Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 103

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lần thứ hai đến nhà Vân Triệt, cô phát hiện cái biệt thự này có phần rất quen thuộc.Năm thứ ba bên nhau, vào sinh nhật anh mười tám tuổi, cô nửa đêm đi xe đến nhà anh, chỉ để hoàn thành mục tiêu trở thành người đầu tiên ở cạnh anh đón tuổi mới.Thời điểm đó, căn biệt này không có nhiều hoa cỏ sinh động như hiện tại. Trái lại, xung quanh đều hoang vu, vườn tược ảm đạm vô cùng.Quá khứ ở chỗ này, cô bị anh mắng một trận, quay lưng bỏ lại cô bên ngoài. Không đùa đâu, là thật đấy! Nửa đêm nửa hôm đến nhà bạn trai gọi cửa, bị đuổi là đúng. Bất quá, rõ ràng lúc cô đứng bên ngoài nhìn vào thấy đèn điện sáng trưng mới gọi song... mà thôi, kệ đi. Quan trọng chính là trên đường quay về, cô bị tai nạn, gãy xương sườn số 9. Cứ tưởng tượng nhị vị phụ huynh nhà cô phát rồ lên khi một giờ sáng bệnh viện gọi tới nhận con đi... Chính là đinh ninh nghĩ rằng khuê nữ nhà mình đang ngủ ngon tầng trên thì có người thông báo tới bệnh xá với con, chả giật mình shock nặng ấy chứ: bảo bối nhà họ khuya khoắt đi tìm gặp bạn trai, bị bạn trai đuổi về, cuối cùng không may bị tai nạn (nghiệp quật)!Chính cái kỷ niệm không hay ho gì này vô tình gợi ra cho cô một chuyện quan trọng khác: Biệt thự này là làm theo bản thiết kế của cô!Vân Triệt có bao nhiêu cái nhà cô không rõ, nhưng rõ ràng nhất: căn nhà chung của anh và ba mẹ vì cô mà thay đổi, giống như... giống như... Lam Uyên nghẹn lời, không phải anh định đưa cô về đây ở chứ? Mặc dù trước đây cô khi cô vẽ cái bản thiết kế xây dựng kia có nói mong muốn của cô là sau khi cử hành hôn lễ, sẽ sống chung với anh ở một biệt thự như vậy... Bất quá, nhiều năm bẵng qua rồi, hai người đã chia tay, anh còn để ý làm cái gì?

Lần thứ hai đến nhà Vân Triệt, cô phát hiện cái biệt thự này có phần rất quen thuộc.

Năm thứ ba bên nhau, vào sinh nhật anh mười tám tuổi, cô nửa đêm đi xe đến nhà anh, chỉ để hoàn thành mục tiêu trở thành người đầu tiên ở cạnh anh đón tuổi mới.

Thời điểm đó, căn biệt này không có nhiều hoa cỏ sinh động như hiện tại. Trái lại, xung quanh đều hoang vu, vườn tược ảm đạm vô cùng.

Quá khứ ở chỗ này, cô bị anh mắng một trận, quay lưng bỏ lại cô bên ngoài. Không đùa đâu, là thật đấy! Nửa đêm nửa hôm đến nhà bạn trai gọi cửa, bị đuổi là đúng. Bất quá, rõ ràng lúc cô đứng bên ngoài nhìn vào thấy đèn điện sáng trưng mới gọi song... mà thôi, kệ đi. Quan trọng chính là trên đường quay về, cô bị tai nạn, gãy xương sườn số 9. Cứ tưởng tượng nhị vị phụ huynh nhà cô phát rồ lên khi một giờ sáng bệnh viện gọi tới nhận con đi... Chính là đinh ninh nghĩ rằng khuê nữ nhà mình đang ngủ ngon tầng trên thì có người thông báo tới bệnh xá với con, chả giật mình shock nặng ấy chứ: bảo bối nhà họ khuya khoắt đi tìm gặp bạn trai, bị bạn trai đuổi về, cuối cùng không may bị tai nạn (nghiệp quật)!

Chính cái kỷ niệm không hay ho gì này vô tình gợi ra cho cô một chuyện quan trọng khác: Biệt thự này là làm theo bản thiết kế của cô!

Vân Triệt có bao nhiêu cái nhà cô không rõ, nhưng rõ ràng nhất: căn nhà chung của anh và ba mẹ vì cô mà thay đổi, giống như... giống như... Lam Uyên nghẹn lời, không phải anh định đưa cô về đây ở chứ? Mặc dù trước đây cô khi cô vẽ cái bản thiết kế xây dựng kia có nói mong muốn của cô là sau khi cử hành hôn lễ, sẽ sống chung với anh ở một biệt thự như vậy... Bất quá, nhiều năm bẵng qua rồi, hai người đã chia tay, anh còn để ý làm cái gì?

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lần thứ hai đến nhà Vân Triệt, cô phát hiện cái biệt thự này có phần rất quen thuộc.Năm thứ ba bên nhau, vào sinh nhật anh mười tám tuổi, cô nửa đêm đi xe đến nhà anh, chỉ để hoàn thành mục tiêu trở thành người đầu tiên ở cạnh anh đón tuổi mới.Thời điểm đó, căn biệt này không có nhiều hoa cỏ sinh động như hiện tại. Trái lại, xung quanh đều hoang vu, vườn tược ảm đạm vô cùng.Quá khứ ở chỗ này, cô bị anh mắng một trận, quay lưng bỏ lại cô bên ngoài. Không đùa đâu, là thật đấy! Nửa đêm nửa hôm đến nhà bạn trai gọi cửa, bị đuổi là đúng. Bất quá, rõ ràng lúc cô đứng bên ngoài nhìn vào thấy đèn điện sáng trưng mới gọi song... mà thôi, kệ đi. Quan trọng chính là trên đường quay về, cô bị tai nạn, gãy xương sườn số 9. Cứ tưởng tượng nhị vị phụ huynh nhà cô phát rồ lên khi một giờ sáng bệnh viện gọi tới nhận con đi... Chính là đinh ninh nghĩ rằng khuê nữ nhà mình đang ngủ ngon tầng trên thì có người thông báo tới bệnh xá với con, chả giật mình shock nặng ấy chứ: bảo bối nhà họ khuya khoắt đi tìm gặp bạn trai, bị bạn trai đuổi về, cuối cùng không may bị tai nạn (nghiệp quật)!Chính cái kỷ niệm không hay ho gì này vô tình gợi ra cho cô một chuyện quan trọng khác: Biệt thự này là làm theo bản thiết kế của cô!Vân Triệt có bao nhiêu cái nhà cô không rõ, nhưng rõ ràng nhất: căn nhà chung của anh và ba mẹ vì cô mà thay đổi, giống như... giống như... Lam Uyên nghẹn lời, không phải anh định đưa cô về đây ở chứ? Mặc dù trước đây cô khi cô vẽ cái bản thiết kế xây dựng kia có nói mong muốn của cô là sau khi cử hành hôn lễ, sẽ sống chung với anh ở một biệt thự như vậy... Bất quá, nhiều năm bẵng qua rồi, hai người đã chia tay, anh còn để ý làm cái gì?

Chương 103