- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 128
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Một ngày tồi tệ còn tám tiếng nữa mới kết thúc. Lam Uyên bật điện, cởi giày cao gót đá sang một xó nhà, tùy tiện vứt túi xách xuống đất, lao ngay vào bếp mở tủ lạnh. Sau khi dốc nửa già chai trà sữa xuống họng, cô tìm ôm một hộp táo trộn ra phòng khách khởi động điều hòa, tay vừa bấm điều khiển TV vừa thò ra sau lưng c** ** l*t.Bốn giờ chiều thứ bảy hàng tuần có chiếu mấy bộ phim ngôn tình cũ, là món ăn tinh thần giúp cô đốt thời gian, lấy thêm cảm hứng viết truyện. Lúc Lam Uyên mở ra đã chiếu được mười phút, cô tặc lưỡi, thao tác đẩy nhanh rút áo trong ra. Bất quá, hôm nay trên người là áo sơ mi dài tay, bắt buộc phải cởi hết từng cúc ra mới thoải mái. Vốn nghĩ rằng cởi thứ cần cởi ra xong sẽ mặc lại kẻo nhiễm khí lạnh từ điều hòa sẽ cảm, song, rốt cục cô chẳng thèm để ý nữa, mặc kệ áo lót lủng lẳng dính trước ngực, sơ mi xộc xệch còn hai nút dưới, gác chân lên bàn ăn táo xem phim.Mười ba năm rồi xem lại "Hóa ra anh vẫn ở đây" cô vẫn không ngán, thậm chí càng thích hơn. Nhìn đồng hồ đã gần sáu giờ, Lam Uyên thở dài, nhặt mấy tờ giấy chùi nước mắt nước mũi dưới đất vứt vào thùng rác cạnh ghế sofa, đứng dậy vào phòng ngủ tìm quần áo đi tắm.
Một ngày tồi tệ còn tám tiếng nữa mới kết thúc. Lam Uyên bật điện, cởi giày cao gót đá sang một xó nhà, tùy tiện vứt túi xách xuống đất, lao ngay vào bếp mở tủ lạnh. Sau khi dốc nửa già chai trà sữa xuống họng, cô tìm ôm một hộp táo trộn ra phòng khách khởi động điều hòa, tay vừa bấm điều khiển TV vừa thò ra sau lưng c** ** l*t.
Bốn giờ chiều thứ bảy hàng tuần có chiếu mấy bộ phim ngôn tình cũ, là món ăn tinh thần giúp cô đốt thời gian, lấy thêm cảm hứng viết truyện. Lúc Lam Uyên mở ra đã chiếu được mười phút, cô tặc lưỡi, thao tác đẩy nhanh rút áo trong ra. Bất quá, hôm nay trên người là áo sơ mi dài tay, bắt buộc phải cởi hết từng cúc ra mới thoải mái. Vốn nghĩ rằng cởi thứ cần cởi ra xong sẽ mặc lại kẻo nhiễm khí lạnh từ điều hòa sẽ cảm, song, rốt cục cô chẳng thèm để ý nữa, mặc kệ áo lót lủng lẳng dính trước ngực, sơ mi xộc xệch còn hai nút dưới, gác chân lên bàn ăn táo xem phim.
Mười ba năm rồi xem lại "Hóa ra anh vẫn ở đây" cô vẫn không ngán, thậm chí càng thích hơn. Nhìn đồng hồ đã gần sáu giờ, Lam Uyên thở dài, nhặt mấy tờ giấy chùi nước mắt nước mũi dưới đất vứt vào thùng rác cạnh ghế sofa, đứng dậy vào phòng ngủ tìm quần áo đi tắm.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Một ngày tồi tệ còn tám tiếng nữa mới kết thúc. Lam Uyên bật điện, cởi giày cao gót đá sang một xó nhà, tùy tiện vứt túi xách xuống đất, lao ngay vào bếp mở tủ lạnh. Sau khi dốc nửa già chai trà sữa xuống họng, cô tìm ôm một hộp táo trộn ra phòng khách khởi động điều hòa, tay vừa bấm điều khiển TV vừa thò ra sau lưng c** ** l*t.Bốn giờ chiều thứ bảy hàng tuần có chiếu mấy bộ phim ngôn tình cũ, là món ăn tinh thần giúp cô đốt thời gian, lấy thêm cảm hứng viết truyện. Lúc Lam Uyên mở ra đã chiếu được mười phút, cô tặc lưỡi, thao tác đẩy nhanh rút áo trong ra. Bất quá, hôm nay trên người là áo sơ mi dài tay, bắt buộc phải cởi hết từng cúc ra mới thoải mái. Vốn nghĩ rằng cởi thứ cần cởi ra xong sẽ mặc lại kẻo nhiễm khí lạnh từ điều hòa sẽ cảm, song, rốt cục cô chẳng thèm để ý nữa, mặc kệ áo lót lủng lẳng dính trước ngực, sơ mi xộc xệch còn hai nút dưới, gác chân lên bàn ăn táo xem phim.Mười ba năm rồi xem lại "Hóa ra anh vẫn ở đây" cô vẫn không ngán, thậm chí càng thích hơn. Nhìn đồng hồ đã gần sáu giờ, Lam Uyên thở dài, nhặt mấy tờ giấy chùi nước mắt nước mũi dưới đất vứt vào thùng rác cạnh ghế sofa, đứng dậy vào phòng ngủ tìm quần áo đi tắm.