- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 116
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên cho rằng mối quan hệ giữa cô và thịt tươi trong tương lai gắn kết với nhau nhất chính là nhờ quan điểm về tiền bạc và công việc. Cho nên câu hỏi đầu tiên cô đặt ra chính là: "Trong các cô, ai làm nghệ sĩ để kiếm tiền?"Tất cả đều lùi ra sau một bước, tỏ ý họ không phải đi làm vì tiền.Lam Uyên "Ồ" lên một tiếng, thở dài thườn thượt, phẩm chất minh tinh ngày nay càng ngày càng kém. Cô nhún vai, phẩy tay ra hiệu cho sáu mỹ nữ ra ngoài, tay vươn ra nhấc máy điện thoại nội bộ công ty lên, bấm phím tắt gọi cho Đại Tỷ:- Chị gái xinh đẹp, làm ơn dắt mấy cục bột còn lại sang đây được không?Đầu dây bên kia nhanh như cắt phát ra chuỗi âm thanh "Tút... tút... tút". Đồng thời cửa phòng mở ra, một hàng dọc mười mỹ nam tuấn tú muôn hình muôn vẻ nghiêm trang đứng. Lam Uyên chống tay lên bàn đỡ lấy cái cằm nhỏ, mắt đảo qua đảo lại trên người các nghệ sĩ, sau cùng khẽ thở dài ra một cái, không nặng không nhẹ đặt câu hỏi:- Trong các cậu, ai đi làm vì tiền?Nam nhân ngoại hình yêu nghiệt xinh đẹp mảnh mai vô cùng kiêu hãnh hếch mặt lên trần nhà:- Lão tử đi làm để tiêu bớt tiền!Lam Uyên môi không nhịn được cười thật tươi, cúi đầu tìm tòi hồ sơ của người này đặt sang một bên. Cô chỉ là cười thay cho cái số của mình, nhìn đi, kẻ ăn không hết người lần chẳng ra. Cậu ta thì thừa tiền, cô thì thiếu tiền, nếu đã như vậy... đương nhiên không thể hợp tác bình thường, phải đào hắn về cho cô quẹt thẻ.- Đào Đào đúng không? Góc tường nhà ngươi tốt, ta nhận ngươi là đệ tử, lại đây sư phụ đưa giấy chứng nhận nào~- What? _ Mộc Đào trợn mắt nhìn Lam Uyên, xông tới ôm lấy hồ sơ của hắn bị cô in lên con dấu đỏ chót, thống khổ khuỵu xuống cạnh bàn tự kỷ _ Lão tử muốn đi theo Hoắc đại nhân a!!!
Lam Uyên cho rằng mối quan hệ giữa cô và thịt tươi trong tương lai gắn kết với nhau nhất chính là nhờ quan điểm về tiền bạc và công việc. Cho nên câu hỏi đầu tiên cô đặt ra chính là: "Trong các cô, ai làm nghệ sĩ để kiếm tiền?"
Tất cả đều lùi ra sau một bước, tỏ ý họ không phải đi làm vì tiền.
Lam Uyên "Ồ" lên một tiếng, thở dài thườn thượt, phẩm chất minh tinh ngày nay càng ngày càng kém. Cô nhún vai, phẩy tay ra hiệu cho sáu mỹ nữ ra ngoài, tay vươn ra nhấc máy điện thoại nội bộ công ty lên, bấm phím tắt gọi cho Đại Tỷ:
- Chị gái xinh đẹp, làm ơn dắt mấy cục bột còn lại sang đây được không?
Đầu dây bên kia nhanh như cắt phát ra chuỗi âm thanh "Tút... tút... tút". Đồng thời cửa phòng mở ra, một hàng dọc mười mỹ nam tuấn tú muôn hình muôn vẻ nghiêm trang đứng. Lam Uyên chống tay lên bàn đỡ lấy cái cằm nhỏ, mắt đảo qua đảo lại trên người các nghệ sĩ, sau cùng khẽ thở dài ra một cái, không nặng không nhẹ đặt câu hỏi:
- Trong các cậu, ai đi làm vì tiền?
