Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 122

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - Được!!!- Trẻ con xê ra chỗ khác! _ Lam Uyên trợn mắt quát Mộc Đào xen ngang thay đối phương trả lời. Cô là đang cao hứng muốn hố chết ảnh đế nhà người ta cơ mà...Thẩm Trác Nghiêm chờ hai người trao đổi xong, bình tĩnh đáp ứng:- Không thành vấn đề, chỉ cần cô nhận duy nhất tôi.Câu trả lời không nằm ngoài dự tính của Lam Uyên, thân phận cao như vậy, nào có chuyện mỗi lần mở miệng ra không chấn động? Bất quá, mặc kệ anh ta trong đầu suy tính cái gì, thời điểm này cô đang nghèo muốn chết, vẫn phải điên cuồng làm tiền:- Nghệ sĩ đã nhận trong vòng hai năm không bỏ khỏi tay, đây là quy tắc của tôi. Thật ngại quá!Thẩm Trác Nghiêm mím môi đăm chiêu, sắc mặt có phần ấm ức, song cuối cùng vẫn buông xuống đòi hỏi:- Được, cái gì cũng được. Chỉ cần quản lý Vũ chấp nhận. Đây là hợp đồng, chỗ nào không hợp tùy cô xử trí!Như có chuẩn bị từ trước, y rút ra từ túi áo vest một bì thư đóng kín, đưa cho nhân viên phục vụ đưa đến tay cô. Sợ chưa đủ thuyết phục, còn bổ sung thêm:- Toàn bộ bồi thường hợp đồng với Tinh Hoa Giải Trí tôi chi trả.Tất cả mọi người trong phòng đồng loạt hít vào đầy khí lạnh. Quả nhiên đại gia có khác, vung tay thật hào phòng. Thẩm Kiều Kiều nãy giờ đang đứng hình trước phản ứng của tiền bối, sau khi khôi phục tinh thần vội vã đứng dậy phản đối:- Bác! Chúng ta tới là để mời người!

- Được!!!

- Trẻ con xê ra chỗ khác! _ Lam Uyên trợn mắt quát Mộc Đào xen ngang thay đối phương trả lời. Cô là đang cao hứng muốn hố chết ảnh đế nhà người ta cơ mà...

Thẩm Trác Nghiêm chờ hai người trao đổi xong, bình tĩnh đáp ứng:

- Không thành vấn đề, chỉ cần cô nhận duy nhất tôi.

Câu trả lời không nằm ngoài dự tính của Lam Uyên, thân phận cao như vậy, nào có chuyện mỗi lần mở miệng ra không chấn động? Bất quá, mặc kệ anh ta trong đầu suy tính cái gì, thời điểm này cô đang nghèo muốn chết, vẫn phải điên cuồng làm tiền:

- Nghệ sĩ đã nhận trong vòng hai năm không bỏ khỏi tay, đây là quy tắc của tôi. Thật ngại quá!

Thẩm Trác Nghiêm mím môi đăm chiêu, sắc mặt có phần ấm ức, song cuối cùng vẫn buông xuống đòi hỏi:

- Được, cái gì cũng được. Chỉ cần quản lý Vũ chấp nhận. Đây là hợp đồng, chỗ nào không hợp tùy cô xử trí!

Như có chuẩn bị từ trước, y rút ra từ túi áo vest một bì thư đóng kín, đưa cho nhân viên phục vụ đưa đến tay cô. Sợ chưa đủ thuyết phục, còn bổ sung thêm:

- Toàn bộ bồi thường hợp đồng với Tinh Hoa Giải Trí tôi chi trả.

Tất cả mọi người trong phòng đồng loạt hít vào đầy khí lạnh. Quả nhiên đại gia có khác, vung tay thật hào phòng. Thẩm Kiều Kiều nãy giờ đang đứng hình trước phản ứng của tiền bối, sau khi khôi phục tinh thần vội vã đứng dậy phản đối:

- Bác! Chúng ta tới là để mời người!

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - Được!!!- Trẻ con xê ra chỗ khác! _ Lam Uyên trợn mắt quát Mộc Đào xen ngang thay đối phương trả lời. Cô là đang cao hứng muốn hố chết ảnh đế nhà người ta cơ mà...Thẩm Trác Nghiêm chờ hai người trao đổi xong, bình tĩnh đáp ứng:- Không thành vấn đề, chỉ cần cô nhận duy nhất tôi.Câu trả lời không nằm ngoài dự tính của Lam Uyên, thân phận cao như vậy, nào có chuyện mỗi lần mở miệng ra không chấn động? Bất quá, mặc kệ anh ta trong đầu suy tính cái gì, thời điểm này cô đang nghèo muốn chết, vẫn phải điên cuồng làm tiền:- Nghệ sĩ đã nhận trong vòng hai năm không bỏ khỏi tay, đây là quy tắc của tôi. Thật ngại quá!Thẩm Trác Nghiêm mím môi đăm chiêu, sắc mặt có phần ấm ức, song cuối cùng vẫn buông xuống đòi hỏi:- Được, cái gì cũng được. Chỉ cần quản lý Vũ chấp nhận. Đây là hợp đồng, chỗ nào không hợp tùy cô xử trí!Như có chuẩn bị từ trước, y rút ra từ túi áo vest một bì thư đóng kín, đưa cho nhân viên phục vụ đưa đến tay cô. Sợ chưa đủ thuyết phục, còn bổ sung thêm:- Toàn bộ bồi thường hợp đồng với Tinh Hoa Giải Trí tôi chi trả.Tất cả mọi người trong phòng đồng loạt hít vào đầy khí lạnh. Quả nhiên đại gia có khác, vung tay thật hào phòng. Thẩm Kiều Kiều nãy giờ đang đứng hình trước phản ứng của tiền bối, sau khi khôi phục tinh thần vội vã đứng dậy phản đối:- Bác! Chúng ta tới là để mời người!

Chương 122