- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 115
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Dự tính ban đầu của Đại Tỷ là đưa Lam Uyên vào giới giải trí lăn lộn. Chẳng qua, sau khi bàn tới tiền lương, cục cưng lập tức lắc đầu nói không:- Chị, em muốn làm quản lý nghệ sĩ!Bà chị nhíu nhíu mày:- Thù lao so với nghệ sĩ không kém, nhưng hoạt động thật nhiều...Cô gái kia tặc lưỡi xua tay:- Ít hay nhiều không quan trọng. Quan trọng là thời gian là... em chỉ thích ngắm thịt tươi, không thích làm thịt tươi.Chốt lại phương án hoạt động, ngay ngày hôm sau, Đại Tỷ đưa Lam Uyên tới văn phòng công ty nhận việc.Khi một xấp hồ sơ thông tin nghệ sĩ đưa đến tay, cô lập tức nổi lên hứng thú. Nhưng mà chẳng mấy chốc phấn khởi liền biến mất. Lam Uyên đặt tờ giấy cuối cùng xuống bàn, hướng Đại Tỷ ngả ngớn trên sofa phòng làm việc than thở:- Chị, cái trình độ học thức này không ấn tượng!Bà chị trợn mắt:- Cái gì mà trình độ văn hóa không đủ ấn tượng? Đây toàn là những bông hoa sáng chói của Tổ quốc nha!Lam Uyên cười cười, xun xoe đi tới ngồi cạnh:- Không phải là không ấn tượng... chẳng qua, làm việc với nhau cũng cần có chút nhân duyên~- Hừ... Ý cô là muốn như thế nào?- Chút nữa, chị đem em đi gặp họ phỏng vấn một lát, có được không?Đại Tỷ ngạo kiều không để ý tới Lam Uyên, sau khi mài dũa thật đẹp móng tay cái mới quay sang đáp lại:- Sau đó thì sao nữa?- A... để họ xem ai muốn đi theo em rồi tới lượt em hỏi họ một câu, thông qua liền cướp về tay thôi...- Ồ... thật ra cũng không chờ lâu như thế!Chị gái Đại Ca cười cười, khóe môi dương lên đắc ý, thò tay vào túi xách mở điện thoại di dộng gọi đi một cuộc.Không tới ba mươi phút, tất cả mười sáu nghệ sĩ đã có mặt đông đủ.Lam Uyên cố ý chọn ra mười sáu người lấy sáu nữ tiểu minh tinh. Thời điểm cô chỉ đích danh họ đi sang một căn phòng khác làm việc, một trong số nam nhân còn lại liền ý kiến:- Tại sao chỉ có mấy cô gái này được chọn?Cô xoay người về phía người nói, nếu không nhầm, cậu ta là... ờm... cái gì đấy họ Kỳ... (hay là cậu ta họ Giang nhỉ?)- Tôi không nhận nam nhân.Một câu này để lại, cô mặc xác họ, dẫn sáu mỹ nhân đi làm việc.Thật ra nguyên nhân này cũng không có gì kỳ quái... Cô là muốn phòng tránh tai nạn lao động, không để xảy ra scandal tình cảm giữa quản lý và nghệ sĩ mà thôi.
Dự tính ban đầu của Đại Tỷ là đưa Lam Uyên vào giới giải trí lăn lộn. Chẳng qua, sau khi bàn tới tiền lương, cục cưng lập tức lắc đầu nói không:
- Chị, em muốn làm quản lý nghệ sĩ!
Bà chị nhíu nhíu mày:
- Thù lao so với nghệ sĩ không kém, nhưng hoạt động thật nhiều...
Cô gái kia tặc lưỡi xua tay:
- Ít hay nhiều không quan trọng. Quan trọng là thời gian là... em chỉ thích ngắm thịt tươi, không thích làm thịt tươi.
Chốt lại phương án hoạt động, ngay ngày hôm sau, Đại Tỷ đưa Lam Uyên tới văn phòng công ty nhận việc.
Khi một xấp hồ sơ thông tin nghệ sĩ đưa đến tay, cô lập tức nổi lên hứng thú. Nhưng mà chẳng mấy chốc phấn khởi liền biến mất. Lam Uyên đặt tờ giấy cuối cùng xuống bàn, hướng Đại Tỷ ngả ngớn trên sofa phòng làm việc than thở:
- Chị, cái trình độ học thức này không ấn tượng!
Bà chị trợn mắt:
- Cái gì mà trình độ văn hóa không đủ ấn tượng? Đây toàn là những bông hoa sáng chói của Tổ quốc nha!
Lam Uyên cười cười, xun xoe đi tới ngồi cạnh:
- Không phải là không ấn tượng... chẳng qua, làm việc với nhau cũng cần có chút nhân duyên~
- Hừ... Ý cô là muốn như thế nào?
