Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 121

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Thụy Yên nhướn mày, hướng về phía Lam Uyên đang nhìn, không mặn không nhạt:- Thẩm Kiều Kiều, cháu gái Thẩm đại gia.- Ố ồ~ _ Cô lập tức thấy thú vị, môi cong cong lên nụ cười tà mị, hóa ra là có người hứng thú trêu chọc vào cô nha...Thẩm Kiều Kiều sốt ruột chờ câu trả lời của cô, lại hỏi lại:- Quản lý Vũ, cô là người ngoại quốc đúng không?- Không phải! _ Cô không kiểm soát bản thân, cười ngoác tới tận mang tai, thâm tâm kiêu hạnh vạn lần. Phải đấy, bà đây là người ngoại quốc, một người ngoại quốc siêu cấp tài năng, cô đến xin chữ ký đi aaaaa...Kiều Kiều mấp máy môi, không biết nói gì tiếp, nháy mắt cho Thẩm Trác Nghiêm. Một màn thăm hỏi đây đương nhiên là diễn cho cô xem, Lam Uyên rất vui lòng phối hợp, đặt dao và dĩa xuống đĩa chờ họ hỏi xoáy. Giới giải trí dù bạn không đắc tội ai nhưng luôn có người muốn ai cũng đắc tội họ a. Hẳn là rảnh quá?- Quản lý Vũ, công ty chúng tôi rất vừa mắt cô... _ Thẩm Kiều tiếp tục bắt chuyện, không quan tâm thể diện vừa bị cô đùa bỡn _ Tinh Hoa Giải Trí tài nguyên dồi dào, điều kiện hoạt động tuyệt đối đứng đầu cả nước, cô...- Không hứng thú! _ Lam Uyên nhếch môi thanh thanh đáp, cắt ngang lời tiểu mỹ nhân.- Vậy cô có hứng thú với tôi không?Giọng nói nối tiếp có chút lạ, Lam Uyên phản xạ nhanh nhẹn hướng sang nguồn phát, phát hiện nhân vật đầu đàn Thẩm Trác Nghiêm đang vô cùng nghiêm túc đặt câu hỏi.Bộ não của cô lập tức đẩy nhanh hoạt động, ý tưởng phong phú nảy ra:- Thế nào? Muốn đầu quân theo tôi? Tỷ lệ 80/20, anh trả nổi không?

Thụy Yên nhướn mày, hướng về phía Lam Uyên đang nhìn, không mặn không nhạt:

- Thẩm Kiều Kiều, cháu gái Thẩm đại gia.

- Ố ồ~ _ Cô lập tức thấy thú vị, môi cong cong lên nụ cười tà mị, hóa ra là có người hứng thú trêu chọc vào cô nha...

Thẩm Kiều Kiều sốt ruột chờ câu trả lời của cô, lại hỏi lại:

- Quản lý Vũ, cô là người ngoại quốc đúng không?

- Không phải! _ Cô không kiểm soát bản thân, cười ngoác tới tận mang tai, thâm tâm kiêu hạnh vạn lần. Phải đấy, bà đây là người ngoại quốc, một người ngoại quốc siêu cấp tài năng, cô đến xin chữ ký đi aaaaa...

Kiều Kiều mấp máy môi, không biết nói gì tiếp, nháy mắt cho Thẩm Trác Nghiêm. Một màn thăm hỏi đây đương nhiên là diễn cho cô xem, Lam Uyên rất vui lòng phối hợp, đặt dao và dĩa xuống đĩa chờ họ hỏi xoáy. Giới giải trí dù bạn không đắc tội ai nhưng luôn có người muốn ai cũng đắc tội họ a. Hẳn là rảnh quá?

- Quản lý Vũ, công ty chúng tôi rất vừa mắt cô... _ Thẩm Kiều tiếp tục bắt chuyện, không quan tâm thể diện vừa bị cô đùa bỡn _ Tinh Hoa Giải Trí tài nguyên dồi dào, điều kiện hoạt động tuyệt đối đứng đầu cả nước, cô...

- Không hứng thú! _ Lam Uyên nhếch môi thanh thanh đáp, cắt ngang lời tiểu mỹ nhân.

- Vậy cô có hứng thú với tôi không?

Giọng nói nối tiếp có chút lạ, Lam Uyên phản xạ nhanh nhẹn hướng sang nguồn phát, phát hiện nhân vật đầu đàn Thẩm Trác Nghiêm đang vô cùng nghiêm túc đặt câu hỏi.

Bộ não của cô lập tức đẩy nhanh hoạt động, ý tưởng phong phú nảy ra:

- Thế nào? Muốn đầu quân theo tôi? Tỷ lệ 80/20, anh trả nổi không?

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Thụy Yên nhướn mày, hướng về phía Lam Uyên đang nhìn, không mặn không nhạt:- Thẩm Kiều Kiều, cháu gái Thẩm đại gia.- Ố ồ~ _ Cô lập tức thấy thú vị, môi cong cong lên nụ cười tà mị, hóa ra là có người hứng thú trêu chọc vào cô nha...Thẩm Kiều Kiều sốt ruột chờ câu trả lời của cô, lại hỏi lại:- Quản lý Vũ, cô là người ngoại quốc đúng không?- Không phải! _ Cô không kiểm soát bản thân, cười ngoác tới tận mang tai, thâm tâm kiêu hạnh vạn lần. Phải đấy, bà đây là người ngoại quốc, một người ngoại quốc siêu cấp tài năng, cô đến xin chữ ký đi aaaaa...Kiều Kiều mấp máy môi, không biết nói gì tiếp, nháy mắt cho Thẩm Trác Nghiêm. Một màn thăm hỏi đây đương nhiên là diễn cho cô xem, Lam Uyên rất vui lòng phối hợp, đặt dao và dĩa xuống đĩa chờ họ hỏi xoáy. Giới giải trí dù bạn không đắc tội ai nhưng luôn có người muốn ai cũng đắc tội họ a. Hẳn là rảnh quá?- Quản lý Vũ, công ty chúng tôi rất vừa mắt cô... _ Thẩm Kiều tiếp tục bắt chuyện, không quan tâm thể diện vừa bị cô đùa bỡn _ Tinh Hoa Giải Trí tài nguyên dồi dào, điều kiện hoạt động tuyệt đối đứng đầu cả nước, cô...- Không hứng thú! _ Lam Uyên nhếch môi thanh thanh đáp, cắt ngang lời tiểu mỹ nhân.- Vậy cô có hứng thú với tôi không?Giọng nói nối tiếp có chút lạ, Lam Uyên phản xạ nhanh nhẹn hướng sang nguồn phát, phát hiện nhân vật đầu đàn Thẩm Trác Nghiêm đang vô cùng nghiêm túc đặt câu hỏi.Bộ não của cô lập tức đẩy nhanh hoạt động, ý tưởng phong phú nảy ra:- Thế nào? Muốn đầu quân theo tôi? Tỷ lệ 80/20, anh trả nổi không?

Chương 121