- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 41
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Đối với trường hợp gặp phải sự cố bất ngờ này, phía Đại học cũng không làm khó hai học sinh nho nhỏ. Hơn nữa đây đều là những người đạt điểm thi đầu vào cao nhất năm nay, ánh mắt đặt lên hai đứa trẻ họ Tô cũng khác biệt, vô thanh vô thức ưu tiên nhập học muộn cho họ, bên cạnh còn nhiệt tình chỉ dẫn Lam Uyên thay các em sắp xếp thời khóa biểu và lịch học bù.Trường học này đối phó xong, điều cô lo lắng chỉ còn là công ty lữ hành. Từ lúc xuất môn nhập đạo, cô đã thay đổi tới mấy chỗ làm, đến bây giờ đang là lần thứ sáu rồi. Thật không dám tưởng tượng lần này quản lý có hay không tống cổ cô đi. Một cơn ớn lạnh chạy dọc xương sống Lam Uyên, cô cười gượng, tự trấn an: cô mới lần đầu nghỉ việc không phép ở đây, nếu lấy lí do người thân gặp nạn ắt hẳn bên trên sẽ mắt nhắm mắt mở, xử phạt qua loa hòng níu chân cô nhân tài, chỉ trừ một ít tiền lương thôi nhỉ?
Đối với trường hợp gặp phải sự cố bất ngờ này, phía Đại học cũng không làm khó hai học sinh nho nhỏ. Hơn nữa đây đều là những người đạt điểm thi đầu vào cao nhất năm nay, ánh mắt đặt lên hai đứa trẻ họ Tô cũng khác biệt, vô thanh vô thức ưu tiên nhập học muộn cho họ, bên cạnh còn nhiệt tình chỉ dẫn Lam Uyên thay các em sắp xếp thời khóa biểu và lịch học bù.
Trường học này đối phó xong, điều cô lo lắng chỉ còn là công ty lữ hành. Từ lúc xuất môn nhập đạo, cô đã thay đổi tới mấy chỗ làm, đến bây giờ đang là lần thứ sáu rồi. Thật không dám tưởng tượng lần này quản lý có hay không tống cổ cô đi. Một cơn ớn lạnh chạy dọc xương sống Lam Uyên, cô cười gượng, tự trấn an: cô mới lần đầu nghỉ việc không phép ở đây, nếu lấy lí do người thân gặp nạn ắt hẳn bên trên sẽ mắt nhắm mắt mở, xử phạt qua loa hòng níu chân cô nhân tài, chỉ trừ một ít tiền lương thôi nhỉ?
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Đối với trường hợp gặp phải sự cố bất ngờ này, phía Đại học cũng không làm khó hai học sinh nho nhỏ. Hơn nữa đây đều là những người đạt điểm thi đầu vào cao nhất năm nay, ánh mắt đặt lên hai đứa trẻ họ Tô cũng khác biệt, vô thanh vô thức ưu tiên nhập học muộn cho họ, bên cạnh còn nhiệt tình chỉ dẫn Lam Uyên thay các em sắp xếp thời khóa biểu và lịch học bù.Trường học này đối phó xong, điều cô lo lắng chỉ còn là công ty lữ hành. Từ lúc xuất môn nhập đạo, cô đã thay đổi tới mấy chỗ làm, đến bây giờ đang là lần thứ sáu rồi. Thật không dám tưởng tượng lần này quản lý có hay không tống cổ cô đi. Một cơn ớn lạnh chạy dọc xương sống Lam Uyên, cô cười gượng, tự trấn an: cô mới lần đầu nghỉ việc không phép ở đây, nếu lấy lí do người thân gặp nạn ắt hẳn bên trên sẽ mắt nhắm mắt mở, xử phạt qua loa hòng níu chân cô nhân tài, chỉ trừ một ít tiền lương thôi nhỉ?