Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 64

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên nhìn ra ngoài cửa sổ, tay đặt lên cửa xe định mở ra chậm rãi thu lại, khuôn mặt khả ái thân thiện ngước lên đưa ra yêu cầu nho nhỏ với Tần Viêm:- Có thể cho em đi ra cửa chính bệnh viện không?Người ngồi ghế lái vẻ mặt ngạc nhiên xong cũng đồng ý, đẩy cần về trước, chiếc xe LandRover từ từ tăng tốc.Lần thứ hai đỗ lại, Lam Uyên muốn khóc.Có ai muốn giải thích tại sao Đại Ca dẫn nguyên một tiểu đoàn đến đây cắm chốt không? Mười hai người mặc hẳn quân phục tiêu chuẩn, hoành tráng đứng chắn ra vào mấy cổng viện, chỉ sợ không ai thấy mặt mũi họ rất lớn. Tình hình này cô cũng không thể mặt dày đòi nhà họ Tần mang cô đi một vòng viện tìm cửa khác được... Cửa sau ban nãy có Đại Tỷ - chị gái huyết mạch tương liên của Đại Ca cầm đầu, né được người cần né một ải, cuối cùng lại thành ra 'tránh cứt trâu dẫm cứt chó', 'tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa' a.

Lam Uyên nhìn ra ngoài cửa sổ, tay đặt lên cửa xe định mở ra chậm rãi thu lại, khuôn mặt khả ái thân thiện ngước lên đưa ra yêu cầu nho nhỏ với Tần Viêm:

- Có thể cho em đi ra cửa chính bệnh viện không?

Người ngồi ghế lái vẻ mặt ngạc nhiên xong cũng đồng ý, đẩy cần về trước, chiếc xe LandRover từ từ tăng tốc.

Lần thứ hai đỗ lại, Lam Uyên muốn khóc.

Có ai muốn giải thích tại sao Đại Ca dẫn nguyên một tiểu đoàn đến đây cắm chốt không? Mười hai người mặc hẳn quân phục tiêu chuẩn, hoành tráng đứng chắn ra vào mấy cổng viện, chỉ sợ không ai thấy mặt mũi họ rất lớn. Tình hình này cô cũng không thể mặt dày đòi nhà họ Tần mang cô đi một vòng viện tìm cửa khác được... Cửa sau ban nãy có Đại Tỷ - chị gái huyết mạch tương liên của Đại Ca cầm đầu, né được người cần né một ải, cuối cùng lại thành ra 'tránh cứt trâu dẫm cứt chó', 'tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa' a.

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên nhìn ra ngoài cửa sổ, tay đặt lên cửa xe định mở ra chậm rãi thu lại, khuôn mặt khả ái thân thiện ngước lên đưa ra yêu cầu nho nhỏ với Tần Viêm:- Có thể cho em đi ra cửa chính bệnh viện không?Người ngồi ghế lái vẻ mặt ngạc nhiên xong cũng đồng ý, đẩy cần về trước, chiếc xe LandRover từ từ tăng tốc.Lần thứ hai đỗ lại, Lam Uyên muốn khóc.Có ai muốn giải thích tại sao Đại Ca dẫn nguyên một tiểu đoàn đến đây cắm chốt không? Mười hai người mặc hẳn quân phục tiêu chuẩn, hoành tráng đứng chắn ra vào mấy cổng viện, chỉ sợ không ai thấy mặt mũi họ rất lớn. Tình hình này cô cũng không thể mặt dày đòi nhà họ Tần mang cô đi một vòng viện tìm cửa khác được... Cửa sau ban nãy có Đại Tỷ - chị gái huyết mạch tương liên của Đại Ca cầm đầu, né được người cần né một ải, cuối cùng lại thành ra 'tránh cứt trâu dẫm cứt chó', 'tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa' a.

Chương 64