- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 66
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… "Phanh" - cánh cửa phòng Dạ Trạch bật tung. Lam Uyên ôm bụng tựa vào bản lề thở hổn hển, miệng không quên r*n r*:- Đau bụng quá! Huhu, chạy tới rụng hết ruột của bà đây rồi... ai da...Bất quá cũng không có ai hưởng ứng cô than thở. Một giường bệnh kia đều trống không, xung quanh gọn gàng sạch sẽ như đã có người đi vào dọn dẹp.Lam Uyên không làm bộ làm tịch nữa, nghiêm túc đứng dậy bước vào trong xem xét:- Dạ Trạch???Đáp lại cô chỉ có tĩnh lặng. Cô rảo bước kiểm tra cả phòng một lượt, từ gầm giường, tủ áo đến nhà vệ sinh, tóm tắt lại chính là không còn một dấu vết.Cảm giác bất an không biết tự bao giờ kéo đến thành tầng tầng lớp lớp, Lam Uyên xoay ra ngoài đi tìm người.Đúng lúc có một điều dưỡng viên đi tới, cô vội đuổi theo bắt lấy cánh tay cô ấy:- Xin hỏi bệnh nhân phòng này đã đi đâu rồi?Nữ hộ lý áo hồng khác đi từ sau tới cũng nghe được câu hỏi, nhìn lên biển ghi số phòng, liền trả lời thay đồng nghiệp:- Phòng V602 đúng không? Nửa tiếng trước người nhà gặp bác sĩ xin về điều trị ngoại trú rồi.
"Phanh" - cánh cửa phòng Dạ Trạch bật tung. Lam Uyên ôm bụng tựa vào bản lề thở hổn hển, miệng không quên r*n r*:
- Đau bụng quá! Huhu, chạy tới rụng hết ruột của bà đây rồi... ai da...
Bất quá cũng không có ai hưởng ứng cô than thở. Một giường bệnh kia đều trống không, xung quanh gọn gàng sạch sẽ như đã có người đi vào dọn dẹp.
Lam Uyên không làm bộ làm tịch nữa, nghiêm túc đứng dậy bước vào trong xem xét:
- Dạ Trạch???
Đáp lại cô chỉ có tĩnh lặng. Cô rảo bước kiểm tra cả phòng một lượt, từ gầm giường, tủ áo đến nhà vệ sinh, tóm tắt lại chính là không còn một dấu vết.
Cảm giác bất an không biết tự bao giờ kéo đến thành tầng tầng lớp lớp, Lam Uyên xoay ra ngoài đi tìm người.
Đúng lúc có một điều dưỡng viên đi tới, cô vội đuổi theo bắt lấy cánh tay cô ấy:
- Xin hỏi bệnh nhân phòng này đã đi đâu rồi?
Nữ hộ lý áo hồng khác đi từ sau tới cũng nghe được câu hỏi, nhìn lên biển ghi số phòng, liền trả lời thay đồng nghiệp:
- Phòng V602 đúng không? Nửa tiếng trước người nhà gặp bác sĩ xin về điều trị ngoại trú rồi.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… "Phanh" - cánh cửa phòng Dạ Trạch bật tung. Lam Uyên ôm bụng tựa vào bản lề thở hổn hển, miệng không quên r*n r*:- Đau bụng quá! Huhu, chạy tới rụng hết ruột của bà đây rồi... ai da...Bất quá cũng không có ai hưởng ứng cô than thở. Một giường bệnh kia đều trống không, xung quanh gọn gàng sạch sẽ như đã có người đi vào dọn dẹp.Lam Uyên không làm bộ làm tịch nữa, nghiêm túc đứng dậy bước vào trong xem xét:- Dạ Trạch???Đáp lại cô chỉ có tĩnh lặng. Cô rảo bước kiểm tra cả phòng một lượt, từ gầm giường, tủ áo đến nhà vệ sinh, tóm tắt lại chính là không còn một dấu vết.Cảm giác bất an không biết tự bao giờ kéo đến thành tầng tầng lớp lớp, Lam Uyên xoay ra ngoài đi tìm người.Đúng lúc có một điều dưỡng viên đi tới, cô vội đuổi theo bắt lấy cánh tay cô ấy:- Xin hỏi bệnh nhân phòng này đã đi đâu rồi?Nữ hộ lý áo hồng khác đi từ sau tới cũng nghe được câu hỏi, nhìn lên biển ghi số phòng, liền trả lời thay đồng nghiệp:- Phòng V602 đúng không? Nửa tiếng trước người nhà gặp bác sĩ xin về điều trị ngoại trú rồi.