Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 102

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Vân Triệt hít vào một ngụm khí, môi mím lại, sau đó quay sang hộc để đồ cạnh cửa xe lấy ra một hộp giấy, cầm tay Lam Uyên nhẹ nhàng lau kĩ từng tấc da cô vừa đánh vào mặt anh:- Có bị đau tay không?Nhân vật được hỏi có phần ngỡ ngàng, hoàn toàn bị động trước hành động đáp trả kỳ lạ của đối phương.Hình ảnh ân cần dịu dàng này đã từng quen thuộc biết mấy. Trong chốc lát, cô như chìm vào mộng cảnh, trở lại thời học sinh tươi đẹp.Mười năm trước, cô và anh xảy ra tranh cãi, chiến tranh lạnh liền một tháng. Một tháng này, có kẻ liên tục theo đuổi cô không dứt, khiến cô nổi giận ra tay đánh người. Bất quá, đánh người ta đến tả tơi, bản thân cô cánh tay cùng cẳng tay đều đau nhức. Mỗi lần như vậy, anh đều xuất hiện, mang khăn lạnh chườm tay cô, cũng hỏi một câu giống như thế, không hề để ý giữa hai người là đang giận dỗi nhau.Bất quá, thời gian trôi qua, lòng người đổi thay, cùng một tràng cảnh mà lòng ai đã lạnh mất rồi.Lam Uyên rụt tay lại, ngồi dịch ra sát cửa, thái độ chán ghét.

Vân Triệt hít vào một ngụm khí, môi mím lại, sau đó quay sang hộc để đồ cạnh cửa xe lấy ra một hộp giấy, cầm tay Lam Uyên nhẹ nhàng lau kĩ từng tấc da cô vừa đánh vào mặt anh:

- Có bị đau tay không?

Nhân vật được hỏi có phần ngỡ ngàng, hoàn toàn bị động trước hành động đáp trả kỳ lạ của đối phương.

Hình ảnh ân cần dịu dàng này đã từng quen thuộc biết mấy. Trong chốc lát, cô như chìm vào mộng cảnh, trở lại thời học sinh tươi đẹp.

Mười năm trước, cô và anh xảy ra tranh cãi, chiến tranh lạnh liền một tháng. Một tháng này, có kẻ liên tục theo đuổi cô không dứt, khiến cô nổi giận ra tay đánh người. Bất quá, đánh người ta đến tả tơi, bản thân cô cánh tay cùng cẳng tay đều đau nhức. Mỗi lần như vậy, anh đều xuất hiện, mang khăn lạnh chườm tay cô, cũng hỏi một câu giống như thế, không hề để ý giữa hai người là đang giận dỗi nhau.

Bất quá, thời gian trôi qua, lòng người đổi thay, cùng một tràng cảnh mà lòng ai đã lạnh mất rồi.

Lam Uyên rụt tay lại, ngồi dịch ra sát cửa, thái độ chán ghét.

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Vân Triệt hít vào một ngụm khí, môi mím lại, sau đó quay sang hộc để đồ cạnh cửa xe lấy ra một hộp giấy, cầm tay Lam Uyên nhẹ nhàng lau kĩ từng tấc da cô vừa đánh vào mặt anh:- Có bị đau tay không?Nhân vật được hỏi có phần ngỡ ngàng, hoàn toàn bị động trước hành động đáp trả kỳ lạ của đối phương.Hình ảnh ân cần dịu dàng này đã từng quen thuộc biết mấy. Trong chốc lát, cô như chìm vào mộng cảnh, trở lại thời học sinh tươi đẹp.Mười năm trước, cô và anh xảy ra tranh cãi, chiến tranh lạnh liền một tháng. Một tháng này, có kẻ liên tục theo đuổi cô không dứt, khiến cô nổi giận ra tay đánh người. Bất quá, đánh người ta đến tả tơi, bản thân cô cánh tay cùng cẳng tay đều đau nhức. Mỗi lần như vậy, anh đều xuất hiện, mang khăn lạnh chườm tay cô, cũng hỏi một câu giống như thế, không hề để ý giữa hai người là đang giận dỗi nhau.Bất quá, thời gian trôi qua, lòng người đổi thay, cùng một tràng cảnh mà lòng ai đã lạnh mất rồi.Lam Uyên rụt tay lại, ngồi dịch ra sát cửa, thái độ chán ghét.

Chương 102