- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 117
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Mục tiêu của Lam Uyên là nhận hai miếng thịt tươi về lò, bất quá, hiện tại lại cảm thấy thật ra cả ngày hố chết Mộc Đào cũng rất tốt, chuyện tìm người thứ hai kia ngay lập tức có đối tượng:- Chín người các ngươi ai thích đẩy Đào Đào xuống hố bước lên đây đi, ta bảo đảm người đó cả ngày đều có thể tùy tiện chà đạp cậu ta.Nhân vật ban nãy thắc mắc Lam Uyên không nhận nam nghệ sĩ tức thì xông xáo bước tới bàn làm việc của cô, cầm tay cô đang giữ con dấu, ấn xuống một tập hồ sơ, sau đó hả hê cúi xuống xoa đầu Mộc Đào đang tự kỷ:- Tiểu Đào Tử thật ngoan, tối về liền cho ngươi xương cục ngon ngon.Yêu nghiệt kia không hài lòng, há miệng ngoạm vào tay hắn phát tiết. Hoàn thành nhiệm vụ, Lam Uyên sắp xếp lại giấy tờ, cho mọi người giải tán. Thái Kỳ Nhiên khó khăn lê bước ra ngoài, kéo theo bàn tay trái bị Mộc Đào cắn chặt, miệng dãi dớt lòng thòng.Một lúc sau nhìn lên, phát hiện trong phòng vẫn còn hai tảng thịt người khác, cô nhướn mày:- Muốn xin chữ ký sao? _ Không để họ trả lời liền tiếp tục _ Chữ ký lão nương rất đắt, các ngươi bán thân chưa chắc đã trả nổi đâu...- Tôi đến bán thân! _ Cả hai nam tử đồng thanh nói.Nữ chính họ Vũ mê man nhìn chằm chặp cặp 'kĩ nam', không hiểu sao lại muốn nhận người nữa:- Ngoài làm việc ra còn biết làm gì không?- Tôi cái gì cũng làm! _ Hai nam tử tiếp tục đồng thanh.Lần này, sau khi nhận ra sự trùng hợp, mỗi bên lập tức đem ánh mắt sắc như dao đặt lên người đối phương, không quá ba giây liền xảy ra ẩu đả. Lam Uyên không quan tâm nhị vị anh hùng tinh lực dư thừa này tỉ thí đến mệt, nửa tiếng sau mới lên tiếng cắt ngang trận đấu:- Muốn làm ôsin hay làm diễn viên?Lăng Quán: - Có tiền là làm.Tư Mã Ngọc: - Làm gì cũng được.Cô cười cười, trong lòng vô cùng tán thưởng, rốt cục cũng tìm ra hai nhân vật yêu tiền như sinh mệnh:- Ta chỉ phụ trách tìm việc cho các ngươi làm ăn. Ngoài ra, muốn có tiền, phải nghiêm túc ăn quỵt người khác, có khả năng thực hiện hay không?
Mục tiêu của Lam Uyên là nhận hai miếng thịt tươi về lò, bất quá, hiện tại lại cảm thấy thật ra cả ngày hố chết Mộc Đào cũng rất tốt, chuyện tìm người thứ hai kia ngay lập tức có đối tượng:
- Chín người các ngươi ai thích đẩy Đào Đào xuống hố bước lên đây đi, ta bảo đảm người đó cả ngày đều có thể tùy tiện chà đạp cậu ta.
Nhân vật ban nãy thắc mắc Lam Uyên không nhận nam nghệ sĩ tức thì xông xáo bước tới bàn làm việc của cô, cầm tay cô đang giữ con dấu, ấn xuống một tập hồ sơ, sau đó hả hê cúi xuống xoa đầu Mộc Đào đang tự kỷ:
- Tiểu Đào Tử thật ngoan, tối về liền cho ngươi xương cục ngon ngon.
Yêu nghiệt kia không hài lòng, há miệng ngoạm vào tay hắn phát tiết. Hoàn thành nhiệm vụ, Lam Uyên sắp xếp lại giấy tờ, cho mọi người giải tán. Thái Kỳ Nhiên khó khăn lê bước ra ngoài, kéo theo bàn tay trái bị Mộc Đào cắn chặt, miệng dãi dớt lòng thòng.
