Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 71

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Đau muốn khóc nhưng không thể khóc. Lam Uyên phẫn uất lấy tay giữ lấy cái mũi xấu xí của mình, tung cú đá thần sầu phát tiết lên chân giữa Đại Ca:- Gãy mũi bà đây rồi!Bất quá, hắn lại tránh được, ánh mắt đảo từ trên người Thập Nhất, Thất, Bát sang Lam Uyên:- Hừ... đáng đời!- Chuyện gì để sau đi, chảy máu nhiều không tốt.Vân Triệt góp lời, Đại Ca như nhận ra cái gì, hỏi lại:- Cậu quen cô ta?- Là người yêu..."..cũ!" _ Lam Uyên nén đau thương, gằn giọng bổ sung thêm, chỉ sợ giọng điệu không đủ mạnh để người khác nhớ kĩ hai người sớm đã chia tay.Đôi tay họ Doãn đang vươn ra định xem cái mũi nhỏ khựng lại, vẻ mặt hiện rõ ba chữ "Không hài lòng".Lam Uyên từ khi nghe Dạ Trạch chính miệng kể lại tội ác của Vân Triệt trong lòng đã nảy sinh một bức tường bài xích. Thậm chí, cô hiện tại vì muốn cô lập anh, không ngại ôm lấy tay Đại Ca tránh xa tầm với anh, dùng giọng thập phần mệt mỏi:- Đi thôi. Thật quá khó chịu...Đuôi mày đội trưởng khẽ nhướn lên, môi mỏng cười như không cười, không để cô gái trong lòng xấu mặt, giọng ngâm trầm trầm ở cổ họng đáp lại:- Ừ!

Đau muốn khóc nhưng không thể khóc. Lam Uyên phẫn uất lấy tay giữ lấy cái mũi xấu xí của mình, tung cú đá thần sầu phát tiết lên chân giữa Đại Ca:

- Gãy mũi bà đây rồi!

Bất quá, hắn lại tránh được, ánh mắt đảo từ trên người Thập Nhất, Thất, Bát sang Lam Uyên:

- Hừ... đáng đời!

- Chuyện gì để sau đi, chảy máu nhiều không tốt.

Vân Triệt góp lời, Đại Ca như nhận ra cái gì, hỏi lại:

- Cậu quen cô ta?

- Là người yêu...

"..cũ!" _ Lam Uyên nén đau thương, gằn giọng bổ sung thêm, chỉ sợ giọng điệu không đủ mạnh để người khác nhớ kĩ hai người sớm đã chia tay.

Đôi tay họ Doãn đang vươn ra định xem cái mũi nhỏ khựng lại, vẻ mặt hiện rõ ba chữ "Không hài lòng".

Lam Uyên từ khi nghe Dạ Trạch chính miệng kể lại tội ác của Vân Triệt trong lòng đã nảy sinh một bức tường bài xích. Thậm chí, cô hiện tại vì muốn cô lập anh, không ngại ôm lấy tay Đại Ca tránh xa tầm với anh, dùng giọng thập phần mệt mỏi:

- Đi thôi. Thật quá khó chịu...

Đuôi mày đội trưởng khẽ nhướn lên, môi mỏng cười như không cười, không để cô gái trong lòng xấu mặt, giọng ngâm trầm trầm ở cổ họng đáp lại:

- Ừ!

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Đau muốn khóc nhưng không thể khóc. Lam Uyên phẫn uất lấy tay giữ lấy cái mũi xấu xí của mình, tung cú đá thần sầu phát tiết lên chân giữa Đại Ca:- Gãy mũi bà đây rồi!Bất quá, hắn lại tránh được, ánh mắt đảo từ trên người Thập Nhất, Thất, Bát sang Lam Uyên:- Hừ... đáng đời!- Chuyện gì để sau đi, chảy máu nhiều không tốt.Vân Triệt góp lời, Đại Ca như nhận ra cái gì, hỏi lại:- Cậu quen cô ta?- Là người yêu..."..cũ!" _ Lam Uyên nén đau thương, gằn giọng bổ sung thêm, chỉ sợ giọng điệu không đủ mạnh để người khác nhớ kĩ hai người sớm đã chia tay.Đôi tay họ Doãn đang vươn ra định xem cái mũi nhỏ khựng lại, vẻ mặt hiện rõ ba chữ "Không hài lòng".Lam Uyên từ khi nghe Dạ Trạch chính miệng kể lại tội ác của Vân Triệt trong lòng đã nảy sinh một bức tường bài xích. Thậm chí, cô hiện tại vì muốn cô lập anh, không ngại ôm lấy tay Đại Ca tránh xa tầm với anh, dùng giọng thập phần mệt mỏi:- Đi thôi. Thật quá khó chịu...Đuôi mày đội trưởng khẽ nhướn lên, môi mỏng cười như không cười, không để cô gái trong lòng xấu mặt, giọng ngâm trầm trầm ở cổ họng đáp lại:- Ừ!

Chương 71