Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 43

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Năm suất cơm mang đến vừa đủ cho người nhà họ Tô, Dạ Trạch và Mịch Nguyên. Nhưng mà Mịch Nguyên không thấy đâu, thay vào đó người xuất hiện là Vân Triệt, hướng đi tới ngược lại so với đường đi của cô.Lam Uyên sắc mặt rất tệ mở lời trước:- Anh làm sao ở chỗ này?Vân Triệt ánh mắt dán lên người cô, khiến cô cảm thấy kì lạ mà vô thức cúi xuống nhìn lại bản thân, cầm điện thoại soi lại mặt mình. Rốt cục Lam Uyên chả phát hiện ra cái gì, cau có nhìn lên, Vân Triệt đang nhếch môi cười. Đếch hiểu anh ta cười cái quần què gì nữa.Lam Uyên vòng qua người anh, đi vào phòng bệnh. Quả nhiên Dạ Trạch vẫn đẹp mắt hơn người kia, đẹp hay xấu còn phải tùy người...Cô đặt hai hộp cơm lên bàn, lần lượt mở nắp các hũ đựng thức ăn ra, mặc cho Dạ Trạch trầm tĩnh ngồi chờ, miệng liên tục kể cho anh chuyện xảy ra những ngày vừa rồi.Cô xúc một thìa cơm lớn đưa đến miệng thằng bạn tốt. Dạ Trạch nhìn tới song tâm điểm lại không đặt vào cô, vẻ mặt vô cùng không hài lòng.Lam Uyên theo ánh nhìn của anh nhìn ra sau, lại giật mình một cái. Vân Triệt anh ta đứng đây từ khi nào?Bảo sao Dạ Trạch lại tỏ ra không vui rõ ràng như thế, đây nguyên lai mâu thuẫn từ lễ kỷ niệm tháng trước a.Nhưng mà cũng không đáng lo, chính cô cũng không có sắc mặt tốt, muốn ngay lập tức đuổi anh ta đi.Chưa kịp để cô tiễn khách, Vân Triệt đã lên tiếng trước:- Không phải em hỏi tôi tại sao ở địa phương này sao? Tôi nói, tôi tới đây tìm em. Là vì em mà tới!

Năm suất cơm mang đến vừa đủ cho người nhà họ Tô, Dạ Trạch và Mịch Nguyên. Nhưng mà Mịch Nguyên không thấy đâu, thay vào đó người xuất hiện là Vân Triệt, hướng đi tới ngược lại so với đường đi của cô.

Lam Uyên sắc mặt rất tệ mở lời trước:

- Anh làm sao ở chỗ này?

Vân Triệt ánh mắt dán lên người cô, khiến cô cảm thấy kì lạ mà vô thức cúi xuống nhìn lại bản thân, cầm điện thoại soi lại mặt mình. Rốt cục Lam Uyên chả phát hiện ra cái gì, cau có nhìn lên, Vân Triệt đang nhếch môi cười. Đếch hiểu anh ta cười cái quần què gì nữa.

Lam Uyên vòng qua người anh, đi vào phòng bệnh. Quả nhiên Dạ Trạch vẫn đẹp mắt hơn người kia, đẹp hay xấu còn phải tùy người...

Cô đặt hai hộp cơm lên bàn, lần lượt mở nắp các hũ đựng thức ăn ra, mặc cho Dạ Trạch trầm tĩnh ngồi chờ, miệng liên tục kể cho anh chuyện xảy ra những ngày vừa rồi.

Cô xúc một thìa cơm lớn đưa đến miệng thằng bạn tốt. Dạ Trạch nhìn tới song tâm điểm lại không đặt vào cô, vẻ mặt vô cùng không hài lòng.

Lam Uyên theo ánh nhìn của anh nhìn ra sau, lại giật mình một cái. Vân Triệt anh ta đứng đây từ khi nào?

Bảo sao Dạ Trạch lại tỏ ra không vui rõ ràng như thế, đây nguyên lai mâu thuẫn từ lễ kỷ niệm tháng trước a.

Nhưng mà cũng không đáng lo, chính cô cũng không có sắc mặt tốt, muốn ngay lập tức đuổi anh ta đi.

Chưa kịp để cô tiễn khách, Vân Triệt đã lên tiếng trước:

- Không phải em hỏi tôi tại sao ở địa phương này sao? Tôi nói, tôi tới đây tìm em. Là vì em mà tới!

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Năm suất cơm mang đến vừa đủ cho người nhà họ Tô, Dạ Trạch và Mịch Nguyên. Nhưng mà Mịch Nguyên không thấy đâu, thay vào đó người xuất hiện là Vân Triệt, hướng đi tới ngược lại so với đường đi của cô.Lam Uyên sắc mặt rất tệ mở lời trước:- Anh làm sao ở chỗ này?Vân Triệt ánh mắt dán lên người cô, khiến cô cảm thấy kì lạ mà vô thức cúi xuống nhìn lại bản thân, cầm điện thoại soi lại mặt mình. Rốt cục Lam Uyên chả phát hiện ra cái gì, cau có nhìn lên, Vân Triệt đang nhếch môi cười. Đếch hiểu anh ta cười cái quần què gì nữa.Lam Uyên vòng qua người anh, đi vào phòng bệnh. Quả nhiên Dạ Trạch vẫn đẹp mắt hơn người kia, đẹp hay xấu còn phải tùy người...Cô đặt hai hộp cơm lên bàn, lần lượt mở nắp các hũ đựng thức ăn ra, mặc cho Dạ Trạch trầm tĩnh ngồi chờ, miệng liên tục kể cho anh chuyện xảy ra những ngày vừa rồi.Cô xúc một thìa cơm lớn đưa đến miệng thằng bạn tốt. Dạ Trạch nhìn tới song tâm điểm lại không đặt vào cô, vẻ mặt vô cùng không hài lòng.Lam Uyên theo ánh nhìn của anh nhìn ra sau, lại giật mình một cái. Vân Triệt anh ta đứng đây từ khi nào?Bảo sao Dạ Trạch lại tỏ ra không vui rõ ràng như thế, đây nguyên lai mâu thuẫn từ lễ kỷ niệm tháng trước a.Nhưng mà cũng không đáng lo, chính cô cũng không có sắc mặt tốt, muốn ngay lập tức đuổi anh ta đi.Chưa kịp để cô tiễn khách, Vân Triệt đã lên tiếng trước:- Không phải em hỏi tôi tại sao ở địa phương này sao? Tôi nói, tôi tới đây tìm em. Là vì em mà tới!

Chương 43