- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 107
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Nếu như có một ngày, chúng ta chia tay, anh sẽ làm gì?""Không biết.""Sao lại không biết? Nếu anh không nói, chúng ta lập tức chia tay!""Được, chia tay đi. Chia tay xong anh sẽ nối lại với người yêu cũ.""Mẹ nó, anh kế hoạch hồng hạnh vượt tường từ lâu rồi đúng không? Còn muốn tìm người yêu cũ nói chuyện nhân sinh? Em...""Sau khi chia tay, không phải em chính là người yêu cũ của anh à???""Không phải! Sau khi chia tay anh, em chính là mối tình tiếp theo của anh!""Ấu trĩ...""Anh nói ai ấu trĩ? Sinh ra hơn kém nhau 2 tháng cũng đòi người ta gọi mình là 'anh', là ai ấy nhỉ?""Không biết."...Lam Uyên choàng tỉnh, đầu đau như búa bổ. Giấc mơ kia cảm giác thực không tốt. Cô xoa xoa thái dương...Đêm qua, cãi lộn với Vân Triệt xong, cô lại ra tay đánh người. Sau đó cũng không còn sau đó nữa... cô tỉnh dậy ở đây, hẳn là bị Đại Ca đập cho ngất rồi mang về rồi.Căn phòng này... ừm, rõ ràng là cái biệt thự kia với ba mẹ anh, thiết kế từng chi tiết giống bản vẽ của cô, rất dễ nhận ra.Lam Uyên rời khỏi giường, lảo đảo đi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Thời điểm cô nhìn chính mình trong gương, không nhận bản thân là cái cơ thể tiều tụy kia."Phanh!" _ cửa phòng WC đột nhiên mở ra, Đại Ca thất đảm kinh hồn nhìn cô biểu tình nghi hoặc soi gương:- Ngươi tỉnh từ khi nào?
Nếu như có một ngày, chúng ta chia tay, anh sẽ làm gì?"
"Không biết."
"Sao lại không biết? Nếu anh không nói, chúng ta lập tức chia tay!"
"Được, chia tay đi. Chia tay xong anh sẽ nối lại với người yêu cũ."
"Mẹ nó, anh kế hoạch hồng hạnh vượt tường từ lâu rồi đúng không? Còn muốn tìm người yêu cũ nói chuyện nhân sinh? Em..."
"Sau khi chia tay, không phải em chính là người yêu cũ của anh à???"
"Không phải! Sau khi chia tay anh, em chính là mối tình tiếp theo của anh!"
"Ấu trĩ..."
"Anh nói ai ấu trĩ? Sinh ra hơn kém nhau 2 tháng cũng đòi người ta gọi mình là 'anh', là ai ấy nhỉ?"
"Không biết."
...
Lam Uyên choàng tỉnh, đầu đau như búa bổ. Giấc mơ kia cảm giác thực không tốt. Cô xoa xoa thái dương...
Đêm qua, cãi lộn với Vân Triệt xong, cô lại ra tay đánh người. Sau đó cũng không còn sau đó nữa... cô tỉnh dậy ở đây, hẳn là bị Đại Ca đập cho ngất rồi mang về rồi.
Căn phòng này... ừm, rõ ràng là cái biệt thự kia với ba mẹ anh, thiết kế từng chi tiết giống bản vẽ của cô, rất dễ nhận ra.
Lam Uyên rời khỏi giường, lảo đảo đi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Thời điểm cô nhìn chính mình trong gương, không nhận bản thân là cái cơ thể tiều tụy kia.
"Phanh!" _ cửa phòng WC đột nhiên mở ra, Đại Ca thất đảm kinh hồn nhìn cô biểu tình nghi hoặc soi gương:
- Ngươi tỉnh từ khi nào?
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Nếu như có một ngày, chúng ta chia tay, anh sẽ làm gì?""Không biết.""Sao lại không biết? Nếu anh không nói, chúng ta lập tức chia tay!""Được, chia tay đi. Chia tay xong anh sẽ nối lại với người yêu cũ.""Mẹ nó, anh kế hoạch hồng hạnh vượt tường từ lâu rồi đúng không? Còn muốn tìm người yêu cũ nói chuyện nhân sinh? Em...""Sau khi chia tay, không phải em chính là người yêu cũ của anh à???""Không phải! Sau khi chia tay anh, em chính là mối tình tiếp theo của anh!""Ấu trĩ...""Anh nói ai ấu trĩ? Sinh ra hơn kém nhau 2 tháng cũng đòi người ta gọi mình là 'anh', là ai ấy nhỉ?""Không biết."...Lam Uyên choàng tỉnh, đầu đau như búa bổ. Giấc mơ kia cảm giác thực không tốt. Cô xoa xoa thái dương...Đêm qua, cãi lộn với Vân Triệt xong, cô lại ra tay đánh người. Sau đó cũng không còn sau đó nữa... cô tỉnh dậy ở đây, hẳn là bị Đại Ca đập cho ngất rồi mang về rồi.Căn phòng này... ừm, rõ ràng là cái biệt thự kia với ba mẹ anh, thiết kế từng chi tiết giống bản vẽ của cô, rất dễ nhận ra.Lam Uyên rời khỏi giường, lảo đảo đi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Thời điểm cô nhìn chính mình trong gương, không nhận bản thân là cái cơ thể tiều tụy kia."Phanh!" _ cửa phòng WC đột nhiên mở ra, Đại Ca thất đảm kinh hồn nhìn cô biểu tình nghi hoặc soi gương:- Ngươi tỉnh từ khi nào?