Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 101

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Trên đời này, Lam Uyên giỏi nhất chính là chọc giận người khác. Một lời vừa rồi một lúc trúng hai con nhạn lớn. Vân Triệt thần sắc đi xuống, hắc tuyến nổi lên, Đại Ca thì mặt tái nhợt, trán nổi gân xanh.- Vũ Lam Uyên, trở về với anh! _ Vân Triệt mất kiên nhẫn gằn giọng.- Về cái con mịa nhà anh!Cô cũng mất kiên nhẫn đáp trả. Xưa nay đạo lý "ăn mềm không ăn cứng" không phải không ai biết, muốn cô ngoan ngoãn khuất phục? Nằm mơ!Vân Triệt không buồn nói chuyện, lập tức sải bước đến chỗ cô. Tốc độ của nhanh tới mức thời điểm bộ não nho nhỏ của cô kịp phản ứng thì cánh tay của mình đã nằm gọn trong tay anh.Lần này, không cần cô mở miệng chửi mắng, ba giây đủ ném cô vào trong xe. Vân Triệt gật đầu ra hiệu cho tài xế có thể xuất phát, đồng thời đe dọa:- Nếu muốn Dạ Trạch toàn thây thì ngồi im.Lam Uyên há miệng thật to, cuối cùng không biết cái từ gì có thể chuẩn xác sỉ vả anh, đưa tay hướng mặt người bên cạnh đánh xuống "Bốp" một cái.

Trên đời này, Lam Uyên giỏi nhất chính là chọc giận người khác. Một lời vừa rồi một lúc trúng hai con nhạn lớn. Vân Triệt thần sắc đi xuống, hắc tuyến nổi lên, Đại Ca thì mặt tái nhợt, trán nổi gân xanh.

- Vũ Lam Uyên, trở về với anh! _ Vân Triệt mất kiên nhẫn gằn giọng.

- Về cái con mịa nhà anh!

Cô cũng mất kiên nhẫn đáp trả. Xưa nay đạo lý "ăn mềm không ăn cứng" không phải không ai biết, muốn cô ngoan ngoãn khuất phục? Nằm mơ!

Vân Triệt không buồn nói chuyện, lập tức sải bước đến chỗ cô. Tốc độ của nhanh tới mức thời điểm bộ não nho nhỏ của cô kịp phản ứng thì cánh tay của mình đã nằm gọn trong tay anh.

Lần này, không cần cô mở miệng chửi mắng, ba giây đủ ném cô vào trong xe. Vân Triệt gật đầu ra hiệu cho tài xế có thể xuất phát, đồng thời đe dọa:

- Nếu muốn Dạ Trạch toàn thây thì ngồi im.

Lam Uyên há miệng thật to, cuối cùng không biết cái từ gì có thể chuẩn xác sỉ vả anh, đưa tay hướng mặt người bên cạnh đánh xuống "Bốp" một cái.

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Trên đời này, Lam Uyên giỏi nhất chính là chọc giận người khác. Một lời vừa rồi một lúc trúng hai con nhạn lớn. Vân Triệt thần sắc đi xuống, hắc tuyến nổi lên, Đại Ca thì mặt tái nhợt, trán nổi gân xanh.- Vũ Lam Uyên, trở về với anh! _ Vân Triệt mất kiên nhẫn gằn giọng.- Về cái con mịa nhà anh!Cô cũng mất kiên nhẫn đáp trả. Xưa nay đạo lý "ăn mềm không ăn cứng" không phải không ai biết, muốn cô ngoan ngoãn khuất phục? Nằm mơ!Vân Triệt không buồn nói chuyện, lập tức sải bước đến chỗ cô. Tốc độ của nhanh tới mức thời điểm bộ não nho nhỏ của cô kịp phản ứng thì cánh tay của mình đã nằm gọn trong tay anh.Lần này, không cần cô mở miệng chửi mắng, ba giây đủ ném cô vào trong xe. Vân Triệt gật đầu ra hiệu cho tài xế có thể xuất phát, đồng thời đe dọa:- Nếu muốn Dạ Trạch toàn thây thì ngồi im.Lam Uyên há miệng thật to, cuối cùng không biết cái từ gì có thể chuẩn xác sỉ vả anh, đưa tay hướng mặt người bên cạnh đánh xuống "Bốp" một cái.

Chương 101