Nam nhân ngoại hình yêu nghiệt xinh đẹp mảnh mai vô cùng kiêu hãnh hếch mặt lên trần nhà:
- Lão tử đi làm để tiêu bớt tiền!
Lam Uyên môi không nhịn được cười thật tươi, cúi đầu tìm tòi hồ sơ của người này đặt sang một bên. Cô chỉ là cười thay cho cái số của mình, nhìn đi, kẻ ăn không hết người lần chẳng ra. Cậu ta thì thừa tiền, cô thì thiếu tiền, nếu đã như vậy... đương nhiên không thể hợp tác bình thường, phải đào hắn về cho cô quẹt thẻ.
- Đào Đào đúng không? Góc tường nhà ngươi tốt, ta nhận ngươi là đệ tử, lại đây sư phụ đưa giấy chứng nhận nào~
- What? _ Mộc Đào trợn mắt nhìn Lam Uyên, xông tới ôm lấy hồ sơ của hắn bị cô in lên con dấu đỏ chót, thống khổ khuỵu xuống cạnh bàn tự kỷ _ Lão tử muốn đi theo Hoắc đại nhân a!!!
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên cho rằng mối quan hệ giữa cô và thịt tươi trong tương lai gắn kết với nhau nhất chính là nhờ quan điểm về tiền bạc và công việc. Cho nên câu hỏi đầu tiên cô đặt ra chính là: "Trong các cô, ai làm nghệ sĩ để kiếm tiền?"Tất cả đều lùi ra sau một bước, tỏ ý họ không phải đi làm vì tiền.Lam Uyên "Ồ" lên một tiếng, thở dài thườn thượt, phẩm chất minh tinh ngày nay càng ngày càng kém. Cô nhún vai, phẩy tay ra hiệu cho sáu mỹ nữ ra ngoài, tay vươn ra nhấc máy điện thoại nội bộ công ty lên, bấm phím tắt gọi cho Đại Tỷ:- Chị gái xinh đẹp, làm ơn dắt mấy cục bột còn lại sang đây được không?Đầu dây bên kia nhanh như cắt phát ra chuỗi âm thanh "Tút... tút... tút". Đồng thời cửa phòng mở ra, một hàng dọc mười mỹ nam tuấn tú muôn hình muôn vẻ nghiêm trang đứng. Lam Uyên chống tay lên bàn đỡ lấy cái cằm nhỏ, mắt đảo qua đảo lại trên người các nghệ sĩ, sau cùng khẽ thở dài ra một cái, không nặng không nhẹ đặt câu hỏi:- Trong các cậu, ai đi làm vì tiền?Nam nhân ngoại hình yêu nghiệt xinh đẹp mảnh mai vô cùng kiêu hãnh hếch mặt lên trần nhà:- Lão tử đi làm để tiêu bớt tiền!Lam Uyên môi không nhịn được cười thật tươi, cúi đầu tìm tòi hồ sơ của người này đặt sang một bên. Cô chỉ là cười thay cho cái số của mình, nhìn đi, kẻ ăn không hết người lần chẳng ra. Cậu ta thì thừa tiền, cô thì thiếu tiền, nếu đã như vậy... đương nhiên không thể hợp tác bình thường, phải đào hắn về cho cô quẹt thẻ.- Đào Đào đúng không? Góc tường nhà ngươi tốt, ta nhận ngươi là đệ tử, lại đây sư phụ đưa giấy chứng nhận nào~- What? _ Mộc Đào trợn mắt nhìn Lam Uyên, xông tới ôm lấy hồ sơ của hắn bị cô in lên con dấu đỏ chót, thống khổ khuỵu xuống cạnh bàn tự kỷ _ Lão tử muốn đi theo Hoắc đại nhân a!!!