- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 114
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Song, Lam Uyên đột ngột giật mình, không có Dạ Trạch, cô hoàn toàn không có bàn tay vàng nâng đỡ. Khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc sầm xuống, không vui vẻ nhìn sang Đại Tỷ:- Chị, bao giờ em có thể đi làm?Bà chị xoa xoa hai thái dương, nhìn cô từ đầu đến chân một lượt:- Khi nhà người hồi phục bộ dáng tiểu đào hoa xinh tươi thì có thể xem xét...Lam Uyên cũng biết bản thân cô là cái bộ dạng gì kinh khủng. Cái này không phải ân trên Vân Triệt cùng em trai quý hóa của chị ban xuống sao???- Trong vòng hai tuần nữa có thể không?Đại Tỷ nét mặt kinh ngạc:- Cái gì mà hai tuần? Em không phải phát cuồng công việc đấy chứ?Họ Vũ mắt sụp xuống:- Không phải, em chỉ phát cuồng vì tiền...Bà chị há miệng định nói cái gì, bất quá cứ định nói lại nuốt xuống cổ họng. Lam Uyên quả nhiên bẩm sinh nhạy cảm với tiền nong, gắn bó với tiểu yêu tinh này một thời gian thì không ai không biết rõ.- Thế này đi, thời gian hai tuần đó, em cùng chị sắp xếp các công việc không cần tiếp xúc trước. Có được không?- Vậy đi. Bất quá... tạm thời chị ứng cho em tiền có được không?- Để làm gì?- Em không cần trả sinh hoạt phí sao???Đại Tỷ mặt xám ngoét, hình như cục cưng nhà nàng lại hiểu lầm chỗ nào rồi:- Không cần... không phải nhà ngươi đã ký hợp đồng rồi sao? Không cần tính tiền, chị bao nuôi cô. Từ A đến Z có người đảm bảo, phụ trách làm cái bình hoa thật tốt đi!
Song, Lam Uyên đột ngột giật mình, không có Dạ Trạch, cô hoàn toàn không có bàn tay vàng nâng đỡ. Khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc sầm xuống, không vui vẻ nhìn sang Đại Tỷ:
- Chị, bao giờ em có thể đi làm?
Bà chị xoa xoa hai thái dương, nhìn cô từ đầu đến chân một lượt:
- Khi nhà người hồi phục bộ dáng tiểu đào hoa xinh tươi thì có thể xem xét...
Lam Uyên cũng biết bản thân cô là cái bộ dạng gì kinh khủng. Cái này không phải ân trên Vân Triệt cùng em trai quý hóa của chị ban xuống sao???
- Trong vòng hai tuần nữa có thể không?
Đại Tỷ nét mặt kinh ngạc:
- Cái gì mà hai tuần? Em không phải phát cuồng công việc đấy chứ?
Họ Vũ mắt sụp xuống:
- Không phải, em chỉ phát cuồng vì tiền...
Bà chị há miệng định nói cái gì, bất quá cứ định nói lại nuốt xuống cổ họng. Lam Uyên quả nhiên bẩm sinh nhạy cảm với tiền nong, gắn bó với tiểu yêu tinh này một thời gian thì không ai không biết rõ.
- Thế này đi, thời gian hai tuần đó, em cùng chị sắp xếp các công việc không cần tiếp xúc trước. Có được không?
- Vậy đi. Bất quá... tạm thời chị ứng cho em tiền có được không?
- Để làm gì?
- Em không cần trả sinh hoạt phí sao???
Đại Tỷ mặt xám ngoét, hình như cục cưng nhà nàng lại hiểu lầm chỗ nào rồi:
- Không cần... không phải nhà ngươi đã ký hợp đồng rồi sao? Không cần tính tiền, chị bao nuôi cô. Từ A đến Z có người đảm bảo, phụ trách làm cái bình hoa thật tốt đi!
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Song, Lam Uyên đột ngột giật mình, không có Dạ Trạch, cô hoàn toàn không có bàn tay vàng nâng đỡ. Khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc sầm xuống, không vui vẻ nhìn sang Đại Tỷ:- Chị, bao giờ em có thể đi làm?Bà chị xoa xoa hai thái dương, nhìn cô từ đầu đến chân một lượt:- Khi nhà người hồi phục bộ dáng tiểu đào hoa xinh tươi thì có thể xem xét...Lam Uyên cũng biết bản thân cô là cái bộ dạng gì kinh khủng. Cái này không phải ân trên Vân Triệt cùng em trai quý hóa của chị ban xuống sao???- Trong vòng hai tuần nữa có thể không?Đại Tỷ nét mặt kinh ngạc:- Cái gì mà hai tuần? Em không phải phát cuồng công việc đấy chứ?Họ Vũ mắt sụp xuống:- Không phải, em chỉ phát cuồng vì tiền...Bà chị há miệng định nói cái gì, bất quá cứ định nói lại nuốt xuống cổ họng. Lam Uyên quả nhiên bẩm sinh nhạy cảm với tiền nong, gắn bó với tiểu yêu tinh này một thời gian thì không ai không biết rõ.- Thế này đi, thời gian hai tuần đó, em cùng chị sắp xếp các công việc không cần tiếp xúc trước. Có được không?- Vậy đi. Bất quá... tạm thời chị ứng cho em tiền có được không?- Để làm gì?- Em không cần trả sinh hoạt phí sao???Đại Tỷ mặt xám ngoét, hình như cục cưng nhà nàng lại hiểu lầm chỗ nào rồi:- Không cần... không phải nhà ngươi đã ký hợp đồng rồi sao? Không cần tính tiền, chị bao nuôi cô. Từ A đến Z có người đảm bảo, phụ trách làm cái bình hoa thật tốt đi!