- Chút nữa, chị đem em đi gặp họ phỏng vấn một lát, có được không?
Đại Tỷ ngạo kiều không để ý tới Lam Uyên, sau khi mài dũa thật đẹp móng tay cái mới quay sang đáp lại:
- Sau đó thì sao nữa?
- A... để họ xem ai muốn đi theo em rồi tới lượt em hỏi họ một câu, thông qua liền cướp về tay thôi...
- Ồ... thật ra cũng không chờ lâu như thế!
Chị gái Đại Ca cười cười, khóe môi dương lên đắc ý, thò tay vào túi xách mở điện thoại di dộng gọi đi một cuộc.
Không tới ba mươi phút, tất cả mười sáu nghệ sĩ đã có mặt đông đủ.
Lam Uyên cố ý chọn ra mười sáu người lấy sáu nữ tiểu minh tinh. Thời điểm cô chỉ đích danh họ đi sang một căn phòng khác làm việc, một trong số nam nhân còn lại liền ý kiến:
- Tại sao chỉ có mấy cô gái này được chọn?
Cô xoay người về phía người nói, nếu không nhầm, cậu ta là... ờm... cái gì đấy họ Kỳ... (hay là cậu ta họ Giang nhỉ?)
- Tôi không nhận nam nhân.
Một câu này để lại, cô mặc xác họ, dẫn sáu mỹ nhân đi làm việc.
Thật ra nguyên nhân này cũng không có gì kỳ quái... Cô là muốn phòng tránh tai nạn lao động, không để xảy ra scandal tình cảm giữa quản lý và nghệ sĩ mà thôi.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Dự tính ban đầu của Đại Tỷ là đưa Lam Uyên vào giới giải trí lăn lộn. Chẳng qua, sau khi bàn tới tiền lương, cục cưng lập tức lắc đầu nói không:- Chị, em muốn làm quản lý nghệ sĩ!Bà chị nhíu nhíu mày:- Thù lao so với nghệ sĩ không kém, nhưng hoạt động thật nhiều...Cô gái kia tặc lưỡi xua tay:- Ít hay nhiều không quan trọng. Quan trọng là thời gian là... em chỉ thích ngắm thịt tươi, không thích làm thịt tươi.Chốt lại phương án hoạt động, ngay ngày hôm sau, Đại Tỷ đưa Lam Uyên tới văn phòng công ty nhận việc.Khi một xấp hồ sơ thông tin nghệ sĩ đưa đến tay, cô lập tức nổi lên hứng thú. Nhưng mà chẳng mấy chốc phấn khởi liền biến mất. Lam Uyên đặt tờ giấy cuối cùng xuống bàn, hướng Đại Tỷ ngả ngớn trên sofa phòng làm việc than thở:- Chị, cái trình độ học thức này không ấn tượng!Bà chị trợn mắt:- Cái gì mà trình độ văn hóa không đủ ấn tượng? Đây toàn là những bông hoa sáng chói của Tổ quốc nha!Lam Uyên cười cười, xun xoe đi tới ngồi cạnh:- Không phải là không ấn tượng... chẳng qua, làm việc với nhau cũng cần có chút nhân duyên~- Hừ... Ý cô là muốn như thế nào?- Chút nữa, chị đem em đi gặp họ phỏng vấn một lát, có được không?Đại Tỷ ngạo kiều không để ý tới Lam Uyên, sau khi mài dũa thật đẹp móng tay cái mới quay sang đáp lại:- Sau đó thì sao nữa?- A... để họ xem ai muốn đi theo em rồi tới lượt em hỏi họ một câu, thông qua liền cướp về tay thôi...- Ồ... thật ra cũng không chờ lâu như thế!Chị gái Đại Ca cười cười, khóe môi dương lên đắc ý, thò tay vào túi xách mở điện thoại di dộng gọi đi một cuộc.Không tới ba mươi phút, tất cả mười sáu nghệ sĩ đã có mặt đông đủ.Lam Uyên cố ý chọn ra mười sáu người lấy sáu nữ tiểu minh tinh. Thời điểm cô chỉ đích danh họ đi sang một căn phòng khác làm việc, một trong số nam nhân còn lại liền ý kiến:- Tại sao chỉ có mấy cô gái này được chọn?Cô xoay người về phía người nói, nếu không nhầm, cậu ta là... ờm... cái gì đấy họ Kỳ... (hay là cậu ta họ Giang nhỉ?)- Tôi không nhận nam nhân.Một câu này để lại, cô mặc xác họ, dẫn sáu mỹ nhân đi làm việc.Thật ra nguyên nhân này cũng không có gì kỳ quái... Cô là muốn phòng tránh tai nạn lao động, không để xảy ra scandal tình cảm giữa quản lý và nghệ sĩ mà thôi.