Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 111

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Nhìn bóng lưng Tổng tư lệnh quay đi, Vân Triệt ngả người ra ghế, nhắm mắt định thần. Anh chỉ còn ba ngày, chỉ ba ngày mà thôi...Đúng hẹn lại lên, Đại Ca theo kế hoạch đến đón Lam Uyên đi. Suốt hai tháng qua, ở cùng một mái nhà, chỉ cách nhau một bức tường, một cánh cửa, anh thế nhưng chưa từng đi nhìn qua cô tình trạng như thế nào, chỉ lặng lẽ nhận lấy tin tức ít ỏi mỗi lần Lý Tịch Liên ra vào tiêm thuốc cho cô.Anh thừa nhận, anh không có đủ can đảm, sợ rằng nếu như nhìn thấy người con gái kia, anh lập tức sẽ buông bỏ hết thảy.Vân Triệt đứng từ ban công tầng hai lưu luyến dõi theo chiếc xe Maybach đen từ từ đi ra khỏi gia viên, thân thể tựa như bị ai khoét đi tâm can.Mười ba tuổi gặp nhau, mười tám tuổi chia ly, hai mươi sáu tuổi gặp lại, hai mươi sáu tuổi một lần nữa chia ly. Giống như có người từng nói: "Nếu như gặp lại chỉ để chia ly, vậy thì mất đi mới là vĩnh hằng.".Anh vốn không yêu cô, càng không thích hợp với cô nhưng anh vì cô mà thay đổi, vì cô mà hạnh phúc đắm say. Tình yêu độc dược ấy ăn mòn trí tuệ, ăn mòn tuổi thanh xuân của con người rồi một ngày kia, sau đó bất chợt biến mất, để lại cái xác không hồn vạ vật không ngừng kiếm tìm, khao khát nó.Lam Uyên không biết rằng, ngày cô và anh chia tay, anh đã lập tức đặt chuyến bay ngay sau đó, theo chân cô đến Thượng Hải.Cô không biết, mỗi ngày cô sống ở đất khách quê người, anh đều âm thầm sắp xếp người giúp đỡ cô.Cô không biết, mỗi lần cô tùy hứng cúp việc, là anh trải sẵn đường cho cô chạy, là anh đem hồ sơ của cô đến tay các công ty lữ hành.Cô không biết, vốn dĩ anh vô tội. Anh chưa từng đụng tới Dạ Trạch, chưa từng ra lệnh cho bất kỳ ai phóng hỏa nhà họ Tô, chưa từng tiếp tay cho Đường Tiểu Ái, chưa từng làm cô mất việc, chưa từng phá hoại công ty của ba Thiên Bình... cái gì cũng chưa từng...Chỉ là, anh từng yêu cô, vĩnh viễn yêu cô mà thôi.Vũ Lam Uyên, thật xin lỗi em!Xin lỗi vì đã ép buộc em, đã tước đoạt tự do của em.Xin lỗi, vì anh là người buông tay trước...

Nhìn bóng lưng Tổng tư lệnh quay đi, Vân Triệt ngả người ra ghế, nhắm mắt định thần. Anh chỉ còn ba ngày, chỉ ba ngày mà thôi...

Đúng hẹn lại lên, Đại Ca theo kế hoạch đến đón Lam Uyên đi. Suốt hai tháng qua, ở cùng một mái nhà, chỉ cách nhau một bức tường, một cánh cửa, anh thế nhưng chưa từng đi nhìn qua cô tình trạng như thế nào, chỉ lặng lẽ nhận lấy tin tức ít ỏi mỗi lần Lý Tịch Liên ra vào tiêm thuốc cho cô.

Anh thừa nhận, anh không có đủ can đảm, sợ rằng nếu như nhìn thấy người con gái kia, anh lập tức sẽ buông bỏ hết thảy.

Vân Triệt đứng từ ban công tầng hai lưu luyến dõi theo chiếc xe Maybach đen từ từ đi ra khỏi gia viên, thân thể tựa như bị ai khoét đi tâm can.

Mười ba tuổi gặp nhau, mười tám tuổi chia ly, hai mươi sáu tuổi gặp lại, hai mươi sáu tuổi một lần nữa chia ly. Giống như có người từng nói: "Nếu như gặp lại chỉ để chia ly, vậy thì mất đi mới là vĩnh hằng.".

