời bị mù đúng không? Anh ta cớ sao sở hữu bộ dáng đẹp đẽ hơn cả con gái thế này? Chị gái nhỏ và anh ta tuy rất giống nhau nhưng nói về diện mạo... anh ta vẫn nhỉnh hơn mấy phần.Mịch Nguyên quan sát bệnh nhân thêm một lúc, ngờ vực hỏi Lam Uyên:- Chị xác định anh ấy không phải họ hàng nhà chị chứ?Nếu là họ hàng thì thật đáng tiếc, cô không muốn người đàn ông của cô bị tăng động. May mắn thay, Lam Uyên phủ nhận, anh trai kia chỉ là bạn, không có quan hệ huyết thống.Lúc này Hàn Mịch Nguyên mới an tâm gật đầu một cái, vỗ vỗ lên mu bàn tay chị gái tăng động:- Chị, chị yên tâm, ca này em hoàn toàn phụ trách, sẽ không tính phí chữa bệnh cho anh ấy.Đây là con rể tương lai của ba mẹ cô nha, chữa bệnh cho phu quân là trách nhiệm tất yếu, càng không thể so đo tính toán chút bạc lẻ được.Lam Uyên mắt lóe lên sự thỏa mãn:- Tốt, chị tin tưởng em, sau này cứ gọi cậu ta là Dạ Trạch. Phải rồi, em tên là gì vậy? Chị tên Vũ Lam Uyên.- Em là Hàn Mịch Nguyên a!Cô vừa nói vừa gõ gõ vào bảng tên rất to trên ngực áo blouse, một lần nữa cảm tạ thần linh không để Dạ Trạch có chung dòng máu với người có khiếm khuyết về thị giác kia.Thiện tai! Thiện tai a!

Chương 39