Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 72: Đã từng là như thế (1)

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Thiên Bình mắt để ý thấy Vân Triệt vừa đi ra ngoài liền tốt bụng nhắc nhỏ bên tai Lam Uyên đang lúi húi chơi XO với Đông Siêu bàn dưới:- Ra ngoài rồi, ra ngoài rồi...Cô gái nhỏ khuôn mặt bầu bĩnh đăm chiêu liền dãn ra, vui vẻ nở nụ cười kéo đến tận mang tai, đặt vội bút chì xuống "Tôi nhận thua.", nhanh chóng đứng dậy ôm sách vở sang bàn trống của Vân Triệt.Bài tập về nhà Vật lý còn ba bài nâng cao cô chưa xong, vừa hay lấy cớ để chạy qua làm phiền anh.Bất quá, hôm nay lại là sinh nhật anh, cô phải nhân lúc anh không ở đây nhét quà vào balo.Vân Triệt đi ra ngoài khá lâu, thời gian này Lam Uyên đã kịp nằm bò ra bàn ngủ một giấc.Thế mà vẫn không chờ được, chuông hết giờ đã điểm rồi. Lam Uyên tiếc nuối nhìn xuống bàn học còn ngổn ngang sách vở, thở dài, thu dọn lại hộ Vân Triệt rồi lấy cặp sách đi về.Thiên Bình thấy bạn hiền vẻ mặt không vui, lập tức hiểu rõ cô gái này đang buồn bực, bước đến khoác tay Lam Uyên:- Lát nữa cậu ta về sẽ thấy thôi. Cậu vội cái gì chứ, vui vẻ lên một chút!

Thiên Bình mắt để ý thấy Vân Triệt vừa đi ra ngoài liền tốt bụng nhắc nhỏ bên tai Lam Uyên đang lúi húi chơi XO với Đông Siêu bàn dưới:

- Ra ngoài rồi, ra ngoài rồi...

Cô gái nhỏ khuôn mặt bầu bĩnh đăm chiêu liền dãn ra, vui vẻ nở nụ cười kéo đến tận mang tai, đặt vội bút chì xuống "Tôi nhận thua.", nhanh chóng đứng dậy ôm sách vở sang bàn trống của Vân Triệt.

Bài tập về nhà Vật lý còn ba bài nâng cao cô chưa xong, vừa hay lấy cớ để chạy qua làm phiền anh.

Bất quá, hôm nay lại là sinh nhật anh, cô phải nhân lúc anh không ở đây nhét quà vào balo.

Vân Triệt đi ra ngoài khá lâu, thời gian này Lam Uyên đã kịp nằm bò ra bàn ngủ một giấc.

Thế mà vẫn không chờ được, chuông hết giờ đã điểm rồi. Lam Uyên tiếc nuối nhìn xuống bàn học còn ngổn ngang sách vở, thở dài, thu dọn lại hộ Vân Triệt rồi lấy cặp sách đi về.

Thiên Bình thấy bạn hiền vẻ mặt không vui, lập tức hiểu rõ cô gái này đang buồn bực, bước đến khoác tay Lam Uyên:

- Lát nữa cậu ta về sẽ thấy thôi. Cậu vội cái gì chứ, vui vẻ lên một chút!

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Thiên Bình mắt để ý thấy Vân Triệt vừa đi ra ngoài liền tốt bụng nhắc nhỏ bên tai Lam Uyên đang lúi húi chơi XO với Đông Siêu bàn dưới:- Ra ngoài rồi, ra ngoài rồi...Cô gái nhỏ khuôn mặt bầu bĩnh đăm chiêu liền dãn ra, vui vẻ nở nụ cười kéo đến tận mang tai, đặt vội bút chì xuống "Tôi nhận thua.", nhanh chóng đứng dậy ôm sách vở sang bàn trống của Vân Triệt.Bài tập về nhà Vật lý còn ba bài nâng cao cô chưa xong, vừa hay lấy cớ để chạy qua làm phiền anh.Bất quá, hôm nay lại là sinh nhật anh, cô phải nhân lúc anh không ở đây nhét quà vào balo.Vân Triệt đi ra ngoài khá lâu, thời gian này Lam Uyên đã kịp nằm bò ra bàn ngủ một giấc.Thế mà vẫn không chờ được, chuông hết giờ đã điểm rồi. Lam Uyên tiếc nuối nhìn xuống bàn học còn ngổn ngang sách vở, thở dài, thu dọn lại hộ Vân Triệt rồi lấy cặp sách đi về.Thiên Bình thấy bạn hiền vẻ mặt không vui, lập tức hiểu rõ cô gái này đang buồn bực, bước đến khoác tay Lam Uyên:- Lát nữa cậu ta về sẽ thấy thôi. Cậu vội cái gì chứ, vui vẻ lên một chút!

Chương 72: Đã từng là như thế (1)