- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 110
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Vân Triệt sau khi có 'vợ' hoàn toàn bỏ bê công tác giao lưu bên ngoài, một ngày hai mươi tư tiếng ở nhà."Cộc cộc" _ tiếng gõ cửa vang lên.Vân Triệt hướng mắt tới cửa thư phòng, Đại Ca khoanh tay trước ngực tựa vào bản lề, sắc mặt rất không tốt:- Cô ấy tỉnh rồi.Con ngươi người ngồi bên trong co rụt lại, cây bút trên tay rơi "cạch" xuống đất. Anh mím môi, cúi xuống nhặt đồ, đồng thời đáp lại, cố ý không để ai thấy biểu cảm trên mặt mình:- Xảy ra chuyện gì?- Tìm cách khác đi. Không thể cứ tiêm thuốc cho Thập Tam mãi như vậy.Vân Triệt hít vào một ngụm khí, lồng ngực bỏng rát, khó khăn suy nghĩ. Anh không phải muốn chuyện này tiếp tục mãi, nhưng mà, thà rằng cứ để cô ngủ li bì, đắm chìm trong ảo mộng còn hơn để cô tỉnh dậy rồi biết được chân tướng tàn nhẫn ấy.Đại Ca nhướn mày:- Không phải cậu cái gì cũng có thể chở che cô ấy. Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, cậu nói là số hai, hắn cũng dám nhận là số một. Đừng tự cho mình là đúng nữa.Ngừng một chút, hắn tiếp tục vấn đề với Vân Triệt:- Thời gian hai tháng tôi cho cậu sắp hết rồi. Ba ngày sau, tôi đưa cô ấy trở về, cái gì cũng không cản được.
Vân Triệt sau khi có 'vợ' hoàn toàn bỏ bê công tác giao lưu bên ngoài, một ngày hai mươi tư tiếng ở nhà.
"Cộc cộc" _ tiếng gõ cửa vang lên.
Vân Triệt hướng mắt tới cửa thư phòng, Đại Ca khoanh tay trước ngực tựa vào bản lề, sắc mặt rất không tốt:
- Cô ấy tỉnh rồi.
Con ngươi người ngồi bên trong co rụt lại, cây bút trên tay rơi "cạch" xuống đất. Anh mím môi, cúi xuống nhặt đồ, đồng thời đáp lại, cố ý không để ai thấy biểu cảm trên mặt mình:
- Xảy ra chuyện gì?
- Tìm cách khác đi. Không thể cứ tiêm thuốc cho Thập Tam mãi như vậy.
Vân Triệt hít vào một ngụm khí, lồng ngực bỏng rát, khó khăn suy nghĩ. Anh không phải muốn chuyện này tiếp tục mãi, nhưng mà, thà rằng cứ để cô ngủ li bì, đắm chìm trong ảo mộng còn hơn để cô tỉnh dậy rồi biết được chân tướng tàn nhẫn ấy.
Đại Ca nhướn mày:
- Không phải cậu cái gì cũng có thể chở che cô ấy. Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, cậu nói là số hai, hắn cũng dám nhận là số một. Đừng tự cho mình là đúng nữa.
Ngừng một chút, hắn tiếp tục vấn đề với Vân Triệt:
- Thời gian hai tháng tôi cho cậu sắp hết rồi. Ba ngày sau, tôi đưa cô ấy trở về, cái gì cũng không cản được.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Vân Triệt sau khi có 'vợ' hoàn toàn bỏ bê công tác giao lưu bên ngoài, một ngày hai mươi tư tiếng ở nhà."Cộc cộc" _ tiếng gõ cửa vang lên.Vân Triệt hướng mắt tới cửa thư phòng, Đại Ca khoanh tay trước ngực tựa vào bản lề, sắc mặt rất không tốt:- Cô ấy tỉnh rồi.Con ngươi người ngồi bên trong co rụt lại, cây bút trên tay rơi "cạch" xuống đất. Anh mím môi, cúi xuống nhặt đồ, đồng thời đáp lại, cố ý không để ai thấy biểu cảm trên mặt mình:- Xảy ra chuyện gì?- Tìm cách khác đi. Không thể cứ tiêm thuốc cho Thập Tam mãi như vậy.Vân Triệt hít vào một ngụm khí, lồng ngực bỏng rát, khó khăn suy nghĩ. Anh không phải muốn chuyện này tiếp tục mãi, nhưng mà, thà rằng cứ để cô ngủ li bì, đắm chìm trong ảo mộng còn hơn để cô tỉnh dậy rồi biết được chân tướng tàn nhẫn ấy.Đại Ca nhướn mày:- Không phải cậu cái gì cũng có thể chở che cô ấy. Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, cậu nói là số hai, hắn cũng dám nhận là số một. Đừng tự cho mình là đúng nữa.Ngừng một chút, hắn tiếp tục vấn đề với Vân Triệt:- Thời gian hai tháng tôi cho cậu sắp hết rồi. Ba ngày sau, tôi đưa cô ấy trở về, cái gì cũng không cản được.