- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 100
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên biết cô rất thông minh. Cô cũng biết Vân Triệt thông minh hơn cô. Và cô muốn chửi thề...- Uyên, về nhà thôi.Họ Doãn mỉm cười, khuôn mặt 360 độ không một góc chết càng thêm phần tỏa sáng. Phải rồi, giá như anh ta đừng có đứng ở chỗ có bóng đèn hỏng thì tốt, nhìn đi, ánh sáng lóe lên rồi lịm đi liên tục như thế, thật muốn chọc mù mắt cô. Lam Uyên nhíu mày, xoay người đổi hướng, không quên để lại một chữ "Đếch!".Đáng tiếc, thời gian cô bỏ phí trên người anh đủ để kéo dài cho Đại Ca đuổi kịp. Tứ phía một con ruồi cũng không lọt, cô hoàn toàn bị Vân Triệt bao vây. Đại Ca lên tiếng trước:- Thập Tam, theo chúng ta về nhà.Lam Uyên bị chọc tới phát hỏa, gào lên:- Về cái con mịa nhà anh!Lần thứ n cô không hiểu nổi mạch não của hai người này. Từ khi nào ba người các cô có nhà chung? Từ khi nào cô biến thành con chó cho họ dắt mũi đi vậy?Thập Nhất thân với cô nhất bước lên trước:- Thập Tam, đừng náo. Chúng ta cứ về nhà trước đi có được không?Kịch hay. Đến cả người thân thiết với cô nhất, hiểu cô nhất cũng đi theo anh ta rồi. Cô dùng ánh mắt sắc lẹm lướt tới Đại Ca và Vân Triệt:- Bày mưu hãm hại người thân của tôi thê thảm như vậy xong vẫn có thể nói ra chữ "nhà" này sao? Tôi nói cho các người biết, kể từ giây phút hai người phối hợp thiết kế chuyện này, hai người đã vĩnh viễn không còn tư cách chung sống dưới một bầu trời với tôi!
Lam Uyên biết cô rất thông minh. Cô cũng biết Vân Triệt thông minh hơn cô. Và cô muốn chửi thề...
- Uyên, về nhà thôi.
Họ Doãn mỉm cười, khuôn mặt 360 độ không một góc chết càng thêm phần tỏa sáng. Phải rồi, giá như anh ta đừng có đứng ở chỗ có bóng đèn hỏng thì tốt, nhìn đi, ánh sáng lóe lên rồi lịm đi liên tục như thế, thật muốn chọc mù mắt cô. Lam Uyên nhíu mày, xoay người đổi hướng, không quên để lại một chữ "Đếch!".
Đáng tiếc, thời gian cô bỏ phí trên người anh đủ để kéo dài cho Đại Ca đuổi kịp. Tứ phía một con ruồi cũng không lọt, cô hoàn toàn bị Vân Triệt bao vây. Đại Ca lên tiếng trước:
- Thập Tam, theo chúng ta về nhà.
Lam Uyên bị chọc tới phát hỏa, gào lên:
- Về cái con mịa nhà anh!
Lần thứ n cô không hiểu nổi mạch não của hai người này. Từ khi nào ba người các cô có nhà chung? Từ khi nào cô biến thành con chó cho họ dắt mũi đi vậy?
Thập Nhất thân với cô nhất bước lên trước:
- Thập Tam, đừng náo. Chúng ta cứ về nhà trước đi có được không?
Kịch hay. Đến cả người thân thiết với cô nhất, hiểu cô nhất cũng đi theo anh ta rồi. Cô dùng ánh mắt sắc lẹm lướt tới Đại Ca và Vân Triệt:
- Bày mưu hãm hại người thân của tôi thê thảm như vậy xong vẫn có thể nói ra chữ "nhà" này sao? Tôi nói cho các người biết, kể từ giây phút hai người phối hợp thiết kế chuyện này, hai người đã vĩnh viễn không còn tư cách chung sống dưới một bầu trời với tôi!
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên biết cô rất thông minh. Cô cũng biết Vân Triệt thông minh hơn cô. Và cô muốn chửi thề...- Uyên, về nhà thôi.Họ Doãn mỉm cười, khuôn mặt 360 độ không một góc chết càng thêm phần tỏa sáng. Phải rồi, giá như anh ta đừng có đứng ở chỗ có bóng đèn hỏng thì tốt, nhìn đi, ánh sáng lóe lên rồi lịm đi liên tục như thế, thật muốn chọc mù mắt cô. Lam Uyên nhíu mày, xoay người đổi hướng, không quên để lại một chữ "Đếch!".Đáng tiếc, thời gian cô bỏ phí trên người anh đủ để kéo dài cho Đại Ca đuổi kịp. Tứ phía một con ruồi cũng không lọt, cô hoàn toàn bị Vân Triệt bao vây. Đại Ca lên tiếng trước:- Thập Tam, theo chúng ta về nhà.Lam Uyên bị chọc tới phát hỏa, gào lên:- Về cái con mịa nhà anh!Lần thứ n cô không hiểu nổi mạch não của hai người này. Từ khi nào ba người các cô có nhà chung? Từ khi nào cô biến thành con chó cho họ dắt mũi đi vậy?Thập Nhất thân với cô nhất bước lên trước:- Thập Tam, đừng náo. Chúng ta cứ về nhà trước đi có được không?Kịch hay. Đến cả người thân thiết với cô nhất, hiểu cô nhất cũng đi theo anh ta rồi. Cô dùng ánh mắt sắc lẹm lướt tới Đại Ca và Vân Triệt:- Bày mưu hãm hại người thân của tôi thê thảm như vậy xong vẫn có thể nói ra chữ "nhà" này sao? Tôi nói cho các người biết, kể từ giây phút hai người phối hợp thiết kế chuyện này, hai người đã vĩnh viễn không còn tư cách chung sống dưới một bầu trời với tôi!