Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 65

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Chào tạm biệt Tần Viêm, Tần Minh Ánh, Lam Uyên run run đi xuống xe. Việc đầu tiên cô làm chính là buộc dây giày cho thật chắc, sau đó hít vào một ngụm khí lớn căng đầy lồng ngực, đôi mắt láo liên quan sát tứ phía.Vừa hay, lúc cô đưa ánh mắt lên ngó nghiêng lại đúng thời điểm đại ca mang tia nhìn dò xét đi tới. Lam Uyên hoảng hốt, không kiểm soát được nỗi sợ, lớn giọng hô to "Độc lập tự do muôn năm!", dùng sức lao thẳng đến đẩy người trước mặt ra, chân sải thật dài chạy như bay.- Thập Tam, cô có gan đứng lại cho tôi! Mẹ nó, mau đứng lạiiiii!!!Khuôn mặt tiểu thịt tươi của Đại Ca đỏ bừng lên nhăn nhó nhìn Lam Uyên co giò chạy vào viện. Dép cao su vịt vàng chóe nhanh chóng được Thập Nhất mang đồ đến upgrade thành giày thể thao vịt vàng chóe.Đại ca vỗ vai Thập Nhất ra chiều khen ngợi,chớp mắt quay ra quát tiểu đội:- Các ngươi nhìn cái gì mà nhìn? Lập tức chia nhau ra tìm bằng được con nhóc vô pháp vô thiên kia về đây! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác! Đi đi, đi đi!

Chào tạm biệt Tần Viêm, Tần Minh Ánh, Lam Uyên run run đi xuống xe. Việc đầu tiên cô làm chính là buộc dây giày cho thật chắc, sau đó hít vào một ngụm khí lớn căng đầy lồng ngực, đôi mắt láo liên quan sát tứ phía.

Vừa hay, lúc cô đưa ánh mắt lên ngó nghiêng lại đúng thời điểm đại ca mang tia nhìn dò xét đi tới. Lam Uyên hoảng hốt, không kiểm soát được nỗi sợ, lớn giọng hô to "Độc lập tự do muôn năm!", dùng sức lao thẳng đến đẩy người trước mặt ra, chân sải thật dài chạy như bay.

- Thập Tam, cô có gan đứng lại cho tôi! Mẹ nó, mau đứng lạiiiii!!!

Khuôn mặt tiểu thịt tươi của Đại Ca đỏ bừng lên nhăn nhó nhìn Lam Uyên co giò chạy vào viện. Dép cao su vịt vàng chóe nhanh chóng được Thập Nhất mang đồ đến upgrade thành giày thể thao vịt vàng chóe.

Đại ca vỗ vai Thập Nhất ra chiều khen ngợi,chớp mắt quay ra quát tiểu đội:

- Các ngươi nhìn cái gì mà nhìn? Lập tức chia nhau ra tìm bằng được con nhóc vô pháp vô thiên kia về đây! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác! Đi đi, đi đi!

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Chào tạm biệt Tần Viêm, Tần Minh Ánh, Lam Uyên run run đi xuống xe. Việc đầu tiên cô làm chính là buộc dây giày cho thật chắc, sau đó hít vào một ngụm khí lớn căng đầy lồng ngực, đôi mắt láo liên quan sát tứ phía.Vừa hay, lúc cô đưa ánh mắt lên ngó nghiêng lại đúng thời điểm đại ca mang tia nhìn dò xét đi tới. Lam Uyên hoảng hốt, không kiểm soát được nỗi sợ, lớn giọng hô to "Độc lập tự do muôn năm!", dùng sức lao thẳng đến đẩy người trước mặt ra, chân sải thật dài chạy như bay.- Thập Tam, cô có gan đứng lại cho tôi! Mẹ nó, mau đứng lạiiiii!!!Khuôn mặt tiểu thịt tươi của Đại Ca đỏ bừng lên nhăn nhó nhìn Lam Uyên co giò chạy vào viện. Dép cao su vịt vàng chóe nhanh chóng được Thập Nhất mang đồ đến upgrade thành giày thể thao vịt vàng chóe.Đại ca vỗ vai Thập Nhất ra chiều khen ngợi,chớp mắt quay ra quát tiểu đội:- Các ngươi nhìn cái gì mà nhìn? Lập tức chia nhau ra tìm bằng được con nhóc vô pháp vô thiên kia về đây! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác! Đi đi, đi đi!

Chương 65