- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 40
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Rắc rối trước mắt qua đi, Lam Uyên đưa mẹ trở về nhà nghỉ ngơi. Tô Kiệt có cặp song sinh trông chừng, Dạ Trạch có Mịch Nguyên bên cạnh. Cô cần gấp rút tìm chỗ đi tắm rửa, hai ngày nay cô đủ bẩn thỉu rồi.Lúc Lam Uyên tắm xong, đi ra mở tủ thấy rỗng tuếch mới nhớ lại: đêm qua sau khi hạ cánh liền đi thẳng đến chỗ Dạ Trạch đưa người nhập viện, toàn bộ mấy vali quần áo hiện tại đều để bên đó! Chỉ còn một ít đồ lót, mấy bộ quần áo đồng phục hồi trung học và một thùng nhỏ quần áo đã chật cô không mang đi theo nên còn lưu lại đây. Lam Uyên thở dài một hơi, ngoại trừ cách cởi truồng, cô đành phải mặc tạm đồng phục thôi. Mặc dù cô lớn lên phát tướng có chút già dặn, tuy nhiên cân nặng không tăng là mấy, thử vào một bộ quần áo thể dục lại vẫn vừa như in.Đồng hồ đã chỉ gần 1 giờ chiều, cô lao vào bếp nấu cơm. Tay nghề nấu ăn cô kém cỏi nhưng bất quá đều nuốt trôi được, không tới mức khiến người khác buồn nôn. Nhanh chóng năm suất cơm gồm có đủ hai món mặn, một món rau cùng canh được hoàn thành, xếp ngay ngắn vào túi giấy mang đến bệnh viện.Con xe phân khối lớn của cô nhiều ngày liền nằm dưới hầm hẳn là đã bụi phủ một lớp thật dày rồi. Lam Uyên ngồi trên taxi trông ra ngoài, quang cảnh thành thị trôi qua vùn vụt, bất chợt nhớ tới còn chưa liên lạc với nhà trường Tô Hiên, Tô Lâm cùng với công ty lữ hành xin nghỉ.
Rắc rối trước mắt qua đi, Lam Uyên đưa mẹ trở về nhà nghỉ ngơi. Tô Kiệt có cặp song sinh trông chừng, Dạ Trạch có Mịch Nguyên bên cạnh. Cô cần gấp rút tìm chỗ đi tắm rửa, hai ngày nay cô đủ bẩn thỉu rồi.
Lúc Lam Uyên tắm xong, đi ra mở tủ thấy rỗng tuếch mới nhớ lại: đêm qua sau khi hạ cánh liền đi thẳng đến chỗ Dạ Trạch đưa người nhập viện, toàn bộ mấy vali quần áo hiện tại đều để bên đó! Chỉ còn một ít đồ lót, mấy bộ quần áo đồng phục hồi trung học và một thùng nhỏ quần áo đã chật cô không mang đi theo nên còn lưu lại đây. Lam Uyên thở dài một hơi, ngoại trừ cách cởi truồng, cô đành phải mặc tạm đồng phục thôi. Mặc dù cô lớn lên phát tướng có chút già dặn, tuy nhiên cân nặng không tăng là mấy, thử vào một bộ quần áo thể dục lại vẫn vừa như in.
Đồng hồ đã chỉ gần 1 giờ chiều, cô lao vào bếp nấu cơm. Tay nghề nấu ăn cô kém cỏi nhưng bất quá đều nuốt trôi được, không tới mức khiến người khác buồn nôn. Nhanh chóng năm suất cơm gồm có đủ hai món mặn, một món rau cùng canh được hoàn thành, xếp ngay ngắn vào túi giấy mang đến bệnh viện.
Con xe phân khối lớn của cô nhiều ngày liền nằm dưới hầm hẳn là đã bụi phủ một lớp thật dày rồi. Lam Uyên ngồi trên taxi trông ra ngoài, quang cảnh thành thị trôi qua vùn vụt, bất chợt nhớ tới còn chưa liên lạc với nhà trường Tô Hiên, Tô Lâm cùng với công ty lữ hành xin nghỉ.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Rắc rối trước mắt qua đi, Lam Uyên đưa mẹ trở về nhà nghỉ ngơi. Tô Kiệt có cặp song sinh trông chừng, Dạ Trạch có Mịch Nguyên bên cạnh. Cô cần gấp rút tìm chỗ đi tắm rửa, hai ngày nay cô đủ bẩn thỉu rồi.Lúc Lam Uyên tắm xong, đi ra mở tủ thấy rỗng tuếch mới nhớ lại: đêm qua sau khi hạ cánh liền đi thẳng đến chỗ Dạ Trạch đưa người nhập viện, toàn bộ mấy vali quần áo hiện tại đều để bên đó! Chỉ còn một ít đồ lót, mấy bộ quần áo đồng phục hồi trung học và một thùng nhỏ quần áo đã chật cô không mang đi theo nên còn lưu lại đây. Lam Uyên thở dài một hơi, ngoại trừ cách cởi truồng, cô đành phải mặc tạm đồng phục thôi. Mặc dù cô lớn lên phát tướng có chút già dặn, tuy nhiên cân nặng không tăng là mấy, thử vào một bộ quần áo thể dục lại vẫn vừa như in.Đồng hồ đã chỉ gần 1 giờ chiều, cô lao vào bếp nấu cơm. Tay nghề nấu ăn cô kém cỏi nhưng bất quá đều nuốt trôi được, không tới mức khiến người khác buồn nôn. Nhanh chóng năm suất cơm gồm có đủ hai món mặn, một món rau cùng canh được hoàn thành, xếp ngay ngắn vào túi giấy mang đến bệnh viện.Con xe phân khối lớn của cô nhiều ngày liền nằm dưới hầm hẳn là đã bụi phủ một lớp thật dày rồi. Lam Uyên ngồi trên taxi trông ra ngoài, quang cảnh thành thị trôi qua vùn vụt, bất chợt nhớ tới còn chưa liên lạc với nhà trường Tô Hiên, Tô Lâm cùng với công ty lữ hành xin nghỉ.