- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 108
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên nhíu mày suy nghĩ, song đuôi mắt lướt qua sau lưng hắn nhìn thấy nữ y sĩ trên tay một khay lỉnh kỉnh kim tiêm cùng ống truyền, con ngươi rụt lại. Cô nén xuống kịch liệt hoảng hốt, hướng Đại Ca hắn gật đầu:- Vừa mới. Có chút đau đầu, tỉnh dậy liền đi tìm nước rửa mặt.Đồng thời, cô tự nhiên đặt câu hỏi:- Đêm qua là anh đánh ngất em?Câu trả lời cô biết rõ, bất quá, quan trọng chính là muốn nhìn xem phản ứng của người đằng sau hắn. Đại Ca sờ sờ lên mũi, khẽ nhún vai tỏ vẻ đồng tình, lại nói:- Nhà ngươi có sốt, xong xuôi liền ra đây tiêm một mũi thuốc.Hừ... cái lý do này quả thực buồn cười. Cớ đâu cô ốm bệnh mà bản thân còn không tự phát giác? Lam Uyên cau mày, sờ tay lên trán, đáp lại:- Đâu có bị bệnh? Không bệnh không tiêm, có bệnh cũng không tiêm...- Đây là vì tốt cho em!Cô cứng rắn đối thoại, khuôn mặt cao ngạo hếch lên:- 'Tốt'? Ai biết được anh cho cái gì vào người tôi? Các người lấy đâu ra lắm cái 'lòng tốt' đấy mà áp đặt lên tự do của tôi hả? Hay là... anh cảm thấy lòng tốt của anh đối với tôi giống như sự thương hại, tôi ngược lại nên cảm thấy biết ơn, đúng chứ?Đại Ca im lặng, phẩy tay cho người tiến vào. Thập Nhất cùng y sĩ lập tức không nói hai lời tiến lên. Tim Lam Uyên nảy lên một cái, lùi về phía sau:- Các người muốn làm gì?
Lam Uyên nhíu mày suy nghĩ, song đuôi mắt lướt qua sau lưng hắn nhìn thấy nữ y sĩ trên tay một khay lỉnh kỉnh kim tiêm cùng ống truyền, con ngươi rụt lại. Cô nén xuống kịch liệt hoảng hốt, hướng Đại Ca hắn gật đầu:
- Vừa mới. Có chút đau đầu, tỉnh dậy liền đi tìm nước rửa mặt.
Đồng thời, cô tự nhiên đặt câu hỏi:
- Đêm qua là anh đánh ngất em?
Câu trả lời cô biết rõ, bất quá, quan trọng chính là muốn nhìn xem phản ứng của người đằng sau hắn. Đại Ca sờ sờ lên mũi, khẽ nhún vai tỏ vẻ đồng tình, lại nói:
- Nhà ngươi có sốt, xong xuôi liền ra đây tiêm một mũi thuốc.
Hừ... cái lý do này quả thực buồn cười. Cớ đâu cô ốm bệnh mà bản thân còn không tự phát giác? Lam Uyên cau mày, sờ tay lên trán, đáp lại:
- Đâu có bị bệnh? Không bệnh không tiêm, có bệnh cũng không tiêm...
- Đây là vì tốt cho em!
Cô cứng rắn đối thoại, khuôn mặt cao ngạo hếch lên:
- 'Tốt'? Ai biết được anh cho cái gì vào người tôi? Các người lấy đâu ra lắm cái 'lòng tốt' đấy mà áp đặt lên tự do của tôi hả? Hay là... anh cảm thấy lòng tốt của anh đối với tôi giống như sự thương hại, tôi ngược lại nên cảm thấy biết ơn, đúng chứ?
Đại Ca im lặng, phẩy tay cho người tiến vào. Thập Nhất cùng y sĩ lập tức không nói hai lời tiến lên. Tim Lam Uyên nảy lên một cái, lùi về phía sau:
- Các người muốn làm gì?
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên nhíu mày suy nghĩ, song đuôi mắt lướt qua sau lưng hắn nhìn thấy nữ y sĩ trên tay một khay lỉnh kỉnh kim tiêm cùng ống truyền, con ngươi rụt lại. Cô nén xuống kịch liệt hoảng hốt, hướng Đại Ca hắn gật đầu:- Vừa mới. Có chút đau đầu, tỉnh dậy liền đi tìm nước rửa mặt.Đồng thời, cô tự nhiên đặt câu hỏi:- Đêm qua là anh đánh ngất em?Câu trả lời cô biết rõ, bất quá, quan trọng chính là muốn nhìn xem phản ứng của người đằng sau hắn. Đại Ca sờ sờ lên mũi, khẽ nhún vai tỏ vẻ đồng tình, lại nói:- Nhà ngươi có sốt, xong xuôi liền ra đây tiêm một mũi thuốc.Hừ... cái lý do này quả thực buồn cười. Cớ đâu cô ốm bệnh mà bản thân còn không tự phát giác? Lam Uyên cau mày, sờ tay lên trán, đáp lại:- Đâu có bị bệnh? Không bệnh không tiêm, có bệnh cũng không tiêm...- Đây là vì tốt cho em!Cô cứng rắn đối thoại, khuôn mặt cao ngạo hếch lên:- 'Tốt'? Ai biết được anh cho cái gì vào người tôi? Các người lấy đâu ra lắm cái 'lòng tốt' đấy mà áp đặt lên tự do của tôi hả? Hay là... anh cảm thấy lòng tốt của anh đối với tôi giống như sự thương hại, tôi ngược lại nên cảm thấy biết ơn, đúng chứ?Đại Ca im lặng, phẩy tay cho người tiến vào. Thập Nhất cùng y sĩ lập tức không nói hai lời tiến lên. Tim Lam Uyên nảy lên một cái, lùi về phía sau:- Các người muốn làm gì?