- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 44
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên không còn gì để nói. Đúng là cô có hỏi qua, nhưng mà ý cô không phải như vậy...- Không phải thừa một suất cơm sao? Anh cũng chưa ăn trưa, để lại cho anh đi.Vân Triệt một thân tây trang nhanh nhẹn đi tới, nhận lấy phần ăn còn nóng nguyên ôm vào người, vẻ mặt đói khát thèm thuồng. Cũng không cần trưng cầu ý kiến của ai, họ Doãn tự nhiên đi tìm ghế, an tọa một góc gần Lam Uyên ăn ngon lành.Dạ Trạch đớp lấy miếng cơm cô đã xúc sẵn vào thìa, đồng thời đón lấy hộp đựng ở tay còn lại, tỏ ý muốn tự thân vận động. Lam Uyên không phản đối, trả anh thìa cùng đũa, xong xuôi lại phát hiện bản thân chẳng còn gì để làm.Cô ngồi xuống cạnh giường, chống tay lên má quan sát hai đại nhân vật trong phòng, từng giây từng phút trôi qua trong sự tĩnh lặng.
Lam Uyên không còn gì để nói. Đúng là cô có hỏi qua, nhưng mà ý cô không phải như vậy...
- Không phải thừa một suất cơm sao? Anh cũng chưa ăn trưa, để lại cho anh đi.
Vân Triệt một thân tây trang nhanh nhẹn đi tới, nhận lấy phần ăn còn nóng nguyên ôm vào người, vẻ mặt đói khát thèm thuồng. Cũng không cần trưng cầu ý kiến của ai, họ Doãn tự nhiên đi tìm ghế, an tọa một góc gần Lam Uyên ăn ngon lành.
Dạ Trạch đớp lấy miếng cơm cô đã xúc sẵn vào thìa, đồng thời đón lấy hộp đựng ở tay còn lại, tỏ ý muốn tự thân vận động. Lam Uyên không phản đối, trả anh thìa cùng đũa, xong xuôi lại phát hiện bản thân chẳng còn gì để làm.
Cô ngồi xuống cạnh giường, chống tay lên má quan sát hai đại nhân vật trong phòng, từng giây từng phút trôi qua trong sự tĩnh lặng.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên không còn gì để nói. Đúng là cô có hỏi qua, nhưng mà ý cô không phải như vậy...- Không phải thừa một suất cơm sao? Anh cũng chưa ăn trưa, để lại cho anh đi.Vân Triệt một thân tây trang nhanh nhẹn đi tới, nhận lấy phần ăn còn nóng nguyên ôm vào người, vẻ mặt đói khát thèm thuồng. Cũng không cần trưng cầu ý kiến của ai, họ Doãn tự nhiên đi tìm ghế, an tọa một góc gần Lam Uyên ăn ngon lành.Dạ Trạch đớp lấy miếng cơm cô đã xúc sẵn vào thìa, đồng thời đón lấy hộp đựng ở tay còn lại, tỏ ý muốn tự thân vận động. Lam Uyên không phản đối, trả anh thìa cùng đũa, xong xuôi lại phát hiện bản thân chẳng còn gì để làm.Cô ngồi xuống cạnh giường, chống tay lên má quan sát hai đại nhân vật trong phòng, từng giây từng phút trôi qua trong sự tĩnh lặng.