Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 106

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… 2029 rồi, có cái gì mà không thể chứ. Lam Uyên nhìn chằm chằm vào giấy chứng nhận kết hôn. Lấy chồng quả thực rất vui. Bất quá, giá như giữa cô và anh không chia tay, không có khúc mắc... thì giây phút này lòng cô không đau đớn đến như vậy.- Ép buộc tôi là thú vui của anh rồi sao? _ Cô nhếch môi cười mỉa mai.Nụ cười trên mặt Vân Triệt từ từ cứng đờ, thần sắc bắt đầu đi xuống không phanh:- Là em buộc tôi làm vậy.- Buộc cái con mịa nhà anh! _ Cô tức giận gào lên, nhân lúc anh không để ý giằng lấy tờ giấy màu hồng xé tan, vứt xuống đất _ Đây cũng là anh buộc tôi!Đôi mắt Vân Triệt nhìn cô kinh hoàng, sau đó dần dần trở nên điên cuồng, đứng cách đó bán kính ba mét đều cảm nhận được cơn phẫn nộ. Anh cúi đầu chiêm ngưỡng sản phẩm vụn dưới chân cô, bàn tay dùng sức tóm chặt lấy vai Lam Uyên, con ngươi đỏ ngầu vì giận dữ:- Được... được lắm... Từ bây giờ trở đi, em đừng hòng rời khỏi tôi nửa bước.Bả vai của cô bị siết tới đau, khóe mắt rơm rớm lệ. Vân Triệt đương nhiên biết rõ cô không chịu nổi lực đạo này, nụ cười trên khóe môi thêm điên loạn, giật mạnh kéo cô về phía mình, khuôn mặt như tạc kề xuống má người con gái, giọng nói ma mị thổi vào tai Lam Uyên:- Người vì tôi mà sống, muốn chết cũng phải hỏi qua ý kiến của tôi. Em càng không ngoại lệ...

2029 rồi, có cái gì mà không thể chứ. Lam Uyên nhìn chằm chằm vào giấy chứng nhận kết hôn. Lấy chồng quả thực rất vui. Bất quá, giá như giữa cô và anh không chia tay, không có khúc mắc... thì giây phút này lòng cô không đau đớn đến như vậy.

- Ép buộc tôi là thú vui của anh rồi sao? _ Cô nhếch môi cười mỉa mai.

Nụ cười trên mặt Vân Triệt từ từ cứng đờ, thần sắc bắt đầu đi xuống không phanh:

- Là em buộc tôi làm vậy.

- Buộc cái con mịa nhà anh! _ Cô tức giận gào lên, nhân lúc anh không để ý giằng lấy tờ giấy màu hồng xé tan, vứt xuống đất _ Đây cũng là anh buộc tôi!

Đôi mắt Vân Triệt nhìn cô kinh hoàng, sau đó dần dần trở nên điên cuồng, đứng cách đó bán kính ba mét đều cảm nhận được cơn phẫn nộ. Anh cúi đầu chiêm ngưỡng sản phẩm vụn dưới chân cô, bàn tay dùng sức tóm chặt lấy vai Lam Uyên, con ngươi đỏ ngầu vì giận dữ:

- Được... được lắm... Từ bây giờ trở đi, em đừng hòng rời khỏi tôi nửa bước.

Bả vai của cô bị siết tới đau, khóe mắt rơm rớm lệ. Vân Triệt đương nhiên biết rõ cô không chịu nổi lực đạo này, nụ cười trên khóe môi thêm điên loạn, giật mạnh kéo cô về phía mình, khuôn mặt như tạc kề xuống má người con gái, giọng nói ma mị thổi vào tai Lam Uyên:

- Người vì tôi mà sống, muốn chết cũng phải hỏi qua ý kiến của tôi. Em càng không ngoại lệ...

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… 2029 rồi, có cái gì mà không thể chứ. Lam Uyên nhìn chằm chằm vào giấy chứng nhận kết hôn. Lấy chồng quả thực rất vui. Bất quá, giá như giữa cô và anh không chia tay, không có khúc mắc... thì giây phút này lòng cô không đau đớn đến như vậy.- Ép buộc tôi là thú vui của anh rồi sao? _ Cô nhếch môi cười mỉa mai.Nụ cười trên mặt Vân Triệt từ từ cứng đờ, thần sắc bắt đầu đi xuống không phanh:- Là em buộc tôi làm vậy.- Buộc cái con mịa nhà anh! _ Cô tức giận gào lên, nhân lúc anh không để ý giằng lấy tờ giấy màu hồng xé tan, vứt xuống đất _ Đây cũng là anh buộc tôi!Đôi mắt Vân Triệt nhìn cô kinh hoàng, sau đó dần dần trở nên điên cuồng, đứng cách đó bán kính ba mét đều cảm nhận được cơn phẫn nộ. Anh cúi đầu chiêm ngưỡng sản phẩm vụn dưới chân cô, bàn tay dùng sức tóm chặt lấy vai Lam Uyên, con ngươi đỏ ngầu vì giận dữ:- Được... được lắm... Từ bây giờ trở đi, em đừng hòng rời khỏi tôi nửa bước.Bả vai của cô bị siết tới đau, khóe mắt rơm rớm lệ. Vân Triệt đương nhiên biết rõ cô không chịu nổi lực đạo này, nụ cười trên khóe môi thêm điên loạn, giật mạnh kéo cô về phía mình, khuôn mặt như tạc kề xuống má người con gái, giọng nói ma mị thổi vào tai Lam Uyên:- Người vì tôi mà sống, muốn chết cũng phải hỏi qua ý kiến của tôi. Em càng không ngoại lệ...

Chương 106