Anh vốn không yêu cô, càng không thích hợp với cô nhưng anh vì cô mà thay đổi, vì cô mà hạnh phúc đắm say. Tình yêu độc dược ấy ăn mòn trí tuệ, ăn mòn tuổi thanh xuân của con người rồi một ngày kia, sau đó bất chợt biến mất, để lại cái xác không hồn vạ vật không ngừng kiếm tìm, khao khát nó.

Lam Uyên không biết rằng, ngày cô và anh chia tay, anh đã lập tức đặt chuyến bay ngay sau đó, theo chân cô đến Thượng Hải.

Cô không biết, mỗi ngày cô sống ở đất khách quê người, anh đều âm thầm sắp xếp người giúp đỡ cô.

Cô không biết, mỗi lần cô tùy hứng cúp việc, là anh trải sẵn đường cho cô chạy, là anh đem hồ sơ của cô đến tay các công ty lữ hành.

Cô không biết, vốn dĩ anh vô tội. Anh chưa từng đụng tới Dạ Trạch, chưa từng ra lệnh cho bất kỳ ai phóng hỏa nhà họ Tô, chưa từng tiếp tay cho Đường Tiểu Ái, chưa từng làm cô mất việc, chưa từng phá hoại công ty của ba Thiên Bình... cái gì cũng chưa từng...

Chỉ là, anh từng yêu cô, vĩnh viễn yêu cô mà thôi.

Vũ Lam Uyên, thật xin lỗi em!

Xin lỗi vì đã ép buộc em, đã tước đoạt tự do của em.

Xin lỗi, vì anh là người buông tay trước...

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Nhìn bóng lưng Tổng tư lệnh quay đi, Vân Triệt ngả người ra ghế, nhắm mắt định thần. Anh chỉ còn ba ngày, chỉ ba ngày mà thôi...Đúng hẹn lại lên, Đại Ca theo kế hoạch đến đón Lam Uyên đi. Suốt hai tháng qua, ở cùng một mái nhà, chỉ cách nhau một bức tường, một cánh cửa, anh thế nhưng chưa từng đi nhìn qua cô tình trạng như thế nào, chỉ lặng lẽ nhận lấy tin tức ít ỏi mỗi lần Lý Tịch Liên ra vào tiêm thuốc cho cô.Anh thừa nhận, anh không có đủ can đảm, sợ rằng nếu như nhìn thấy người con gái kia, anh lập tức sẽ buông bỏ hết thảy.Vân Triệt đứng từ ban công tầng hai lưu luyến dõi theo chiếc xe Maybach đen từ từ đi ra khỏi gia viên, thân thể tựa như bị ai khoét đi tâm can.Mười ba tuổi gặp nhau, mười tám tuổi chia ly, hai mươi sáu tuổi gặp lại, hai mươi sáu tuổi một lần nữa chia ly. Giống như có người từng nói: "Nếu như gặp lại chỉ để chia ly, vậy thì mất đi mới là vĩnh hằng.".Anh vốn không yêu cô, càng không thích hợp với cô nhưng anh vì cô mà thay đổi, vì cô mà hạnh phúc đắm say. Tình yêu độc dược ấy ăn mòn trí tuệ, ăn mòn tuổi thanh xuân của con người rồi một ngày kia, sau đó bất chợt biến mất, để lại cái xác không hồn vạ vật không ngừng kiếm tìm, khao khát nó.Lam Uyên không biết rằng, ngày cô và anh chia tay, anh đã lập tức đặt chuyến bay ngay sau đó, theo chân cô đến Thượng Hải.Cô không biết, mỗi ngày cô sống ở đất khách quê người, anh đều âm thầm sắp xếp người giúp đỡ cô.Cô không biết, mỗi lần cô tùy hứng cúp việc, là anh trải sẵn đường cho cô chạy, là anh đem hồ sơ của cô đến tay các công ty lữ hành.Cô không biết, vốn dĩ anh vô tội. Anh chưa từng đụng tới Dạ Trạch, chưa từng ra lệnh cho bất kỳ ai phóng hỏa nhà họ Tô, chưa từng tiếp tay cho Đường Tiểu Ái, chưa từng làm cô mất việc, chưa từng phá hoại công ty của ba Thiên Bình... cái gì cũng chưa từng...Chỉ là, anh từng yêu cô, vĩnh viễn yêu cô mà thôi.Vũ Lam Uyên, thật xin lỗi em!Xin lỗi vì đã ép buộc em, đã tước đoạt tự do của em.Xin lỗi, vì anh là người buông tay trước...

Chương 111