Một lúc sau nhìn lên, phát hiện trong phòng vẫn còn hai tảng thịt người khác, cô nhướn mày:
- Muốn xin chữ ký sao? _ Không để họ trả lời liền tiếp tục _ Chữ ký lão nương rất đắt, các ngươi bán thân chưa chắc đã trả nổi đâu...
- Tôi đến bán thân! _ Cả hai nam tử đồng thanh nói.
Nữ chính họ Vũ mê man nhìn chằm chặp cặp 'kĩ nam', không hiểu sao lại muốn nhận người nữa:
- Ngoài làm việc ra còn biết làm gì không?
- Tôi cái gì cũng làm! _ Hai nam tử tiếp tục đồng thanh.
Lần này, sau khi nhận ra sự trùng hợp, mỗi bên lập tức đem ánh mắt sắc như dao đặt lên người đối phương, không quá ba giây liền xảy ra ẩu đả. Lam Uyên không quan tâm nhị vị anh hùng tinh lực dư thừa này tỉ thí đến mệt, nửa tiếng sau mới lên tiếng cắt ngang trận đấu:
- Muốn làm ôsin hay làm diễn viên?
Lăng Quán: - Có tiền là làm.
Tư Mã Ngọc: - Làm gì cũng được.
Cô cười cười, trong lòng vô cùng tán thưởng, rốt cục cũng tìm ra hai nhân vật yêu tiền như sinh mệnh:
- Ta chỉ phụ trách tìm việc cho các ngươi làm ăn. Ngoài ra, muốn có tiền, phải nghiêm túc ăn quỵt người khác, có khả năng thực hiện hay không?
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Mục tiêu của Lam Uyên là nhận hai miếng thịt tươi về lò, bất quá, hiện tại lại cảm thấy thật ra cả ngày hố chết Mộc Đào cũng rất tốt, chuyện tìm người thứ hai kia ngay lập tức có đối tượng:- Chín người các ngươi ai thích đẩy Đào Đào xuống hố bước lên đây đi, ta bảo đảm người đó cả ngày đều có thể tùy tiện chà đạp cậu ta.Nhân vật ban nãy thắc mắc Lam Uyên không nhận nam nghệ sĩ tức thì xông xáo bước tới bàn làm việc của cô, cầm tay cô đang giữ con dấu, ấn xuống một tập hồ sơ, sau đó hả hê cúi xuống xoa đầu Mộc Đào đang tự kỷ:- Tiểu Đào Tử thật ngoan, tối về liền cho ngươi xương cục ngon ngon.Yêu nghiệt kia không hài lòng, há miệng ngoạm vào tay hắn phát tiết. Hoàn thành nhiệm vụ, Lam Uyên sắp xếp lại giấy tờ, cho mọi người giải tán. Thái Kỳ Nhiên khó khăn lê bước ra ngoài, kéo theo bàn tay trái bị Mộc Đào cắn chặt, miệng dãi dớt lòng thòng.Một lúc sau nhìn lên, phát hiện trong phòng vẫn còn hai tảng thịt người khác, cô nhướn mày:- Muốn xin chữ ký sao? _ Không để họ trả lời liền tiếp tục _ Chữ ký lão nương rất đắt, các ngươi bán thân chưa chắc đã trả nổi đâu...- Tôi đến bán thân! _ Cả hai nam tử đồng thanh nói.Nữ chính họ Vũ mê man nhìn chằm chặp cặp 'kĩ nam', không hiểu sao lại muốn nhận người nữa:- Ngoài làm việc ra còn biết làm gì không?- Tôi cái gì cũng làm! _ Hai nam tử tiếp tục đồng thanh.Lần này, sau khi nhận ra sự trùng hợp, mỗi bên lập tức đem ánh mắt sắc như dao đặt lên người đối phương, không quá ba giây liền xảy ra ẩu đả. Lam Uyên không quan tâm nhị vị anh hùng tinh lực dư thừa này tỉ thí đến mệt, nửa tiếng sau mới lên tiếng cắt ngang trận đấu:- Muốn làm ôsin hay làm diễn viên?Lăng Quán: - Có tiền là làm.Tư Mã Ngọc: - Làm gì cũng được.Cô cười cười, trong lòng vô cùng tán thưởng, rốt cục cũng tìm ra hai nhân vật yêu tiền như sinh mệnh:- Ta chỉ phụ trách tìm việc cho các ngươi làm ăn. Ngoài ra, muốn có tiền, phải nghiêm túc ăn quỵt người khác, có khả năng thực hiện hay không?